Thứ Hai, 6 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 33: Lý Trầm Tư Phong Hầu - Thượng


Tháng tám mùa thu tiết trời Gia Thành mát mẻ. Ở khu trung tâm bậc nhất Gia Thành vừa mọc lên một phủ đệ. Trang trọng, lộng lẫy toát lên vẻ khí chất của bậc vương công, quý tộc. Người xe nườm nượp như ngày trải hội mùa xuân. Hôm nay, khánh thành phủ đệ của vị Hầu gia trẻ tuổi An lạc Hầu - Lý Trầm Tư.

Phủ đệ cuối cùng cũng hoàn thành sau bao tháng thi công. Nói về độ bề thế, xa hoa thì phủ đệ An Lạc Hầu không thể bì với phủ đệ của tứ đại gia tộc ở Gia Thành.  Nhưng về độ uy nghiêm nó là tiêu chí cho Gia Thành, cho Tổng Liên Minh Gia Thành.

Hôm nay khách nhân đa phần đều là gia chủ các đại tộc ở mười hai đại thành. Cùng mười hai tri phủ, mười hai đồng tri tổng là hai mươi bốn người cầm quyền của mười hai đại thành xung quanh Gia Thành. Kế tiếp một trăm bốn mươi bốn tri huyện các huyện xung quanh Gia Thành. Không phải ai cũng có tư cách là khách mời của phủ Hầu gia. Muốn là khách mời phải thỏa mãn hai điều kiện thứ nhất là thành viên chủ chốt của Tổng Liên Minh Gia Thành, thứ phải là người có quyền cao chức trọng thấp nhất là tri huyện.

Không phải Hầu gia khinh thường quần quan mà là cấp bậc lễ nghĩa của quan trường không cho phép cấp dưới vượt quyền. Không có Hầu gia thiệp mời dù là tri phủ một đại thành cũng đừng mơ bước vào An Lạc phủ. Người vào An Lạc Phủ là người có địa vị cùng tiền tài.

Khách nhân đều tới đông đủ bàn ghế được chia là thượng, trung cùng hạ bàn. Thượng bàn gồm hai bàn mỗi bàn tám ghế. Một bàn dành cho Lý Trầm Tư cùng người thân. Một bàn dành cho bốn vị đại gia chủ Gia Thành cùng bốn vị tướng quân sương quân Gia Thành.

Trung bàn gồm ba bàn dành cho tri phủ cùng đồng tri phủ mười hai đại thành. Hạ bàn dành cho một trăm bốn mươi bốn vị tri huyện. Lễ vật khách nhân đem tặng điều có hạ nhân phân khu ghi rõ chủng loại.

Hôm nay, Lý Trầm Tư vẫn mặc trang phục xanh ngọc nhẹ, cũng không ăn mặc xa hoa lộng lẫy. Càng làm người ta cảm giác thân thiện. Ở đài cao không ai nghĩ vị thiếu niên tiếng tăm lừng lẫy An Lạc Hầu lại trẻ tuổi vậy. Khách nhân đã đến đông đủ, ngoài cửa vị công công tóc bạc phơ, dẫn theo một số công công khác cùng cung nữ, mang theo đạo thánh chỉ đến đọc.

"Phụng thiên mệnh, thuận lòng dân. Nay trẫm sắc phong Lý Trầm Tư người thôn Lý gia, huyện Thanh Dực làm An Lạc Hầu kiêm chỉ huy sứ sương quân Gia Thành, vị chánh tứ phẩm, hàm Chư quân chánh quản cơ.

Ban cho vải vàng tám sợi, một An Lạc Ấn, được bốn đời tập tước, con tập tước bá, cháu tập tước Tử, chắt tập tước Nam, chút tập tước cẩm y hiệu ý.

Ban cho huyện Thanh Dực là đất gia phong đổi tên là An Lạc huyện. Bổng lộc hàng năm tám mươi quan tiền, gạo sáu mươi phương, tiền quan phục mười bốn quan tiền."

Mọi người nghe tới đây đều run sợ. Không phải là nhàn tản hầu sao. Sao giờ là quan tứ phẩm so về quyền hành thì không thua gì nhất phẩm đại quan. Gia Thành là gì? Một trong ba siêu cấp đại thành của Đại Việt quốc. Lê đế đang nghĩ gì? Giờ đây ở Gia Thành, An Lạc Hầu muốn đi ngang hay đi dọc ai cũng không dám ho. Không gì cái gì?  Chỉ chức chỉ huy sứ sương quân Gia Thành thì đủ biết.

Gia Thành hiện nay, An Lạc Hầu mới là đại gia. Tổng Liên Minh Gia Thành giờ mới là ông chủ. Vị công công đọc tiếp:

"Ban cho Lý Hào làm Hàm lâm viện thị độc, Lý A Tú làm chánh ngũ phẩm nghi nhân. Đặc ân Lý Trầm Tư chỉ quỳ trước vua, bái tứ lão còn lại bãi bình cùng cấp bậc lễ nghĩa, An Lạc Hầu tiếp chỉ".

Lý Trầm Từ lớn tiếp :

"Thần An Lạc Hầu Lý Trầm Tư tiếp chỉ. Chúc Lê đế phước như Đông Hải thọ tỷ Nam Sơn. Lê đế thiên tuế thiên thiên tuế."

Sau đó Lý Trầm Tư tay nâng thánh chỉ, cất vào hộp gỗ quý, đặt lên bàn cao nhất ở đại sảnh. Lý Trầm Tư muốn mời vị công công ở lại uống vài chén. Nhưng người này khéo léo từ chối. Lý Trầm Tư cũng không giữ lại, sai hạ nhận mang quà quý tặng vị chủ công công ba món. Các vị còn lại mỗi người một món. Ai nấy đều vui vẻ ,Hầu gia vẫn là hầu gia, đối nhân xử thế không chê được.

Mọi người bắt đầu nhập tiệc, không khí vui vẻ nhộn nhịp biết bao. Tiếng nói cười, tiếng chúc rượu. Hạ nhân theo dòng người mang đồ ăn, rượu lên. Đây cũng là dịp để các quan lại, hào môn gặp gỡ tạo thêm nhiều mối quan hệ.

Tri huyện chúc rượu cho tri phủ cùng đồng tri phủ. Tri phủ cùng đồng tri phủ chúc rượu cho Hầu gia cùng bốn đại gia chủ. Khi mọi người đã ăn no rồi, lúc này cha mẹ cùng cậu Lý Trầm Tư cùng gia đình cha mẹ nuôi hắn vào trong nghỉ ngơi. Với họ phải ngồi cùng ăn uống với mấy vị đại quan làm họ cảm giác không được tự nhiên. Với họ tri huyện đã là ông trời rồi, bây giờ trong nhà toàn là đại quan, quan thấp nhất đã là tri huyện.

Tiệc giờ còn lại Lý Trầm Tư cùng Vũ Văn Như Nguyệt ở bàn thượng, các vị quan lại cũng thầm nhắc nhở mình. Muốn được vị hầu gia ưu ái thì phải chuẩn bị làm tốt, đẹp lòng vị cô nương đang ngồi cạnh người. Vũ Văn Như Nguyệt bước ra bàn thượng đi tới chiếc kẽm nhỏ, đánh một tiếng nhẹ. Tiếng kẽm vang xa trong tiệc sảnh, mọi người trật tự. Họ biết vị Hầu gia có lời muốn nói:

"Hôm nay, Lý Trầm Tư rất vui vì các vị đến chung vui bữa tiệc phong hầu của ta. Đây cũng là dịp Tổng Liên Minh Gia Thành họp đủ mặt các thành viên. Sau đây, ta có vài việc muốn nhắc nhở các vị trong thời gian tới. Chắc các vị cũng biết thời gian gần đây Khâm sai đại nhân đi một vòng Gia Thành rồi chứ. Đã có không ít quan lại nhẹ thì bị bỏ tiền chuộc tội, nặng thì bị điều chuyển đi nơi khác nhậm chức. Còn có không ít người bị chém rơi đầu, tịch biên gia sản. Ở đây có không ít các vị là quan mới lên thay chắc các vị hiểu cảm giác đó.

Các vị có biết vì sao Khâm sai đại nhân dù đi một vòng Gia Thành như chỉ đi tuyến huyện, không đến mười hai đại thành chào hỏi các tri phủ cùng đồng tri phủ không? Chắc các vị nghĩ Khâm sai đại nhân kiêng dề các vị lão đại đứng sau lưng các vị hả? Nếu các vị ôm tâm lý may mắn đó? Chắc các vị ở đây đa số sẽ biết tiềm nhiệm tri huyện Thanh Hà Ngô Tùng Xương. Nếu các vị ôm tâm lý đó, ta có thể nói cho các vị biết. Không bao lâu hắn sẽ có nhiều bạn mới đến thăm".

Lý Trầm Tư nói xong im lặng, để mọi người nghe như cảm giác rơi vào hầm băng. Mọi người cũng kỳ quái hành động của Khâm sai đại nhân. Ngài ấy chỉ đi một trăm bốn mươi bốn huyện tuyệt không đến mười hai chủ thành. Mọi người còn ôm tâm lý may mắn. Nhưng nghe Hầu gia nói, một cảm giác chết chóc lan tràn lòng mọi người.





















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét