Thứ Năm, 2 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 27 : Ngô Tùng Xương Xử Án.
Lần này chơi lớn rồi. Chuyện này không phải đùa. Nó không còn là lão vác đao đi chém người ta. Mà người ta đang rình để thịt lão, tính chất khác nhau hoàn toàn.
" Đào lão, người ở kinh thành quan hệ rộng rãi. Người có biết ai làm viên quảng giáo họ Dương không?"
Bỗng nhiên nghe Lý Trầm Tư lại hỏi Đào lão nhìn hắn suy tư rồi nói:
" Hắn là quảng giáo cấm quân tên Dương Tiến Lộc. Người này khôn khéo có thể nói bát mặt lung linh, gian mãnh như hổ. Lê đế cất cử hắn đi thu thuế hai châu là Châu Hoan cùng Châu Ái. Có một điều quan trọng chỉ có hắn mới thu thuế ở đó được. Các viên quan khác khi đến, người hai châu luôn tìm mọi cách tránh né không đóng. Nhưng khi hắn đến thì tiền thuế ở đó tự đóng. Nên hai châu đó, Lê đế giao cho hắn đi thu. Hắn đều hoàn thành rất tốt"
Lý Trầm Tư mỉm cười nói:
"Có việc này a. Ha...ha. Tình hình có lẽ còn nghiêm trọng hơn cháu nghĩ rồi".
Đào Cam Mộc cùng tri huyện Lê Hân cũng nhíu mày. Không hiểu Lý Trầm Tư sao lại nói vậy. Nhưng biết hắn sẽ không bắn tên không đích.
"Đào lão, nếu bay giờ loạn mười hai sứ quân. Lão nhân gia có thể bình loạn không?" Lý Trầm Tư hỏi một câu lão như bị sét đánh. Lão run lên từng đợt, lão đã trải qua giai đoạn đó. Lão biết cái gì là loạn, không có luật pháp nào có thể ước thúc hành vi con người thời loạn.
Mạng người như mạ non. Thây chất đầy đồng làm mồi cho thú dữ. Đối với bá tánh bình dân là tai nạn của chết chóc. Không ai có thể biết ngày mai mình ra sao.
" Trầm Tư việc này không thể đùa. Đây không còn là một hay hai mạng. Mà là hàng ngàn hàng vạn đầu người rơi xuống" Đào Cam Mộc cũng run giọng lên.
Lý Trầm Tư cười khổ:
"Cháu cũng hy vọng không phải? Nhưng tình hình không khác là bao?"
Ba người ngồi yên lặng. Bỗng Đào Cam Mộc hỏi hắn theo hắn giờ nên làm gì.
"Nếu họ Dương là một nô ba họ ta chỉ có thể thả dây dài bắt cá lớn thôi. Nếu động một cái, cá lớn ẩn mình thì giết hắn không có ích lợi gì. Trước mắt chúng ta nên làm tốt vai trò Khâm sai ở Gia Thành. Giăng tấm lưới lớn để bọn hắn từ từ bơi ra hết"
Đào lão thở dài. Lý Trầm Tư nói với hắn:
"Đào lão chuyện này không được nói với lão nhân gia. Người cũng biết, bây giờ là chúng ta suy đoán. Hơn nữa với tính cách của lão nhân gia sẽ không chịu bị người khác bán đứng. Khi đó giết hắn là có tai họa ngầm".
Chuyện hôm nay quá kinh khủng. Nó đánh tan sự nhận thức của mọi người. Nó càng thể hiện sự đáng sợ về trí tuệ của Lý Trầm Tư. Từ các chi tiết nhỏ, hắn có thể xâu chuỗi lại một âm mưu kinh thiên động địa. Ai là địch nhân của hắn chỉ có thể sống trong ngày tháng sợ hãi.
Trước cửa nha môn ở huyện Thanh Hà xuất hiện ba người đang cãi nhau. Một người thiếu niên nhìn khoảng mười sáu. Ăn mặc đồ đắt tiền cùng nhiều trang sức lấp lánh. Nhìn hắn như cây vàng di động. Trên mặt luôn treo vẻ đắc ý. Như muốn nói với tất cả mọi người. Lão tử có rất nhiều tiền.
Một bên khác là một vị trung niên ăn mặc rách nát nhìn là biết gia cảnh nghèo nàn cùng đói khổ. Bên cạnh trung niên là một lão giả tuổi sắp gần đất xa trời, ăn mặc cũng rách rưới như vị trung niên này. Nhìn có thể đoán ra họ là cha con.
Nha dịch quát tháo ba người bọn họ:
"Các ngươi là ai? Sao dám ồn ào trước phủ tri huyện. Các ngươi muốn bị nhốt vào ngục vì tội gây rối hả?"
Tên thiếu niên đắc ý cười lớn: "Quan gia, ta cũng không muốn làm ảnh hưởng đến tri huyện lão nhân gia người. Nhưng hai tên dân đen này cứ một hai đòi bắt ta lên quan. Bổn công tử cũng hết cách"
Người trung niên bước tới nói với nha dịch: "Quan gia, xin người nói với huyện thái gia làm chủ cho chúng tôi. Tên ác ôn này đã hại đời con gái tôi lại còn đánh cha tôi đến thương tích trong người."
Tên thiếu niên cười lớn:"Quan gia, ngài hay dắt ta đến gặp huyện thái gia, ta muốn người xử lý hai tên này, trả lại sự trong sạch cho ta."
Mọi người đứng trước cửa phủ tri huyện la ó, người hiếu kỳ kéo đến. Buộc tên nha dịch đi thông báo cho tri huyện Ngô Tùng Xương. Tri huyện đại nhân đang cùng người thiếp thứ bảy vừa mới nạp tuần trước vui vẻ. Thì nghe nha dịch vào báo, hắn chửi nha dịch cả người thành máu chó không khác là bao. Nhưng nghe tới thiếu niên kia vàng đeo lánh lấp, ánh mắt bé nhỏ như hạt đậu sáng lên, kết hợp gương mặt vừa mập cùng gỗ xẹo thật xấu không thể tả.
Trên công đường tri huyện Ngô Tùng Xương ngồi trên ghế cao nhìn xuống hai người. Thân hình hắn thì mập, người thì lùn, mắt tam giác bé như hạt đậu. Gương mặt thì trắng bệch, tướng đi thì liêu xiêu chứng tỏ hắn thường ngày tửu sắc hại thân. Hắn cố tỏ uy nghi nhưng nhìn kỹ thì giống như con cóc nhìn người.
Ngô Tùng Xương quát lớn:
"Bọn ngươi ở ngoài cửa phủ của bổn quan, la lối om sòm, gây mất trật tự. Hại bổn quan mất hứng bên tiểu thiếp của ta. Tội đáng đánh ba mươi roi. Nếu hôm nay không làm bổn quan hài lòng, đừng mong bước ra khỏi đây. Đặc biệt hai người các ngươi, ăn mặc bẩn thỉu, hôi hám làm bẩn cả đôi mắt của ta. Nha dịch lần sau ngươi dám dẫn bọn dân đen rách rưới, hôi hám vào ta sẽ trừ lương ngươi"
Tên thiếu niên vui vẻ nói lớn Ngô Tùng Xương :
"Đại nhân anh minh, ta sao dám quấy rầy thời gian quý báu của ngài. Nhưng hai tên dân đen này, một hai kéo ta đến mới làm phiền ngài. Chuyện là thế này, hôm nay ta đi ngang qua nhà lão ở thành đông. Cháu gái lão thấy ta khôn ngô, tuấn tú lại giàu có nên nảy lòng xấu cưỡng bức ta. Giữa thanh thiên bạch nhật, ta một người yếu đuối sao chống trả được, nên bị cháu gái hắn cưỡng bức.
Mặc dù, tính ra ta xui xẻo đi, nhưng nghĩ chắc cháu gái hắn yêu quý ta mới làm vậy. Ta mới cho cháu gái hắn mười tiền đồng. Lão già này không rõ trắng đen nhào ra hành hung ta. Ta vì tự vệ xô lão ra, ai biết lão té đau bị thương lại nói ta hành hung, cưỡng bức, đòi bắt ta lên quan. Thật oan quá, huyện thái gia người hãy làm chủ cho ta"
Khi thiếu niên này nói xong, người trung niên tức xanh mặc, lão giả thì thở hổn hển liên tục kêu oan. Ngô Tùng Xương lớn tiếng hỏi thiếu niên cũng lười nhìn hai cha con người bị hại:
"Người có chứng cứ gì? Chứng minh lời ngươi nói là thật"
Tên thiếu niên hưng phấn nói với người hầu bên cạnh hắn:
"A Phúc mang chứng cứ để đại nhân xác minh". Người hầu tên A Phúc mang một khay tiền trong đó gồm bốn mươi lượng bạc trắng để lên bàn Ngô Từng Xương.
Ngô Tùng Xương hưng phấn phát run sờ tới sờ lui bốn mươi lượng bạc. Một năm tiền lương của hắn chỉ có hai mươi quan tiền tương hai mươi lượng bạc trắng. Giờ thì hắn có tận hai năm tiền lương bảo hắn sao không hưng phấn. Ngô Tùng Xương cất kỹ bốn mươi lượng xong phán án.
"Hai tên điêu dân các người nhìn cách ăn mặc thì biết không phải loại gì tốt rồi. Cháu gái mình cưỡng bức thiếu niên này giữa ban ngày ban mặc. Người ta đã không truy cứu còn cho mười tiền đồng, không biết ơn lại báo oán. Nghĩ tình già cả nên tha. Thiếu niên vô tội phóng thích".
Lão giả la lớn :
"Đại nhân oan quá, hắn cưỡng bức cháu gái ta, giờ bảo hắn vô tội. Thiên lý ở đâu? Pháp luật ở đâu?"
Ngô Tùng Xương đập bàn quát lớn:
"Điêu dân to gan, bổn quan mới là thiên lý. Lời bổn quan mới là pháp luật. Nếu còn lớn tiếng đừng trách ta ra tay vô tình"
Lão giả la lớn vừa khóc:
"Đại nhân, ngài không xem lời Lê đế ra gì sao?"
Ngô Tùng Xương hết kiên nhẫn với hai tên dân đen này quát lớn:
"Nha dịch đâu đánh hai tên điêu dân này ba mươi roi. Ta nói cho hai tên điêu dân các người biết. Ở huyện Thanh Hà này, ta mới là hoàng đế. Đánh cho ta, đánh xong ném chúng đi. Đừng để ô uế ở công đường của ta."
Nói xông Ngô Tùng Xương định quay vào trong đếm số ngân lượng vừa kiếm được. Lại nghĩ nét mặt hưng phấn của tiểu thiếp, hắn muốn cười lớn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét