Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 46: Trung Dân Lý Trầm Tư
Long An Điện
Lê đế ngồi ở bàn phê tấu chương hằng ngày. Phía dưới là bốn vị nguyên lão Thái Sư Hồng Hiến, Thái Úy Phạm Cự Lạng, Nha Nội Đô Chỉ Huy Sứ Đinh Thừa Chinh cùng Đại Tổng Quản Từ Mục.
Lê đế nhìn bốn vị huynh đệ từ vào sinh ra tử của mình. Tuy hiện nay, đạo quân thần cách biệt như tình cảm ấy vẫn còn mặc dù không còn mãnh liệt như xưa.
Lê đế hỏi Phạm Cự Lạng về Lý Trầm Tư:
"Lão tam, đệ từng gặp Lý Trầm Tư, đệ nhận xét hắn là người như thế nào?"
Thái Úy Phạm Cự Lạng đặt ly trà xuống nói:
"Lý Trầm Tư là người thông minh tuyệt đỉnh, hiểu tiến thoái, hiểu lòng người. Là người cam đảm, mưu lược, tầm nhìn xa trông rộng. Hắn có mị lực làm người ta tin tưởng.
Mọi việc đối với người khác có thể là nguy cơ nhưng với hắn là cơ hội, là ngân lượng. Người này khí chất siêu quần nhưng thuộc về cao nhân ẩn thế không phải khí thế quan lại hay quyền quý thế gia.
Nếu có đánh giá đệ chỉ có thể nói người này thâm sâu khó lường, là một gian thương điển hình cùng là loại ngu trung dân."
Lê đế nhìn về mong lung rồi nói:
"Ta cố tình ở Nghênh Tiên Lâu gặp hắn. Tên tiểu tử này thông minh như hồ. Chỉ vài từ, đã moi ra thân phận của ta. Ta vốn muốn kéo hắn về mình. Hắn lại khéo léo từ chối. Hết cách ta buộc hắn chức An Lạc Hầu để nhắc nhở hắn muốn an ổn thì phải giúp ta kinh doanh tốt Gia Thành.
Tên tiểu tử này lại tính kế ta một hối. Kéo ta cùng bốn đệ lên thuyền giặc. Tặng ta ba mươi phần trăm khu trung tâm, tặng bốn đệ mỗi người mười phần trăm lại lấy giấy thông hành từ Gia Thành đến Thăng Long Thành.
Các đệ cũng thấy phần lợi hàng tháng chảy về phía mình rồi. Không ăn thì thôi, ăn xong phải giúp hắn lưu thông. Ha... Ha... Ha. Tiểu tử này lại gan lỳ nghiêm cứu loại tơ lụa gọi là tơ tằm. Dùng khu cửa hàng trung tâm làm khu trung chuyển thay đổi hết vải thô toàn Đại Việt quốc.
Thật đáng sợ một gian thương. Ha... Ha... Ha. Ta phái Đào Cam Mộc làm khâm sai đi tuần hành Gia Thành. Tên tiểu tử này lại nghĩ kế một kiếm phong vương chiếm ba đạo kim bài của ta. Giờ vương hầu nào nhảy nhót hắn rút một trong ba cái trảm thì con như tên đó xui rồi. Lại giúp ta kiếm về số tiền mà bằng cả mấy năm tiền thuế của Đai Việt quốc.
Lão tam tìm hắn, hắn lại nói về ngu trung quân cùng ngu trung dân. Tên tiểu tử này làm người ta vừa yêu vừa làm người ta hận. Nhưng không nắm được thớt của hắn.
Lần này hắn lại tính kế Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn. Lừa một phần ba lãnh thổ còn lừa mười lăm vạn quân Chiêm. Lần này Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn lấy bánh bao ném chó rồi. Ha ...Ha... Ha
Ta còn tưởng hắn phải vất vả, đau đầu mẻ trán về khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Giờ thì hắn nhẹ nhàng mà đào luôn tường của Cổ Thành. Cổ Thành lần này mất sáu mươi vạn dân rồi.
Giờ ở Gia Thành ai mà dám đụng với tiểu tử này. Hắn hô một tiếng sáu mươi vạn dân chỉ phun một bãi nước miếng cũng làm cho người ta chết chìm.
Nhưng ta luôn cảm nhận, tên tiểu tử này tạo ra tầng tầng bảo hộ? Họ đang làm gì? Hay hắn biết gì? Hắn sợ điều gì? Sao hắn như gấp rút chuẩn bị tầng tầng bảo hộ. Ta cũng không hiểu?"
Bốn người ai ở đây không phải lão hổ ly. Họ cũng nhìn ra Lý Trầm Tư bề ngoài nhìn như phong quang nhưng hắn tận dụng tất cả các nguồn lợi ích. Hắn đang sợ điều gì? Ai dám cả gan giết một hầu gia? Đây là tội chết không phải một người có khi cả họ.
Nhưng từ biểu hiện Lý Trầm Tư là đang hoảng sợ hay đúng hơn, hắn muốn tận dụng tất cả các nguồn để bảo vệ hắn. Từ khi phát hiện Lý Trầm Tư. Họ đã nghiêm cứu hắn, muốn bồi dưỡng hắn là trụ cột Đại Việt quốc. Nhưng tên này lại chọn ngu trung dân. Tuy mọi người phát bực nhưng cũng không làm khó hắn.
Nhưng biểu hiện của hắn cho mọi người biết được. Đại Việt quốc đang có làn sóng ngầm mà cả năm người cũng không biết. Nếu như họ chưa từng nghiêm cứu về Lý Trầm Tư có thể họ sẽ bỏ qua. Nhưng họ từ khi biết Lý Trầm Tư, rồi nghiêm cứu về hắn. Họ có một nhận định, Lý Trầm Tư chưa bao giờ làm gì mà không mục đích.
Từ vụ nạn dân mọi người đều hiểu. Đại Việt quốc có một sức mạnh ẩn tàng đang hoạt động mà năm người không biết. Lý Trầm Tư cũng không dám nói bừa. Chỉ dùng hành động để cảnh báo bọn hắn.
Lê đế nhìn bốn người rồi nói:
"Năm huynh đệ chúng ta đã rất lâu không rút đao. Một số a miêu, a cẩu lại nhảy nhót rồi."
Bốn người cũng sát khí lẫm nhiên. Thái Sư Hồng Hiến nói:
"Đại ca, theo đệ thấy bọn hắn giấu kín vậy. Cả Lý Trầm Tư cũng không mò ra. Nếu bây giờ chém loạn bọn hắn ẩn thì lại sinh tai họa ngầm. Không bằng đưa cho Lý Trầm Tư gặm cục xương này. Tiểu tử này thông minh như hồ, lại chọn ngu trung dân. Đây không phải ý của hắn sao?"
Lê đế cùng bốn người cười ha ha giống như cười trên nổi đau của người khác.
"Hắn không phải muốn tầng tầng bảo vệ sao? Ta sẽ cho hắn không gian để thi chuyển quyền cước."
Lê đế nói đến đây cười lớn. Tiểu tử ngươi muốn an ổn sao? Không cho Lý Trầm Tư một bài học. Lê đế sao hả lòng hả dạ được.
Khi bốn người đi ra khỏi Long An Điện. Lê đế mênh manh lại lẩm bẩm:
"Lý tiểu tử, ngươi đến cùng nhìn thấy cái gì. Bọn tiểu tử ngốc nhà ta chỉ cần một xíu thông minh của ngươi thôi. Ta cũng an ổn rồi. Không biết khi nào bọn ngốc này mới khiến người ta bớt lo".
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét