Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 44: Kinh Động Toàn Đại Việt Quốc - Thượng


Khí thế khai hoang mở đất về phía đông Chiêm Thành hừng hực. Từng tốp từng tốp nam nhân làm việc dưới sự phân phối của quan chỉ huy.

Mặc dù họ chỉ ăn cháo cùng bánh khô nhưng không ai than thở. Họ biết vào thời điểm này, có cái ăn đã làm đều hạnh phúc. Phụ nữ tuy không việc nặng nhọc giống nam nhân. Họ phục giúp việc nấu nướng, giặt dũ đồ cho đám nam nhân. Một phận phần khác thì có tay nghề nên được làm các việc thủ công ở Gia Thành.

Vào thời điểm loạn lạc này. Chỉ có trẻ em cùng người già mới được một phần thịt. Họ là những người không có sức phản kháng nhất trong thời biển này. Khi nghe Hầu gia phân phát một phần thịt cho họ. Ai ai cũng khóc. Đều hô lớn:

"Hầu gia nhân đức".

Lý Trầm Tư đã giúp họ bỏ gánh nặng về cha mẹ cùng con nhỏ. Giúp họ có thêm động lực sống. Sáu mươi vạn người hô lớn :

"Hầu gia nhân đức"

 Âm thanh vang rộng khắp cả Gia Thành truyền vào tất cả nhỏ ngách Gia Thành. Đến hôm nay, người dân ở Gia Thành mới biết mấy hôm nay Hầu gia đã điều động nguồn nhân lực, vật lực cứu tế số nạn dân.

Ở bốn cửa thành cùng dãy trung tâm Gia Thành đều dán thông báo tình huống nguy cấp của sáu mươi vạn nạn dân. Ở các nơi đây cũng thành lập cứu tế đường nhầm quyên góp lương thực cùng nhu yếu phẩm để giúp số nạn dân.

Khi tin tức về số nạn dân vừa thông báo toàn Gia Thành sợ hãi vang lên. Nhưng khi nghe Lý Trầm Tư đã thu xếp xong. Họ mới vỡ lẽ là sao họ thấy kỳ quái dạo gần đây Gia Thành hay có quân đội túc trực cùng lệnh cấm ở Gia Thành.

Tất cả thế gia cùng bình dân bá tánh Gia Thành hiếu kỳ lên tường thành để xem số nạn dân. Họ được quân sĩ hướng dẫn từng tốp lên xem. Khi nhìn thấy sáu mươi vạn người này chân tay bọn họ run rẫy. Quá nhiều... Quá nhiều giống như biển người.

Các phú hào thế gia nghĩ đến lời của An Lạc Hầu, họ rùng mình một cái. Nếu như cả sáu mươi vạn người này mà loạn không ai ở Gia Thành còn sống sót. Khi họ mênh mang suy nghĩ thì nghe sáu mươi vạn nạn dân hô lên:

"Hầu gia nhân đức".

Một cảm giác đồng cảm với số nạn dân xông lên đầu bọn họ. Thế là từng tốp từng bình dân bá tánh đi quyên góp lương thực cùng nhu yếu phẩm cùng giúp sáu mươi vạn nạn dân qua cơn nguy kịch.

Lúc đầu chăn mềm chỉ cấp cho phụ nữ, trẻ em cùng người già. Thì giờ cũng bất đầu cấp cho số nam nhân để họ đảm bảo sức khỏe.

Ở khu tị nạn có một khu hợp gia đình. Cứ ba ngày một bữa số nam nhân sẽ thay nhau để gặp lại vợ con cùng cha mẹ. Nó giúp số nam nhân này an ổn về tinh thần. Giúp họ có hơi ấm cho họ niềm tin cùng hy vọng về tương lai đoàn tụ gia đình cùng an cư lạc nghiệp ở đây.

Mười lăm vạn quân Chiêm Thành cũng tham gia vào khai hoang khu trung tâm thương mại Đại Việt quốc cùng Chiêm Thành. Bốn đại sương quân Gia Thành, mỗi đại sương quân sẽ nhận ba vạn quân Chiêm Thành vào biên chế của mình. Cùng tham gia lao động sản xuất, tập luyện cùng vui chơi để tái hòa nhập đám quân Chiêm Thành vào biên chế quân Đại Viêt quốc.

Lý Trầm Tư đây là đào góc tường của Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn. Để đám Chiêm quân này sống mười năm ở Đại Việt quốc đối đãi như con dân. Rồi cho chúng đất đai, cưới vợ sinh con ở Đại Việt quốc. Đến khi Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn muốn gọi họ về thì đó là giấc mơ giữa ban ngày.

Nếu sau này nổ ra chiến tranh đám quân này sẽ vì vợ con vì của cải mình đang có sẽ đứng về Đại Việt quốc. Dù không dùng đánh Chiêm Thành thì dùng đánh Tống. Chiêm vương sau này biết được chỉ biết đấm ngực, giậm chân mà than khóc, chửi thề.

Ba vạn quân còn lại vào biên chế do An Lạc Hầu quản. Lý Trầm Tư chọn lựa ba vạn tinh này đặt tên là An Lạc Quân. Đám quân này chịu sự điều động trực tiếp Lý Trầm Tư. Đám quân này trước mắt làm nhiêm vụ canh phòng khu tị nạn cùng tiếp ứng lương thực.

Đám quân này lúc đầu nghe sẽ làm thân quân của An Lạc Hầu ai cũng bắt ngờ. Vì theo suy nghĩ của họ, họ là tù binh. Bị bắt làm con tin phải chờ mười năm mới được Vương bọn hắn chuộc về. Nhưng Lý Trầm Tư đã thay đổi suy nghĩ bọn hắn. Chẳng những không bắt nhốt bọn hắn. Còn đưa bọn hắn vào biên chế quân Đại Việt quốc. Được hưởng ưu đãi giống như quân Đại Việt quốc.

Được cấp phát đất đai, có quyền cướp vợ sinh con. Lương phát đầy đủ. Mọi thức đều được ghi chép đầu đủ, đóng dấu ký tên. Khi họ vào các cánh quân, mọi người không coi họ xa lạ, quan tâm cùng lao động cùng luyên tập cùng trò chuyện.

Thật ra đám Chiêm quân này cũng là cùng khổ. Họ luôn là người khổ cực, họ tham gia quân đội mong để sau này sung sướng hơn. Chế độ ở quân Chiêm Thành không tốt, nó chỉ bằng một nữa chế độ quân Đại Việt quốc.

Những ngày qua cùng lao động, cùng luyện tâp cùng trò chuyện để họ biết người dân Đại Việt quốc hòa ái chứ không hung hãn. Họ hung hãn với địch nhân vì đó là kẻ địch sống còn. Vì quê hương, vì thân nhân, vì bản thân sinh tồn họ phải hung hãn. Nhưng với huynh đệ, người thân, họ hòa ái chân thật.

Không biết từ bao giờ đám Chiêm quân bắt đầu yêu quý vùng đất Gia Thành cùng con người ở đây. Họ biết mình phải sống ở đây mười năm. Gia Thành giờ đây nào có không khí nào là của nạn đói. Khí thế hừng hực lao động, tiếng nói cười giữa quân lính cùng dân chúng. Một vùng đất hoang đang dần mở rộng. Một khu trung tâm thương mại Đại Việt quốc cùng Chiêm Thành đang đi vào hình thành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét