Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 29: Trảm Đầu Thị Chúng Tham Quan


Ở bảng thông báo bốn cửa thành cùng bảng thông báo ngay trung tâm huyện Thanh Hà vừa dán cáo thị. Tham quan Ngô Tùng Xương cùng đồng bọn bị bắt đang bị giam vào đại lao. Đúng giờ Ngọ hôm nay, Khâm sai đại thần Đào Cam Mộc sẽ thay Lê đế chém đầu tham quan cùng đồng bọn tại pháp trường. Chiếu cáo toàn thành đến xem mà rút bài học xương máu.

Tin tức vừa dán đang thành làn sóng đập vào từng ngõ ngách huyện Thanh Hà. Người người hoan hô, người người kéo nhau đi xem. Bình dân bá tánh thì vui vẻ, chỉ có bọn người cấu kết với Ngô Tùng Xương làm bậy thì hoảng hồn, khiếp vía muốn bỏ trốn. Nhưng khi đến bốn cửa thành thì mặt bọn hắn xanh như tàu lá chuối rồi. Quan binh đã đóng bốn cửa thành, cùng nhiều lính gác sẵn sàng chiến đấu. Bọn hắn biết lần này không khéo mình sẽ nối gót theo Ngô Tùng Xương.

"Ngô thúc! Sao còn không mau dọn hàng. Giờ Ngọ ở pháp trường, Khâm sai đại nhân sẽ chém đầu tham quan Ngô Tùng Xương cùng đồng bọn. Người mà không đi không kịp đâu". Thiếu niên vừa chạy đi vừa nói vọng lại. Ngô thúc ngơ ngác, ông trời cuối cùng có mắt rồi.

"Lê thẩm! Bỏ ngay công việc đi, nhanh đến pháp trường. Giờ ngọ  hôm nay Khâm sai đại nhân sẽ chém đầu cha con Ngô Tùng Xương, Ngô Tùng Lân cùng đồng bọn. Cuối cùng biểu muội ở dưới suối vàng có thể yên nghỉ rồi." Người được gọi Lê thẩm hai hàng nước mắt chảy ra, liên tục kêu tốt, chém tốt. Bỏ công việc đang làm chạy về hướng pháp trường.

"Lý lão ca, nhanh đi ra pháp trường. Cả nhà tham quan Ngô Tùng Xương bị bắt. Hiện đang áp giải ra pháp trường chém đầu thị chúng. Lão ca nhanh đi. Con hắn Ngô Tùng Lân vì cướp đất huynh mà đánh huynh tàn phế một tay. Lần này đầu hắn không còn mọc ra nữa". Lão họ Lý ngơ ngác vì tin này, hắn còn tưởng cả đời này phải sống trong sợ hãi. Giờ ông trời cũng trừng phạt tên ác ôn này.

Ngô Tùng Xương, Ngô Tùng Lân, người nhà cùng đồng bọn làm việc ác bị áp giải lên xe tù. Mình đầy xiềng xích bị đẩy đi thị chúng trước khi bị đưa ra pháp trường hành quyết. Người người trong huyện đều la lớn:

"Tham quan! Cẩu quan! Ngươi cũng có ngày hôm nay. Ông trời cuối cùng cũng mở mắt trừng trị cẩu quan như ngươi"

Người người la hét, người người khóc lớn. Dòng người từ bốn cửa thành kéo về pháp trường đông nghẹt. Quan binh phải duy trì trật tự, trấn an một số người quá khích. Tuy họ la hét, khóc thét nhưng không có làm gì cản trở quan binh dẫn tù phạm đến pháp trường. Người người ném trứng thúi, rau thúi vào đám người Ngô Tùng Xương.

Xe tù chở Ngô Tùng Xương tới pháp trường, hắn cùng đồng bọn bị đưa lên một bãi đất trống. Cũng tại đây, hắn từng xử tử không biết bao nhiêu kẻ đối nghịch với hắn. Chỉ khác một điều, giờ tới phiên hắn đối mặt thanh đao treo trên đầu.

Sau lưng bọn hắn, ba người đao phủ to cao, lưng trần, đầu quấn vải đỏ cùng thanh đao to. Nhìn vào thanh đao một cảm giác lạnh lẽo chạy toàn thân. Trước mặt hắn, một chiếc bàn cao. Trước đây, hắn ngồi đó ra lệnh đao phủ chém đầu tử tội. Giờ cũng vị trí đó, một vị Khâm sai độ ngũ tuần, tướng mạo uy nghi cùng tên thiếu niên giàu có lúc trước. Nhưng giờ tên thiếu niên kia đang thay một bộ đồ màu xanh ngọc nhẹ, làn da bánh mật, miệng treo nụ cười. 

Khâm sai Đào Cam Mộc đập bàn quát lớn:

"Ngô Tùng Xương ngươi hưởng long ân được phong làm tri huyện Thanh Hà. Ăn hưởng lộc vua nhưng không biết lấy thân đền nợ nước. Trái lại! Lợi dụng chức quyền trong thì đục khoét của công, ngoài thì hút máu dân chúng làm lợi cho mình. Khiến cả huyện Thanh Hà chướng khí mù mịt. Dân đói khắp nơi, cơ cực đủ điều. Ngươi chỉ lo hưởng thụ bản thân mà coi dân chúng như sâu kiến.

Huyện thừa Tô Hải không chịu nổi sự tham lam, tàn độc của ngươi nên tố cáo. Ngươi vì sợ tội ác bị phơi bày. Dùng thủ đoạn đê hèn hãm hại Tô Hải thông dâm với phụ nữ có chồng. Ngươi lại dung túng vợ con mình làm điều xằng bậy. Trên khinh thường lão ấu, dưới cưỡng bức dân nữ, hại không biết bao nhiêu con gái nhà lành mất mạng. 

Ngươi dung túng một đám sâu bọ Tham Lang bang hà hiếp dân chúng, giết người cướp của không việc ác nào không làm. Coi thường quốc pháp, phụ sự tin tưởng trọng trách Lê đế giao phó. Nếu không giết ngươi thiên lý ở đâu? Quốc pháp ở đâu?"

Bốn phía dân chúng xem hành quyết đều la lớn: "Giết! Giết! Giết"

Khâm sai Đào Cam Mộc tiếp tục đập bàn quát lớn:

"Ngô Tùng Lân, ngươi thân là con tri huyện không biết giữ thân mà ủy thế làm càng. Lợi dụng chức quyền của cha mình mà hà hiếp dân nữ, đánh đập lão ấu. Không biết bao nhiêu người vì người mà tan cửa nát nhà, không biết bao nhiêu người vì ngươi mà chết. Hôm nay, không giết ngươi sao có thể giải tỏa oán giận của dân chúng Thanh Hà."

Mọi người la hét , khóc thét lên, căm thù tận xương với hành động của tên Ngô Tùng Lân.

"Lý thị, thân là vợ quan huyện được hưởng long ân nhưng không tròn đạo vợ. Không khuyên nhủ chồng mà còn ủy thế làm bậy, cho vay nặng lãi. Cấu kết các hào môn thế gia ở Thanh Hà làm bậy. Thân là mẹ không biết nuôi dạy con cái để nó gây họa khắp nơi. Đã không khuyên con còn ủy thế ém chuyện giết người vứt xác, tội ác không khác nào cầm thú. Đối với loại rắn, rết như ngươi nếu không chém đầu thiên lý ở đâu?"

"Tham Lang ngươi là sâu mọt, cặn bã của đất nước. Nuôi một đám côn trùng tự lập tham lang bang hà hiếp dân chúng. Ủy thế Ngô Tùng Xương mà dám cướp đất, giết người không tội ác nào không dám làm. Không giết cặn bã các ngươi thử hỏi thiên lý ở đâu? Quốc pháp ở đâu?"

Khâm sai Đào Cam Mộc đập bàn quát lớn : "Ngô Tùng Xương người còn gì để nói."

Ngô Tùng Xương cười lớn kết hợp với khuôn mặt xấu xí của hắn nhìn như lệ quỷ ban ngày:

"Ta không có gì để nói. Tất cả vinh hoa phú quý ta đã hưởng thụ quá đủ rồi. Đào Cam Mộc ngươi tưởng mình giỏi lắm sao. Không bao lâu nữa ngươi còn chết thảm hơn cả ta. Ha... Ha... Ha... Đào Cam Mộc, ta ở hoàng tuyền đợi ngươi."

Khâm sai Đào Cam Mộc đập bàn quát lớn:

"Đúng là sắp chết đến nơi, còn không biết hối cải. Bản quan có chết hay không thì ngươi sẽ không thấy đâu. Chém..."

Tiếng chém vừa ra hàng loạt tiếng: "Phốc... Phốc... Phốc..."

Hàng loạt cái đầu bay lên rơi xuống đất. Tiếng dân chúng hô vang lên: "Giết tốt! Giết tốt!"

Khâm sai Đào Cam Mộc đập bàn quát lớn:

"Ngô Tùng Xương tội ác đã đền. Bản quan xem xét tài sản mà hắn cướp bốc của dân chúng Thanh Hà sẽ trả lại cho dân chúng bị hắn cướp đoạt. Bản quan thông báo cho đám người cấu kết với Ngô Tùng Xương. Đừng tưởng bản quan chưa bắt bọn ngươi là các ngươi trốn thoát tội. Bản quan là cho các ngươi cơ hội chuộc tội. Nếu còn không biết hối cải, Ngô Tùng Xương chính là kết quả của các người. Tối nay, bản quan ở phủ tri huyện đợi bọn ngươi. Nếu ai cảm giác mình may mắn mà không tới thì ngày mai ở huyện Thanh Hà sẽ thêm vài cái đầu rơi."

Đào Cam Mộc nói xong cũng lười quản bọn hắn. Lên xe ngựa hồi phủ tri huyện.






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét