Thứ Tư, 8 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 37: Lương Thực Sung Túc Đợi Nạn Dân
Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi phân công nhiệm vụ khác nhau cho từng người.
"Với bốn vị gia chủ thứ nhất nên âm thầm thu gom lương thực ở các nơi, vận chuyển về Gia Thành. Thứ hai nên mua các dụng cụ khai hoang dao, cuốc, xe đẩy... Thứ ba mua chăn mền cho người già, phụ nữ cùng trẻ nhỏ. Thứ tư nên huy động lượng thuốc cùng đại phu chuẩn bị tình huống xảy ra bệnh dịch. Thứ năm cho địa đầu xà lẫn vào nạn dân, âm thầm tiễn bọn ngưu quỷ xà thần lên đường hết đi. Ta không muốn mấy con ruồi, con muỗi bay vo ve.
Còn nữa, tới ngày nạn dân đổ về. Bốn vị gia chủ đi một vòng các hào môn thế gia ở Gia Thành thu phí bảo hộ cho ta. Nếu ai không giao thì đừng trách bản Hầu ra tay vô tình. Kẻ nào dám cả gan tăng giá, đầu cơ giết cho ta. Ta muốn xem ai gan lỳ."
Lý Trầm Tư tiếp theo nhìn bốn vị tướng quân nói:
" Thứ nhất các vị đại ca lấy danh nghĩa rèn luyện mà triệu tập một phần tử sương quân các huyện, các phủ. Thứ hai ta sẽ vẽ khu tị nạn, các vị đại ca căn cứ theo bản vẽ mà xây dựng. Khu dành cho phụ nữ, trẻ em cùng người già. Một khu dành cho nam nhân. Một khu vệ sinh riêng biệt cho hai bên. Mỗi khu đều phái binh lính canh giữ. Tuyệt đối không được xáo trộn hai khu. Ai cải lệnh thì giết. Ngoài ra còn làm một khu chôn cất nạn nhân không may chết.
Thứ ba các vị đại ca Triệu Hồng Long, Trần Bôn, Châu Bá lần này sẽ theo ta đánh thẳng vào Chiêm Thành. Lý Ảnh đại ca thì phòng vệ Gia Thành cùng khu tị nạn. Lý Ảnh đại ca lần này trách nhiệm huynh nặng nề nhất. Ai cãi lệnh giết cho ta, tình huống này không thể sai lầm. Không để nổi loạn, dám thừa cơ gây loạn thì giết.
Thứ tư binh lính được triệu tập từ các huyện, các phủ sẽ được huấn luyện ở cánh rừng phía đông bao la của thành đông Gia Thành. Ta đóan không lầm Chiêm Vương sẽ thừa cơ nạn dân mà cho quân lính núp vào khu rừng này. Sau đó chờ ta mở cửa thành cứu tế thì giết vào.
Để nạn dân hoảng hốt mở đường, như vậy không tốn một binh, một tốt. Cả Gia Thành thành phá người vong, không còn ai sống sót. Hắn đã muốn chết thì đừng trách ta độc ác hoả thiêu trăm vạn đại quân Chiêm Thành."
Lý Trầm Tư mở miệng đầy sát khí giết chóc. Mọi người có thể tưởng tưởng trăm vạn đại quân sẽ thây chất thành núi. Một cảm giác lạnh lẽo cùng sợ hãi đối với vị Hầu gia.
"Mọi người lần này làm việc tuyệt đối không được lộ ra. Ai lộ ra thì đừng trách bản hầu vô tình vô nghĩa. Tình hình mọi người đã biết rồi. Theo ta đoán nếu không gì thay đổi, đầu tháng mười một này. Gia Thành phải đón đợt nạn nhân đầu tiên. Ăn cơm Gia Thành thì phải làm việc, ai dám ăn cơm chùa thì các vị hiểu rồi chứ. Chúng ta chỉ thiếu lương thực không thiếu nhân lực. Mọi người cho bọn địa đầu xà giám sát cho ta."
"Các vị đại ca mấy khu thí nghiệm ở bốn thành tuyệt đối canh phòng nghiêm ngặt cho ta. Có lẽ sẽ có một vài con ruồi không biết sống chết làm liều. Thịt ít muỗi nhiều quá"
Nói xong hắn im lặng nhắm mắt suy nghĩ. Tám người cũng im lặng rút lui, lo phần việc mình. Tính ra nạn dân sẽ bùng phát không tới ba tháng. Thời gian quá gấp rút, ba tháng tới là thời điểm khó ngủ của tám người.
Hôm sau, bốn đại gia chủ huy động nguồn lực của mình thu gom lương thực khắp nơi. Cùng lượng dụng cụ khai hoang. Liên hệ các đại phu cùng hiệu thuốc.
Sương quân Gia Thành phát công văn đến các huyện cùng các phủ ở đại thành. Điều động hai phần sương quân huấn luyện theo chính sách ngụ binh ư nông. Số binh lính này sẽ về Gia Thành huấn luyện. Tới trước tết nguyên đán sẽ được về với gia đình.
Một thông báo tiếp ở Gia Thành thời gian tới ở một số khu vực sương quân đóng quân tuyệt đối trong vùng có binh canh gác không được đến gần.
Đây là lần thực hiện chính sách ngụ binh ư nông của Lê đế. Ai dám mò đến khu vực cấm với bất kỳ lý do gì cũng sẽ giết không tha. Kế bên bản thông báo là bản đồ khoanh tròn khu vực bằng màu đỏ. Màu đỏ cấm đến.
Khi mọi người về hết, hắn cũng rời Tổng bộ về phủ. Lần này, một hồi tai nạn cùng cơ hội. Tận dụng tốt, Đại Việt quốc có thời gian thở dốc. Tận dụng không tốt, mọi người chơi xong, về nhà tắm rửa sạch sẽ. Đợi đồ đao Chiêm Thành hạ xuống.
Trong thời gian này mọi người thấy không khí ở Gia Thành lạ thường. Nhưng không biết lạ ở đâu. Mọi việc đều diễn ra bình thường. Chỉ có điều là từ đầu tháng mười. Gia Thành thi hành lệnh cấm xuất thành cho đến tháng mười hai mới thông hành. Lý do sương quân thực hiện tập trận. Mọi người ở Gia Thành đã quen với việc này.
Lúc đầu cấm một ngày, sau đó không lâu cấm tiếp. Rồi cấm ba ngày, cấm năm ngày... Lần này cấm lâu hơn thôi. Mọi người chỉ nghĩ sương quân đang tập trận. Một số hào môn thế gia thấy là lạ. Nhưng không biết lạ ở đâu.
Lúc này ở Tổng bộ liên minh Lý Trầm Tư đang ngồi ở ghế chủ tọa. Bên dưới là bốn vị gia chủ cùng bốn vị sương quân. Lý Trầm Tư cất lá thư nhìn mọi người rồi nói:
"Mọi việc như kế hoạch, ba ngày nữa một vạn nạn dân đầu tiên tiếp Gia Thành. Các vị theo kế hoạch làm thôi. Chiêm Vương nếu ngươi ngu ngốc đừng trách Lý Trầm Tư độc ác"
Mọi người tuy rằng đã chuẩn bị tốt nhưng tới lúc này, tay chân không khỏi run lên một cái. Ít nhất năm mươi bốn vạn dân. Chưa tính số quân Chiêm Thành thừa cơ xâm chiếm.
Ba ngày sau, Gia Thành ban bố giới nghiêm toàn thành. Tất cả mọi người ở yên trong nhà trong vòng ba ngày. Nếu ai tự ý ra ngoài xem như trái lệnh, giết bất luật tội. Tin này mọi người hoang mang, nhưng không ai dám trái. Chỉ là bất an dâng lên.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét