Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 41: Lý Trầm Tư Vs Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn - Hạ
Theo Lý Trầm Tư trình bày thì đây là Đại Việt quốc thuê đất của Chiêm Thành không phải là Chiêm Thành cất đất cầu hòa. Ở đây người dân Chiêm Thành cũng có thể tiếp tục ở cùng người dân Đại Việt quốc. Người dân ở đây phải nộp thuế, Chiêm vương có ba mươi phần trăm cùng ba ghế giám sát nguồn tiền từ thuế từ canh tác cùng thương mại.
Ở đây là khu thương mại sầm uất của hai nước, nguồn thu dồi dào. Hai bên sẽ tiến hành giao dịch mua bán các đặc sản. Các trường học, chợ xá, tửu lâu... Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn đọc đi đọc lại toàn thấy hầu như lợi ích nghiêm về Chiêm Thành. Đại Việt quốc chỉ được cái an ổn chứ không có gì? Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn thấy kỳ quái nhưng không biết kỳ quái ở đâu.
Hắn nói với Lý Trầm Tư :
"Hầu gia, ngài nói tiếp đi."
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn hắn nói:
"Thứ hai để làm đảm bảo cho khế ước được thực hiện đúng thì mười lăm vạn quân Chiêm Thành phải ở lại Đại Việt quốc trong vòng mười năm. Đại Việt quốc sẽ thay Chiêm Thành quản mười lăm vạn quân này trong mười năm. Mười lăm vạn quân này sẽ vào biên chế của quân Đại Việt quốc, sẽ hưởng đãi ngộ giống như binh sĩ Đại Việt quốc hưởng. Hằng năm, Chiêm Thành có thể cử sứ giả đến thăm hỏi mười lăm vạn quân này. Sau mười năm Đại Việt quốc sẽ trả lại mười lăm vạn quân này cho Chiêm Thành.
Thứ ba để Lê đế không tức giận việc ngài đưa quân đánh úp Đại Việt quốc mà cụ thể là Gia Thành thì trong vòng mười năm Chiêm Thành tuyệt đối không xuất binh quấy nhiễu Đại Việt quốc. Nếu không khu đất mà Đại Việt quốc thuê của Chiêm Thành sẽ thuộc quyền sở hữu của Đại Việt quốc. Nó sẽ là một phần lãnh thuộc cũng Đại Việt quốc. Khi đó Đại Việt quốc xuất binh chỉ là bảo vệ lãnh thổ chứ không phải đẩy quân xâm lược Chiêm Thành."
Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn gương mặt giật lên từng cơn. Đây hoàn toàn là bắt Chiêm Thành làm bảo kê miễn phí. Đại Việt quốc mười năm không bị quấy phá, nếu không thì phần đất thuê sẽ thuộc quyền sở hữu Đại Việt quốc. Hèn chi mới đầu đa phần nguồn lợi đều giành cho Chiêm Thành. Đây rõ ràng cho người ta ăn ngon rồi đánh đập. Dù có bị đau nhưng biết được ăn ngon thì cũng chịu đấm ăn xôi.
An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư thật đáng sợ, mưu trí như thần. Dùng dương mưu, mặc dù biết mình bị dụ nhưng cũng nguyện mắc câu. Không vì tình huống hiện tại. Cũng vì tình huống Chân Lạp quốc xâm lược mà nguyện ý làm kiếm cho Đại Việt quốc.
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn nói:
" Ngài đừng có nhìn ta, đây là ngài tự chui vào lưới. Ngài rõ hơn ta hết, tất cả lợi ích đều nghiêng về phái Chiêm Thành hết. Đại Việt quốc chỉ đổi mười năm yên ổn. Ngài phải rõ tình huống của ngài cùng Chiêm Thành. Ta thì còn dễ nói chuyện, chứ Lê đế là một đao chặt ngài rồi, sau đó xuôi quân đánh Chiêm Thành rồi. Chứ không phải ngồi đây giải đạo lý với ngài.
Tiền tài, địa vị phải có mạng mới dùng được. Ngài không biết có bao nhiêu kẻ muốn ngài chết để ngồi vào vị trí của ngài sao. Ngài nên nghĩ kỹ, đi nhầm một bước không chỉ ngài mà hai mươi vạn quân, người thân, bạn hữu ngài sẽ đi theo ngài về quỷ môn quan."
Lý Trầm Tư yên lặng uống rượu , gắp thức ăn bỏ vào miệng, mặc cho Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn trầm tư suy nghĩ. Hai mươi vạn quân Chiêm Thành cũng không dám thở mạnh. Chỉ cần Vương bọn hắn mở mệnh sẽ quyết định mạng sống của bọn hắn.
Trong sự im lặng về đêm, ngoài tiếng côn trùng kêu có thể nghe tiếng tim đập vang lên. Cả quân lính hai bên ai cũng hồi hộp cho một lời của Chiêm vương.
Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn nhìn Lý Trầm Tư thật sâu nói:
"Hầu gia, ngài nói tiếp đi"
Lý Trầm Tư mỉm cười nói nhẹ:
"Quả là khí phách quân vương, nhanh gọn, dứt khoát. Còn về khu trung tâm thương mai Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Chúc mừng ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ngài sẽ là vị quân vương giàu nhất Chiêm Thành rồi. Ta sẽ chia cho ngài năm mươi phần trăm lợi nhuận từ khu thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Ta có thể nói cho ngài biết, ngài ngủ cũng sẽ cười. Ha... Ha...Ha. Đây! Ta sẽ cho ngài coi bản vẽ, cùng việc hình thành khu trung tâm thương mại Đại Việt quốc cùng Chiêm Thành."
Lý Trầm Tư hăng hái giới thiệu các dich vụ cùng hàng hóa kinh doanh trong khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Chiêm vương càng nghe càng kinh hãi, nguồn lợi mà nó mang lại đủ cho hắn yên ấm thời gian dài để có thể đối phối với Chân Lạp quốc. Thông qua đây hắn có thể bán hay mua các sản phẩm từ Đại Việt quốc. Ở đây sẽ là mỏ vàng của hắn. Chỉ cần hắn gìn giữ mười năm không chiến loạn thì tài phú của Chiêm Thành càng ngày càng nhiều.
Hắn càng nhìn vị Hầu gia trẻ tuổi này càng sợ hãi, một cảm giác lạnh cả sống lưng của hắn. Trực giác nói cho hắn biết, nếu là địch với vị hầu gia này. Có thể là sai lầm lớn nhất của Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn.
Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn hướng Lý Trầm Tư nói:
"Chỉ cần Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn còn một ngày thì trong mười năm. Tuyệt không quấy nhiễu Đại Việt quốc."
Lý Trầm Tư mỉm cười nhẹ. Hai người vỗ tay ba cái làm ước. Sau đó ký kết khế ước đóng dấu. Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn quay lại bàn giao với hai mươi vạn quân, rồi dẫn năm vạn quân rút về nước. Trước khi đi hắn nói với Lý Trầm Tư:
"Lần này xuất chinh, bổn vương vui mừng vì quen biết ngài. Ngài mai, ta sẽ truyền đại ý chỉ của ta đến một phần ba đất trong khế ước. Dân Chiêm Thành cùng binh lính Chiêm Thành sẽ hỗ trợ ngài để tiến độ khu thương mại trung tâm diễn ra sớm nhất."
Lý Trầm Tư nhìn mười lăm vạn quân Chiêm Thành nói:
"Tất cả huynh đệ, sau này mọi người là huynh đệ của ta. Ta tuyệt đối không ngược đãi cái vị. Trước tiên các vị chia ra một đội là một trăm người. Từng đội từng đội giao nộp quân trang, quân dụng. Sau đó sẽ có đội trưởng của các vị an bài tiếp theo. Bây giờ tập trung. "
Từng tốp từng tốp binh lính đi về bốn phía đông, nam, tây cùng bắc. Ở đó có quân sĩ đang túc trực nhận quân trang, quân dụng của quân lính Chiêm Thành. Sau đó an ổn họ vào khu vực đã bố trí sẵn.
Lý Trầm Tư nhìn ba người Châu Bá, Trần Bôn cùng Triệu Hồng Long:
"Mười lăm vạn quân này sẽ làm huynh đệ của chúng ta. Ta không muốn bất kỳ đối xử bất công hay công kích họ. Nếu ai ngu ngốc thì ba vị đại ca cứ theo quân pháp mà xử. Nếu không, mười lăm vạn quân này làm nấm mồ chôn mấy vị huynh đệ chúng ta. Hãy cho họ biết, họ là huynh đệ không phải tù binh. Các huynh hiểu ý ta chứ."
Ba người gật đầu, thời gian tới ba người phải làm ác nhân rồi. Không biết bao nhiêu tên ngu ngốc bị giết vì vụ này đây. Thật đau đầu.
Lý Trầm Tư mỉm cười nói tiếp :
"Hai vị đại ca Châu Bá cùng Trần Bôn ở lại đây an ổn tình hình. Triệu Hồng Long đại ca theo ta về Gia Thành đi ăn cướp thôi. Ta muốn xem tên ngu ngốc nào không đưa lộ phí".
Bốn người cười vang cả khu rừng thành đông.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét