Thứ Tư, 1 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 26: Tri Huyện Thanh Hà - Ngô Tùng Xương.


Lý Trầm Tư yên lặng nghe Hộ vệ trưởng báo. Hắn cũng bất ngờ với tin này, nếu theo lẽ thường Ngô Tùng Xương sẽ không ngu ngốc làm cục diện thêm rối loạn. Ở Minh Hải thành ai không biết Vũ gia là ông chủ khởi xướng khu cửa hàng trung tâm các huyện ở Minh Hải đại thành. Hắn đáng lẽ sẽ không ngu ngốc đến nỗi phải gây hấn với người cho hắn tiền...trừ phi...

Lý Trầm Tư bình tĩnh hỏi Tin tức đường:

"Ngô Tùng Xương là người như thế nào?"

Nhị phòng Vũ Thừa Công bước ra nói với Lý Trầm Tư :

"Ngô Tùng Xương tri huyện Thanh Hà tiếng xấu đồn xa, là người tham lam, ích kỷ, vơ vét của công. Ngoài thì hút máu dân chúng, xu cao thuế nặng, ép dân bán ruộng đất giá bèo. Dung túng đám tay chân Tham lang bang hoành hành bá đạo, khinh thường quốc pháp , coi trời bằng vung. Con hắn Ngô Tùng Lân việc ác bất tận trên khinh lão ấu, dưới cưỡng bức dân nữ. Số thiếu nữ bị cưỡng bức không dưới hai mươi,trong đó có ba trường hợp nhảy sông tử tự. Trong thì bòn rút của công, cắt xén quân lượng, tiền của lính lác. Phủ đệ của hắn xa hoa lộng lẫy hơn cả phủ đệ của tri phủ đại nhân Minh Hải thành Nhậm Huyền Vũ.

Hắn còn phân cho em hắn, em vợ hắn các chức cai quản ở các trấn của huyện Thanh Hà. Dân chúng đói cùng lực kiệt. Huyện thừa Thanh Hà Tô Hải đã đệ đơn trình lên tri phủ đại nhân Minh Hải thành nhưng bị Đồng tri phủ Minh Hải thành Ngô Bá ém xuống. Hiện nay, Tô Hải còn bị bắt giam vì tội gian dâm với dân phụ có chồng. Ngô Bá là anh họ Ngô Tùng Xương. Hằng năm, ngày lễ Ngô Tùng Xương đều quà cáp đầy đủ cho anh hắn. Tri phủ đại nhân Nhậm Huyền Vũ còn phải cho Ngô Bá ba phần mặt mũi. Theo tin tức đường thu thập, chín mươi phần trăm Ngô Bá nhận quà cáp của các quan lại mười hai huyện Minh Hải thành đều nộp lên một Quảng giáo họ Dương ở kinh thành. Vị nhân vật này quyền to chức lớn. Nên tri phủ đại nhân cũng không dám làm gì Ngô gia.

Có thể nói ở huyện Thanh Hà Ngô Tùng Xương là ông trời. Chưa có ai dám cãi lệnh hắn. Với bản tính tham lam, khi hắn hay tin khu cửa hàng trung tâm ở huyện Thanh Dực cùng các huyện khác là nguồn chất béo hắn đã làm khó dễ các mặt để nhằm hưởng lợi lớn nhất ở khu cửa hàng.

Còn một nguồn tin bí mật , bang chủ Tham lang bang - Tham Lang...là con của một nhân vật quan trọng của bại quân mười hai sứ quân."

Lý Trầm Tư mỉm cười vỗ tay :

"Hay cho một Ngô Tùng Xương, ta còn không biết khai đao với ai. Ngươi lại thò đầu ra, nếu ta không trảm ngươi một đao thật uổng cho tam bài Lê đế ban tặng. Con heo này nuôi đã mập, ta nghĩ món quà này sẽ làm Đào lão cười tươi như hoa".

Sau đó Lý Trầm Tư quay lại nói với cha mẹ hắn :

"Cha mẹ yên tâm Thành Đô giờ cũng không nguy hiểm tính mạng. Ngô Tùng Xương tuy tham lam nhưng chưa ngu tới mức đầu đầy ván dầu. Dạo gần đây tình hình có nhiều biến chuyển, để Thành Đô ăn chút thiệt thòi cũng tốt. Tiểu tử này, nếu không an phận tương lai sẽ chọc họa lớn.

Đối ngoại đường làm theo thủ tục, trước gặp Ngô Tùng Xương sắp xếp ngày gặp để bàn việc hợp tác. Sau lại thăm Thành Đô bảo hắn ăn uống ngủ kỹ vài hôm. Ta đang thay hắn mài dao.

Ám đường nghe kỹ, nhận diện danh sách từ tin tức đường. Một khi! Ta cùng Khâm sai đại nhân đến huyện Thanh Hà. Ta không muốn tin tức bị truyền đi, càng không muốn có cá lọt lưới"

Giọng hắn nhẹ nhàng đầy sát khi, mọi người có thể nghe cùng ngửi thấy mùi máu tanh. Vợ chồng Vũ Hoài Nhân cũng lo lắng an nguy của Vũ Văn Thành Đô. Nhưng nghe Lý Trầm Tư nói cũng an tâm hơn. Vũ Văn Như Nguyệt thì hốc mắt đã đỏ nhưng không dám lên tiếng.

Ám đường cùng đối ngoại đường bước ra hành lễ với hắn:

"Thiếu gia yên tâm"

Lý Trầm Tư mỉm cười đầy ẩn ý nói:

"Chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đi phủ tri huyện đại nhân một chuyến"

Phủ tri huyện Lê Hân

"Trầm Tư sao tới đây rồi mà con cứ nhìn ta cười hoài vậy. Tiểu tử con có gì định hố lão già ta đúng không ?". Đào Cam Mộc mặc dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp đều không sợ. Nhưng cảm giác bị Lý Trầm Tư nhìn chằm chằm giống như bị hắn sắp đẩy vào hố.

Lý Trầm Tư để ly trà xuống ăn miếng bánh ngọt cũng không trả lời lão. Cũng không nhìn tri huyện Lê Hân. Hai người đều biết tên tiểu quỷ này nhất định có việc kéo bọn hắn xuống nước. Nhưng biết cách làm người của hắn. Không có việc sẽ không lên điện tam bảo. Nguy hiểm bao nhiêu thì thu hoạch to lớn bấy nhiêu.

Nhưng tên tiểu tử này từ lúc đến tới giờ. Hết ăn lại uống không thèm để ý tới hai người. Cảm giác khó chịu giống như kiến bò thật không dễ chịu.

Lý Trầm Tư nhìn hai người mà lòng vui vẻ. Hai người này toàn một bụng nghĩ xấu. Tối ngày toàn kéo hắn xuống nước. Lần này nếu không gắp lửa bỏ tay hai người hắn làm sao hả giận.

" Không biết Đào lão cùng Lê Hân huynh muốn làm lớn không?"  Lý Trầm Tư mỉm cười ánh mắt giảo hoạt nhìn hai người.

Hai người bị hắn nhìn không khỏi rùng mình một cái. Tri huyện Lê Hân la lên:

" Lão đệ nếu lớn quá thì đừng có rủ ta. Ngươi cũng biết ta, người nhát gan sợ chết, việc nhiều quyền mỏng. Chân chạy vặt thì được nếu lớn quá người ta nhả một bãi nước miếng cũng đủ ta chết chìm. Hay ngươi cùng lão nhân gia chơi đi"

Đào lão nghe hắn nói thật muốn một đá, đá chết đồ đệ của mình, lão liếc hắn rồi mỉm cười nói:

"Trầm Tư con đừng thấy ta được phong làm Khâm sai là uy phong. Ta luôn mất ăn mất ngủ, cảm giác như có ai luôn nhìn ngó ta. Nên con làm gì cũng nên nhẹ xíu. Việc vặt thì bảo ta dù sao ta cũng lớn tuổi. Tên tiểu tử Lê Hân này đang độ tráng niên. Việc lớn nên tìm hắn. Nhưng mà con nói làm lớn là lớn tới đâu"

Tri huyện Lê Hân khổ không thể tả, hắn hối hận vì tò mò muốn nghe ân sư cùng Lý Trầm Tư nói gì. Giờ thì tốt hắn có một phần à. Không khéo lại bị chém một đao thì vui.

"Không lớn lắm, nếu không tốt lại thêm một vị Đỗ Thích à". Nghe tới đây đầu hai người ong ong , mặt mày xanh như tàu lá. Đỗ Thích là ai? Kẻ phản quốc giết vua mưu phản. Giờ Lý Trầm Tư nói việc này không khéo xử lý lại thêm một Đỗ Thích. Việc này có bao nhiêu người liên lụy, nghĩ tới đây cảm giác lạnh lẽo lan tràn toàn thân hai người.

Tên tiểu quỷ này thật ác độc, nếu trước kia không biết thì thôi. Giờ đã biết mà không giải quyết, Lê đế mà tức giận đầu hai người sẽ bay ra khỏi cổ. Hèn chi! Ánh mắt hắn nhìn hai người khác lạ. Giờ hai người mới biết đây là ánh mắt cười trên nỗi đau của người khác.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét