Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện- Chương 47: Cổ Thành Động Đất


Công văn cấp phát đi với một thông báo khiến cho Cổ Thành rung chuyển dữ dội. Với lý do không làm tròn chức trách để xảy ra nạn đói kinh khủng dẫn đến số nạn dân chạy loạn chết mười vạn người. Triều đình khâm định do hai cơ quan Đại Lý Tự cùng Ngự Xử Đài tiến hành điều tra với sự đốc quan giám sát Nha Nội Đô Chỉ Huy Sứ Đinh Thừa Chinh.

Sẽ tiến hành rà xót lại nơi phát sinh nạn đói đến các nơi có liên quan. Lê đế muốn xử đúng người đúng tội để có câu trả lời với mười vạn nạn dân đã tử nạn. Tất cả quan viên Cổ Thành toàn lực phối hợp. Ai dám bao che, biết mà không tố đồng tội với đồng lõa. Giết bất luận tội.

Mọi người biết lần này Cổ Thành xong. Mười vạn người chết. Con số quá lớn, lớn để nổi người ta nghe mà sởn hết gai óc. Một hộ dân ít nhất là ba người, một trấn là năm trăm hộ, một huyện là mười trấn, một địa thành có mười hai huyện. Nếu tinh sơ sơ số nạn dân chết do nạn đói lên gần số dân ở bảy huyện. Con số này đã hơn nửa số huyện trong đại thành. Nếu tính những nạn dân không may ở Gia Thành không được cứu tế thì có thể Cổ Thành xem như phế.

Cổ Thành ở vị trí đặc biệt thường xuyên bị thiên tai, hạn hán kéo dài. Mùa màng thì thất thu, nên lượng dân ở đất khá ít so với Thăng Long Thành cùng Gia Thành. Lần này số nạn dân chết do nạn đói phát sinh, Cổ Thành không bỏ ra mười lăm tới hai mươi năm thì không có khả năng hồi phục thương thế rồi.

Nghĩ tới đây, Lê đế không tức giận giết hết đám quan ở Cổ Thành thì cũng đã xem là vị vua nhân đức rồi. Hiện nay, Nha Nội Đô Chỉ Huy Sứ Đinh Thừa Chinh đốc quan không ai dám luồng chỉ qua kim được. Lần này Cổ Thành đổi gió rồi. Không biết qua cơn động đất này còn lại bao nhiêu người.

Không bao lâu một công văn của triều đình thông báo cho toàn thể quan viên Đại Việt quốc về tính hình điều tra nạn đói ở Cổ Thành. Nạn châu chấu phát sinh ở sáu huyện giáp ranh thuộc về ba đại thành. Huyện Trực Ánh , huyện Trực Nguyệt thuộc Đông Hổ đại thành. Mai Hoa huyện, Quế Hoa huyện thuộc Giang Đông đại thành. Long Thuận huyện, Long Giang huyện thuộc Long Ngư đại thành.

Tri huyện Trực Ánh - Lâm Thừa Xung, tri huyện Trực Nguyệt -Trần Hồng, tri huyện Mai Hoa - Mạc Nhân, tri huyện Quế Hoa - Đường Khẩu, tri huyện Long Thuận - Đào Khâm cùng tri huyện Long Giang - Đoàn Quảng Thừa không làm tròn chức trách khi nạn châu chấu phát sinh không lo dự phòng, bỏ ngoài tai lời dân chúng. Dẫn đến nạn đói bùng phá thì đóng cửa thành, không cứu tế cũng không thông báo về tính hình nghiêm trọng. Nạn đói lan tràn qua các huyện của ba đại thành, các tri huyện làm ngơ lời dân chúng, đóng chặt cửa thành đẩy dân chúng về ba đại thành Đông Hổ, Giang Đông cùng Giang Ngư.

Nạn dân đói kém dẫn đến cướp bốc những nơi đi qua, một số tên gian ác lẫn vào nạn dân, cướp bốc, giết người, hãm hiếp. Từ sáu huyện giờ lan toàn bộ số huyện của ba đại thành, tình cảnh ác liệt đâu đâu cũng có. Khi nạn dân kéo về ba đại thành thì tri phủ, đồng tri phủ vẫn đóng cửa thành. Không có phương án dự phòng, không mở kho lương. Kết hợp với các hào môn xua đuổi đám nạn dân. Số nạn dân bị cung thủ thành bắn chết không ít. Nạn dân chạy về Cổ Thành cầu cứu.

Cổ Thành dùng lý do sợ gian tế Chiêm Thành trà trộn vào không mở cửa thành cứu tế. Chánh An Phủ cùng Phó An Phủ đều viện lý do lương thực không đủ cho cung tiễn thủ bắn hâm dọa nạn nhân về Gia Thành. Không còn đường lui, những nơi nạn dân đi qua thì như quả cầu tuyết. Càng lăn càng lớn họ chạy nạn rồi thành nạn dân. Số người chết do chạy nạn gồm nữ nhân, trẻ em cùng người già lên đến mười vạn người.

Tình cảnh có thể nó là thây chắc thành một tòa thành cao ngất. Cảnh cướp  bốc, giết người, hãm hiếp... Ngày nào cũng xảy ra. Trên đường tháo chạy còn bị sơn tặc giết người, cướp của , giam cầm cùng hãm hiếp. Nếu không có Gia Thành giơ tay ngăn cơn sống dữ có lẽ Đại Việt quốc tổn hao nguyên khí vì sự ngu hèn của viên quan Cổ Thành.

Nha Nội Đô Chỉ Huy Sứ khi điều tra tức giận giết chết sáu tri huyện ở sáu huyện đó. Hàng loạt tri huyện khác bị cất chức hay điều đi nơi phương bắc xa xôi.

Tri phủ cùng đồng tri phủ ba đại thành bị cất chức điều tra. Hàng loạt tri phủ, đồng tri phủ khác bị cất lương ba năm cùng không thăng tiến. Chánh An Phủ cùng Phó An Phủ của Cổ Thành bị giáng chức điều làm đồng tri phủ ở thành khác.

Tin này vừa ra như động đất rung chuyển không chỉ Cổ Thành mà là toàn thể quan viên ở Đại Việt quốc. Tin tiếp theo Khâm sai đại nhân Đào Cam Mộc mùa xuân lễ tịch điền đầu tiên của Đại Việt quốc sẽ thị sát Cổ Thành.

Mọi người ý thức được Lê đế vô cùng tức giận, lần này không trảm một mớ đầu, lão nhân gia người sao giải tỏa tức giận. Mọi người cầu mong những điều xui xẻo này đừng rơi lên đầu mình. Công văn gửi đi vô số quan viên đặc biệt là tri huyện đang ráo riết chạy đi lo rửa cái đuôi mình cho sạch. Không thì vui rồi. Một đao lại một đao , một cái đầu lại một cái đầu rời cổ.

Các viên quan ở Cổ Thành nóng lòng tìm đến thượng cấp mình ở Thăng Long Thành thì bị từ chối ở trước phủ. Tình cảnh quan ở Cổ Thành nườm nượp kéo về phủ đệ các quan lớn ở Thăng Long Thành. Khiến các đại quan ở Thăng Long Thành kinh hồn khiếp vía. Bọn họ nghĩ tới lời Lê đế, hàng loạt cảnh dở khóc dở cười diễn ra.

Người đến thì tức trực ở ngoài phủ đệ, không thì thuê phòng ở gần phủ đệ của quan đại thần. Các quan đại thần người thì cáo bệnh không gặp, người thì đi cửa sau để trốn. Dẫn đến lúc thượng triều một số quan đại thần đồng loạt cáo bệnh.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét