Thứ Năm, 9 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 40: Lý Trầm Tư Vs Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn - Trung


Lý Trầm Tư nhìn cảnh này mỉm cười, nói một câu làm toàn trường kinh hãi, giống như sấm sét đánh vào người. Toàn bộ quân lính hai bên ngơ ngác. Không biết Hầu gia đang suy tính điều gì.

"Ta có nói giết ngài cùng hai mươi vạn quân đâu. Tối ngày cứ đánh đánh giết giết ta cũng mệt rồi. Ở nhà ta còn cả đám người để nuôi. Đám huynh đệ của ta cũng cần nuôi người thân. Đám huynh đệ ngài cũng có người thân cần phải nuôi. Nếu họ chết rồi, người thân của họ tính sao. Ngài ngồi xuống đi. Làm một người đàn ông thì phải biết kiếm tiền lo cho gia đình. Hưởng phước bên vợ con. Giết người chỉ là đầu rơi máu chảy. Nhưng để đám huynh đệ theo mình ăn sung mặc sướng thì khó càng thêm khó."

Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn cũng ngơ ngác. Nghĩ rằng mình lần này, chắc chắn phải chết. Không nghĩ lại có cơ hội sống sót. Hắn cầm ly rượu Lý Trầm Tư rót uống một hơi cạn. Rượu vào thấm vào ruột gan, hắn mới biết mình không nghe lầm.

Chiêm vương Xá Lợi Ngô Đà Nhựt Hoàn hỏi Lý Trầm Tư :

"Không biết Hầu gia tính sao?"

Lý Trầm Tư nhìn Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn rồi nói thêm câu mà mọi người kinh hãi gần như mọi người không tin lời mình vừa nghe:

"Tính ra đây là lần thứ hai, ta cứu ngài cùng Chiêm Thành. Ngài đừng mở to mắt nhìn ta như vậy. Ta đây cũng chỉ ăn ngay nói thật, tuyệt không phải lợi dụng người khác khó khăn mà nói bừa. Vào ngày rằm tháng giêng năm nay. Khi đó, ta chỉ là một thương nhân bình thường, ở Nghênh Tiên Lâu thành đông Gia Thành vô tình gặp Lê đế lão nhân gia người."

Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn cùng hai mươi vạn quân Chiêm Thành nghe đến Lê đế một luồng khí lạnh chạy thẳng lên sống lưng. Lê đế xuất hiện ở Gia Thành? Không lẽ, nghĩ đến đây cảm giác trên đầu mình có cây đao chưa hạ xuống. Nếu không thì từ rằm tháng giêng năm nay, Chiêm Thành phải hứng chịu hai làn tấn công. Một đến từ Chân Lạp quốc, một đến từ Đại Việt quốc khi đó Chiêm Thành tất thành nhân vật chỉ còn trong lịch sử.

"Ta không biết khen ngài gan dạ hay nói ngài liều mạng đây. Người ta thường nói, thiên đường có lối ngài không đi, địa ngục không lối ngài lại đi vào. Khi đó ta chỉ là một thương nhân, chưa biết lão nhân gia là Lê đế. Ta cùng ngài ấy nói chuyện rồi bàn về thế cục Đại Việt quốc. Ngài cũng biết khi Lê đế lên ngôi, Tống quốc xui quân xâm lược, Chiêm vương lúc đó là Ba Mỹ Thuế lại làm loạn. Trước Lê đế phải chống Tống sau bình Ba Mỹ Thuế.

Hiện giờ Lê đế đã ổn định Đại Việt quốc, ngài ấy sao có thể để dưới chân giường mình có kẻ khác nằm. Nên rằm tháng giêng năm nay muốn làm một lần cho khỏe. Chém Chiêm Thành một đao, dù không giết chết cũng khiến cho Chiêm Thành trọng thương. Khi đó ta vô tình cùng lão nhân gia người nói đến đây. Ta  đã khuyên lão nhân gia người, giết Chiêm Thành chỉ một đao. Nhưng giết Chiêm Thành thì chẳng khác nào giúp Chân Lạp quốc thêm mạnh, thêm hung hãn.

Lão nhân gia suy nghĩ cẩn trọng nên mới sắc phong ta làm An Lạc Hầu để ta làm chủ khu trung tâm thương mại giữa Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Ta còn tính đầu xuân năm sau đi sứ Chiêm Thành. Đâu ngờ phát sinh nạn đói cùng Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ngài bí quá hóa liều. Dẫn đám huynh đệ qua đây định cướp bóc. Ngài cũng thấy xung quanh bốn phía đều là dầu hắc chỉ cần một lệnh ta ban xuống. Quân lính Chiêm Thành sẽ khiêu vũ giữa núi rừng thành đông."

Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn trên mặt giật giật. Cái này có khác nào tự đưa mặt cho người ta tát đâu. Đáng ra ngồi yên cũng có thể an ổn vì Đại Việt quốc cũng muốn yên bình. Còn giờ hay rồi, hắn tự mình đưa mặt bảo người ta tát. Hối hận cũng muộn rồi.

Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn cũng là người thông minh, hắn không nói về vấn đề dẫn quân đánh Gia Thành mà chỉ hướng Lý Trầm Tử hỏi vấn đề về khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc.

"Hầu gia khu trung tâm Chiêm Thành cùng Gia Thành ngài tính sao?"

Lý Trầm Tư nhìn Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn:

"Không phải ta tính sao, mà ngài định dùng gì để đổi bình an của ngài cùng hai mươi vạn quân. Kế tiếp làm sao để đổi lại lời giải thích đánh lén Gia Thành với Lê đế . Khi đó mới bàn tới việc khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc."

Lý Trầm Tư nói đến đây Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn cảm giác mình gặp phải gian thương rồi. Không thấy tiền không dậy sớm. Lần này, không tàn phế cũng thương gân động cốt.

Xá Lợi Ngô Đà Nhựt Hoàn mới nói:

"Hầu gia, vậy ngài hãy nói ý của ngài để ta nghe sao"

Lý Trầm Tư nhìn Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn mỉm cười. Chiêm vương cảm giác sởn hết gai óc. Giống như một đầu lão hổ cười với hắn:

"Nào... Nào... Ngài ngồi xuống đi. Bây giờ chúng ta nói chuyện làm ăn. Ngài cũng biết, thiên hạ to lớn mạng người là lớn nhất. Huống hồ là một người cao quý  như ngài. Nói chuyện tiền bạc thì nó hạ mất thân phận của ngài. Nên thế này, Để đổi lấy bình yên của ngài cùng hai mươi vạn quân Chiêm Thành. Ta đã soạn một bản khế ước rồi. Thứ nhất Đại Việt quốc sẽ thuê một phần ba diện tích đất của Chiêm Thành tính từ ranh giới Cổ Thành tiếp Chiêm Thành và Gia Thành  tiếp ranh giới Chiêm Thành thời gian thuê một trăm năm tiền thuê là sự an toàn của ngài cùng hai mươi vạn quân. Sau một trăm năm sẽ trả lại. "

Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn bật dậy la lớn:

"Tuyệt đối không thể"

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn nói:

"Ngài bình tĩnh, ta chưa nói hết mà. Ngài ngồi xuống đi. Uống ly rượu, ăn miếng thịt để ta nói xong rồi hãy phản ứng cũng không muộn. Phần đất thuê này Đại Việt quốc sẽ không phải chiếm đóng mà sẽ dùng làm khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Người dân Chiêm Thành có thể sinh sống trên phần đất này. Không cần phải chuyển đi nơi khác, chỉ cần hàng năm đóng một phần thuế như dân chúng Đại Việt quốc.

Ở phần đất này Đại Việt quốc sẽ xây dựng một cơ quan quản lý tiền từ các hoạt động mua bán, cùng thuế của người dân. Phần tiền này Đại Việt quốc lấy bảy phần, ba phần thuộc về Chiêm Thành. Cơ quan này có mười ghế. Ta sẽ phân cho ngài ba ghế để ngài cử người giám sát nguồn thu trên phần đất Đại Việt quốc thuê.

Ở đây Đại Việt quốc sẽ xây dựng trường học, các chợ giao dịch , buôn bán. Ta có thể làm chủ cứ mười năm một lần, nếu Chiêm Thành có đủ tiền thì ta sẽ trả lại một phần mười diện tích thuê lại. Số tiền này dựa trên giá thị trường. Ngài cũng biết Chiêm Thành giỏi về hàng hải cùng thủ công nghiệp nhưng kém về nông nghiệp. Ở đây ta sẽ mở nhiều điểm để giao lưu văn hóa hai nước.

Chiêm Thành có thể thông hôn với Đại Việt quốc , sẽ được những ưu đãi mà người dân Đại Việt quốc đang có. Trong vòng mười năm Đại Việt quốc tuyệt đối không xuất binh đánh Chiêm Thành để Chiêm Thành an ổn Chân Lạp quốc. Khi Chiêm Thành cùng Chân Lạp quốc nổ ra chiến tranh, Đại Việt quốc sẽ bán lương thực cùng vật tư cho Chiêm Thành với giá tám mươi phần trăm giá thị trường."

Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn im lặng không nói. Hắn phải suy xét kỹ lưỡng, vì không chỉ là mạng hắn, cùng hai mươi vạn quân mà còn cả vận mệnh của Chiêm Thành







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét