Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020

Lý Trầm TưTruyện - Chương 54: Gặp Lại Chiêm Vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn


Khi mọi người bắt đầu uống giữa lưng chừng, Lý Trầm Tư ném một tin như động đất đập vào tim bốn vị đồng tri phủ Lê Thừa Ân, Lê Trung Quân, Lý Hào cùng Lê Trưng Hưng.

"Trung tuần tháng tám này, ta sẽ dẫn bốn vị đồng tri phủ là  Lê Thừa Ân, Lê Trung Quân, Lý Hào cùng Lê Trưng Hưng đi sứ Chiêm Thành."

Bốn người nghe tin này đang uống ly rượu phun cả ra ngoài. Giỡn gì đó? Đi sứ Chiêm Thành? Bốn người ngơ ngác nhìn nhau. Lúc trước Đại Tổng Quản Từ Mục từng đi sứ Chiêm Thành cũng bị bắt. Khi đó vua Chiêm là Ba Mỹ Thuế làm tức giận Lê đế. Lê đế cử quân đánh Chiêm Thành chém vua Chiêm.

Bây giờ, mặc dù nói vua Chiêm Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn cùng An Lạc Hầu ký kết khế ước tạm đình chiến. Nhưng lần này đi sứ vô cùng nguy hiểm, lỡ như vua Chiêm làm bậy không phải mạng bốn người treo luôn sao.

Khuôn mặt bốn người xanh như tào lá, không phải ai ai cũng may như Đại Tổng Quản Từ Mục. Không bị vua Chiêm giết cùng được Lê đế đưa quân đi cứu. Bọn hắn biết mình chưa đủ nặng ký trong lòng Lê đế đến như vậy.

Đồng tri phủ Lê Trung Quân run giọng nói:

"Hầu gia, bốn người chúng ta mới đến Gia Thành, lạ người, lạ nước chỉ sợ không gánh nổi trọng trách này. Vả lại bốn người chúng ta chỉ là đồng tri phủ, nhiệm vụ này..."

Ba người còn lại nghe Lê Trung Quân nói vậy vội gật đầu biểu hiện đồng ý với ý kiến hắn nói.

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn bốn người đầy ẩn ý, làm bốn người không khỏi rùng mình một cái.

"Bốn vị mới tới Gia Thành, lạ người, lạ nước nên bản Hầu mới dẫn bốn vị đi mở mang kiến thức. Về phong tình thế thái của Chiêm Thành. Trước hay sao gì các vị cũng là quan  phụ mẫu nên đi đầu làm gương. Bốn vị mới tới chưa hiểu rõ công việc ở bốn tòa thành. Nên đang là thời gian rãnh rỗi cùng bản Hầu tuần hành một vòng. Bốn vị tri phủ một ngày bận trăm công nghìn việc, sao có thể phân thân được.

Nếu không tốt bị Lê đế phát hiện thì không phải tội lơ là trách nhiệm. Sao có thể xứng với niềm tin của Lê đế, xứng với niềm tin của sáu mươi vạn dân. Nên trách nhiệm đi sứ lần này, bốn vị sẽ theo ta đi Chiêm Thành."

Bốn người giờ mặt xanh rồi, họ biết đây là Hầu gia gõ đầu bọn hắn. Đồng tri phủ Lê Trung Hưng đứng lên hỏi Lý Trầm Tư:

"Hầu gia, lần này đi sứ có bốn vị tướng quân sương quân đi cùng không?"

Lý Trầm Tư nhìn hắn mỉm cười nói:

"Bốn vị tướng quân trách nhiệm nặng nề ngoài trấn áp đạo chính an dân tâm. Trong trấn an mười hai vạn quân Chiêm sao có thể rời cương vị mạo hiểm được. Lần này, ta dẫn theo ba vạn An Lạc quân cùng bốn vị đi sứ."

Đồng tri phủ Lý Hào nghe vậy phun cả rượu trong miệng ra. Đùa gì vậy, ba vạn An Lạc quân ai không biết là ba vạn quân Chiêm theo khế ước ở lại Đại Việt quốc mười năm. Cầm ba vạn quân Chiêm đi sứ Chiêm Thành. Cái này nào là đi sứ? Cái này là đi nạp mạng?

Đồng tri phủ Lý Hào run giọng nói với Lý Trầm Tư:

"Hầu gia, lần này đi Chiêm Thành chỉ năm người chúng ta sao? Hầu gia, tuy nói Chiêm vương ký khế ước mười năm không chiến với Đại Việt quốc. Đó là khi ở thế không ký không được? Dù sao ký thì Chiêm Thành cũng được đa phần lợi ích. Nhưng đó là  xét về bất lợi cùng lợi ích tại thời điểm đó.

Nhưng về uy nghiêm của bậc quân vương. Hầu gia đã tát một cái vang vào mặt Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn giữa mười lăm vạn quân. Đây là uy nghiêm quân vương bị tổn thất không phải tiền là có thể xoa dịu.

Lỡ Chiêm vương chưa quên hận cũ, rút một đao chém xuống. Khi ấy là năm cái đầu rơi. Hầu gia, hạ quan mạo phép mạo phạm nói, đây là ăn no rảnh mỡ đi tìm chết."

Hắn nói xong rồi cầm ly rượu uống cạn. Như uống cả cay đắng vào lòng. Nghĩ sao? Phải tốn bao nhiêu tiền? Vận động bao mối quan hệ? Đắc tội biết bao người? Tưởng về Gia Thành hưởng phúc. Không ngờ bị vị Hầu gia này, kéo đi nộp mạng. Cảm giác của hắn giống như bỏ tiền mua một tấm vé. Tưởng là vé đi nhân gian hưởng lạc thú. Không ngờ mua vé đi thẳng quỷ môn quan.

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn bốn người nói:

"Bốn vị là đại quan triều đi, trên hưởng long ân, dưới hưởng phúc vạn dân. Nên có tinh thần xả thân vì nước. Giống như người ta thường nói, chỉ mong vì nước, vì dân mà chiến tử xa trường, da ngựa bọc thây.

Lần này đi sứ Chiêm Thành tuy nói là nguy hiểm trùng trùng. Bản Hầu cũng tính điều này, nếu xui lắm thì Chiêm vương tức giận chuyện cũ thì cùng lắm chém một, hai người. Cũng không dám chém bản Hầu.

Nếu không may một trong các vị xui xẻo bị chém. Bản Hầu sẽ tâu với Lê đế, khi ấy các vị sẽ lưu danh sử sách ngàn đời. Dân chúng Đại Việt quốc không quên các vị."

Nói tới đây Lý Trầm Tư mỉm cười tiếp tục uống rượu. Sau đó là hàng loạt tiếng ly rượu rơi trên bàn. Mọi người mặt xanh lòe như tàu lá chuối rồi.

Bọn họ là quan tầm lục phẩm, ngũ phẩm. Nếu muốn định tội phải qua Đại Lý Tự hay Ngự Xử Đài phán quyết cùng thi hành án. Đó là tình hình trong nước Đại Việt quốc. Nếu bị người nước khác giết thì thật khóc kêu trời không thấu.

Hầu gia đang là muốn cảnh cáo bọn hắn. Nếu ngu ngốc tưởng về Gia Thành gây rối. Hầu gia có một ngàn cách chơi chết bọn hắn. Dù cơ quan lớn cũng bó tay. Lấy luật pháp Đại Việt quốc xử người Chiêm Thành. Đùa sao? Nghĩ tới đây, một cảm giác bọn hắn đang nhảy nhót trước mặt lão hổ. Còn nhìn thấy lão hổ cười.

Một con hổ đang nhìn bọn hắn cười. Cảm giác lạnh lẽo lan tràn tâm trí. Đến Gia Thành mà không ngoan ngão, trên đầu thanh đao sẽ hạn xuống bất kỳ lúc nào. Mọi người cùng hít một hơi sâu.

Đồng tri Lê Thừa Ân nãy giờ không lên tiếng, giờ cũng run giọng bảo:

"Hầu gia, ngài là đại nhân. Ngài nói sao thì làm vậy."

Lý Trầm Tư yên lặng gật đầu, quả có phong phạm của người từng đứng đầu Cổ Thành. Lê Thừa Ân biết, lần này bọn hắn miệng có nói đầy hoa sen cũng không thể làm gì. Hầu gia là muốn gõ đầu bọn hắn cùng tất cả mọi người. Nếu còn cãi nữa, không cần đi sứ. Hầu gia cũng chơi chết bọn hắn.

Chiêm Thành

Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn nhìn người thiếu niên đang ung dung mỉm cười nhìn mình. Phía sau người thiếu niên là bốn vị trung niên độ ngũ tuần, tóc đã có pha sương. Nhìn da dẻo hồng hào có thể thấy bình thường bảo dưỡng tốt. Nhìn không kỹ thì độ bốn mươi tuổi thôi. Chiêm vương cũng khá bất ngờ với việc người thiếu niên này dám vào tận Chiêm Thành gặp mình. Tên này mưu ma chước quỷ, lần này tới chắc sẽ không có gì tốt đẹp rồi.

Chiêm vương nhìn thiếu niên mỉm cười nói:

"Từ lúc chia tay Hầu gia ở Gia Thành đến giờ, cứ ngỡ là mới hôm qua. Phong phạm Hầu gia vẫn như ngày nào. Ta cảm thấy hưng phấn khi ngài đến thăm Chiêm Thành. Ta giới thiệu với ngài một người, đây là tướng quân Lưu Kỳ Tông. Ông ta mộ danh ngài, xin bổn vương có thể gặp ngài. Tướng quân Lưu Kỳ Tông là người Đại Việt quốc, làm quan của Chiêm Thành. Càng hiếm hoi thống lĩnh một vạn quân tinh nhuệ của ta.

Lưu tướng quân túc trí đa mưu, kế hoạch đi Gia Thành cũng là Lưu tướng quân đề xuất. Nếu không gặp được ngài có thể đã thành công. Lần này quả là kỳ phùng gặp địch thủ rồi."

Chiêm vương nói xong nâng chén rượu uống cạn nhìn Lý Trầm Tư đầy ẩn ý. Hắn biết  Giang sơn dễ đổi, đối thủ khó tìm. Giữa hai người thông minh tất có một trận chiến. Nếu nói Chiêm vương không tức giận vụ Lý Trầm Tư đưa đao vào cổ hắn trước hai mươi vạn quân thì đó là nói đùa.

Mặc dù, Lý Trần Tư đã xoa dịu hắn, an ổn hắn. Nhưng uy nghiêm quân vương bị hao tổn là sự thật. Nó không phải ngày một, ngày hai là có thể lấy lại được. Trong lòng quân sĩ Chiêm Thành, Vương của bọn hắn cũng có lúc phải cúi đầu.

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn về phía Lưu Kỳ Tông gật đầu. Nhưng trong lòng sát ý có thể nói kinh thiên động địa. Nếu không phải ở đây là Chiêm Thành hắn đã một đao chém chết tên họ Lưu này. Thật sự là một loại cận bãi, dù sao hắn cũng là người Đại Việt quốc nhưng vì tư lợi mà giơ đồ đao xuống đồng bào của mình. Đây là hành động cầm thú không bằng.

Lưu Kỳ Tông cũng hữu ý gật đầu đáp lễ Lý Trầm Tư mỉm cười nói:

"Nghe danh Hầu gia đã lâu, nay có dịp diện kiến. Thật là tam sinh hữu hạnh. Hơn nữa, Ngô lão đệ từ khen ngài. Nói ngài tài trí như thần, không chỉ mưu lược xuất thần nhập hóa. Tài kinh doanh phải nói thiên tài ngàn năm có một. Từ Lý gia thôn đi ra, chưa tới ba năm. Một tay chưởng huyết mạch kinh thương toàn Gia Thành. Một tay nắm giữ binh lực một phần ba Đại Việt quốc. Thật làm người ta than thở không thôi."

Lý Trầm Tư nghe hắn nhắc tới họ Ngô trong lòng đã tường là ai. Lòng hắn cũng nhấc lên sóng to, gió lớn. Thật gan to như chó, Lý Trầm Tư không nghĩ lá gan của tên này lại lớn bằng trời rồi. Lý Trầm Tư cũng nghĩ thầm mình may mắn trong lần trước điều động sương quân. Nếu không người bị thanh đao đặt vào cổ không phải là Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn. Người đó chính là hắn.

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Lưu Kỳ Tông nói:

"Lưu tướng quân khách khí, ngài mới là thần nhân. Một tay chưởng một vạn quân tinh nhuệ, không phải ai cũng được lòng tin của Chiêm vương. Người ta nói không phải tộc ta tất có dị tâm. Ngài được Chiêm vương tin dùng không phải tài trí hay mưu lược có thể làm được."

Chiêm vương cùng Lưu Kỳ Tông nghe vậy hai người gương mặt đều thay đổi. Lưu Kỳ Tông thì mặt tái xanh. Chiêm vương thì gương mặt âm trầm.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét