Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tự Truyện - Chương 32: Ngô Bá Đến Thăm - Hạ


Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Ngô Bá nói:

"Ngô Đồng tri từ xa là khách, dù sao bản Hầu cũng lúc nhàn tản không có gì làm. Gặp nhau là duyên. Ngô Đồng tri mời dùng trà"

Ngô Bá nâng ly trà kính Lý Trầm Tư rồi từ tốn uống. Lý Trầm Tư cũng mỉm cười uống trà. Lý Trầm Tư cũng lười quản hắn. Không khí trở nên lạ thường làm người ta có cảm giác ngột ngạt.

Uống tới hớp trà thứ hai. Ngô Bá đặt ly trà xuống rồi hỏi Lý Trầm Tư:

"Hiện nay, thái tử địa vị chưa định, các vị hoàng tử thì chiêu binh mãi mã. Lê đế thì tuổi đã cao, lại phải lao tâm, lao lực đánh đông dẹp bắc. Phía Bắc thì giặc Tống rình rập, phía Nam thì Chiêm Vương lại rục rịch. Có thể nói là bình yên trước cơn bão táp.

Hiện nay, Lê đế còn tại ân uy còn đó nên có thế trấn áp các phường đạo trích. Nếu một ngày kia... khi đó không ai trấn áp thì loạn thành một bầy. Dân chúng cơ cực đủ điều. Không biết Hầu gia có cách nghĩ gì trước thời gian sắp tới"

Lý Trầm Tư nghe hắn nói thì ngoài miệng dù nhân nghĩa để mọi người nghĩ hắn lo cho dân cho nước. Nhưng dám ở trước mặt  Lý Trầm Tư giở trò lừa con nít ba tuổi thì thật không biết viết chữ chết là gì.

Lý Trầm Tư nhìn hắn thở dài:

"Ngô Đồng tri lo lắng cũng là ta đang lo lắng. Ngươi đừng thấy ta được phong hầu gia là uy phong. Thật ra là có chức không có quyền. Bây giờ mang tiếng là tổng minh chủ liên minh, nhưng người điều khiển là bốn vị vương gia. Bây giờ mà ta không khéo có lẽ ngày mai, cái đầu này rơi rồi".

Ngô Bá nghe vậy trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường. Lý Trầm Tư cũng lười cùng hắn giả vờ giả vịt. Ngô Bá lại nói tiếp:

"Hầu gia người tài trí có thể so với sao sáng trên trời. Sao có thể cam lòng để tài hoa không có đất dụng võ"

Lý Trầm Tư nhìn hắn thở dài, chán nản nói:

"Thiên hạ này đất nào không phải của vua. Nếu ta đắc tội với một trong bốn vị vương gia. Thì có lẽ cả ta cùng Vũ gia không bao lâu chỉ còn trên giấy thôi"

Ngô Bá nhìn Lý Trầm Tư mỉm cười nói:

"Hầu gia nói thì nói vậy, chứ không phải các vị vương gia muốn làm gì làm làm. Ít ra ở Gia Thành là vậy. Nếu chúng ta có thể đứng cùng một bên. Dù vương gia cũng không thể ghép tội lung tung".

Lý Trầm Tư đứng bật vậy nhìn Ngô Bá nói:

"Ngô đại ca, huynh nói thật chứ. Nếu vậy chúng ta có thể bảo vệ tính mạng của mình rồi".

Ngô Bá cười ha...ha tỏ ra đắc ý nói với Lý Trầm Tư :

"Trầm Tư đệ cứ yên tâm, nếu đệ đã gọi ta một tiếng đại ca thì việc này ta sẽ quản"

Lý Trầm Tư nhìn hắn:

"Ngô đại ca không phải đệ không tin huynh. Nhưng đây là vấn đề sống còn không chỉ một mình đệ mà còn trên dưới người thân đệ. Huynh có thể cho đệ một cảm giác an toàn nhất được không"

Ngô Bá yên lặng suy tư rồi nói:

"Trầm Tư đệ đây là ta tiết lộ cho đệ biết. Nếu ngày mai ta biết tin này có người thứ hai biết. Thì đệ đừng trách ta Ngô Bá vô tình vô nghĩa."

Lý Trầm Tư đứng lên nói Ngô Bá :

"Ngô đại ca, đệ sẽ không lấy tính mạng người nhà đệ ra đùa đâu"

Ngô Bá nhìn hắn thật sâu như con rắn độc sẵn sàng tấn công một nhát chí mạng:

"Hiện nay mười hai thành có sáu tri phủ cùng sáu đồng tri là người của chúng ta. Bên cạnh đó có các tướng quân trong doanh trại gồm... "

Lý Trầm Tư càng nghe càng kinh hãi. Thật không nhờ xung quanh Gia Thành nhìn như bình yên như mạch nước ngầm lại chảy. Nếu không phải Lý Trầm Tư thân phận đặc biệt, chúng cần hắn giúp thì có lẽ hắn chỉ sơ sẩy một lần là có khi người thân bên cạnh hắn....

Lý Trầm Tư biểu hiện hưng phấn nắm chặt tay Ngô Bá cười lớn:

" Ngô đại ca, chúng ta giờ đây có sức bảo vệ mình rồi. Cùng tài kinh doanh của đệ, không bao lâu...ha...ha"

Ngô Bá nhìn hắn hưng phấn bản thân hắn cũng hưng phấn lần này hắn lập công to. Dẫn được con cá lớn về phía mình. Sau này phong hầu, phong tước làm sao không có Ngô Bá hắn đây.

Ngô Bá vỗ vai Lý Trầm Tư nói:

"Huynh đệ bớt hưng phấn, từ từ sẽ đến. Ta phải quay về Minh Hải thành". Nói xong Ngô Bá từ giã lên xe hồi phủ. Lý Trầm Tư nhìn về xe ngựa đang lăn bánh về Minh Hải thành mà cười khẩy lẩm bẩm rồi đi vào phủ:

"Thật sự là thiên đường có lối ngươi không đi. Địa ngục không lối ngươi lại mò vào. Ngươi định mò lòng ta sao? Ngô Bá à! Sư phụ ta từng dạy, vô sự lại ân cần không gian tức là tặc. Mặc ngươi nói đúng sai, sớm hay muộn lão tử đều moi ra hết. Người người đều nói trên đầu chữ sắc là một cây dao. Nhưng không ai biết trên đầu chữ Lý mới là đại đao. Một thằng hề mà thôi. Thế sự như bàn cờ, làm sao một đám vai phụ lại thích nhảy nhót."




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét