Thứ Ba, 21 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 55: Tương Lai Chiêm Thành Mười Năm Tới


Lý Trầm Tư nói xong, im lặng nhìn hai người. Lý Trầm Tư mặc dù hiện giờ không giết tên họ Lưu này được. Nhưng ngày tháng sau này của hắn ở Chiêm Thành không còn bình yên nữa rồi. Lưu Kỳ Tông không hiểu mình có gì đắc tội Hầu gia? Sau người này mở miệng gây ly gián hắn cùng Chiêm vương.

Chiêm vương mỉm cười nói :

"Lưu tướng quân một lòng với Chiêm Thành không phải ngày một ngày hai Hầu gia có thể hiểu. Ta tin vào ánh mắt mình, tin vào Lưu tướng quân. Không biết Hầu gia lần này đến Chiêm Thành là vì việc gì? Nếu về việc khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc cũng không cần đích thân ngài đi rồi?"

Lý Trầm Tư nghe Chiêm vương nói những lời tốt đẹp về Lưu Kỳ Tông. Nhưng trong ánh mắt hắn, lập lòe ánh sáng nghi kỵ. Đạo quân vương tuyệt không dung kẻ khác dưới giường mình nằm. Lý Trầm Tư mỉm cười, Chiêm Thành không như vẻ bề ngoài đoàn kết. Ở đâu có người ở đó có cạnh tranh khốc liệt.

Lý Trầm Tư nói một lời khiến toàn trường như bị động đất vùi lấp, sóng to đánh vào người. Làm người khác đứng không vững chao đổi một cái:

"Lần này ! Bản Hầu đến không phải vì khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Một chuyện bé xíu đó không đáng bản Hầu phải thân chinh đến Chiêm Thành. Bản Hầu tới lần này để bàn về tương lai của ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn trong mười năm tới.

Ngài là sống hay là chết? Chiêm Thành sẽ phát triển hay chỉ là phế thành? Đều chỉ một suy nghĩ của ngài thôi Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn. Một hành động của ngài có thể cứu sống hàng vạn dân Chiêm Thành. Cứu sống con cháu mình. Không biết ngài sẽ chọn lựa sao thôi."

Chiêm vương cũng bị kinh hãi khi nghe Lý Trầm Tư nói vậy. Hắn cũng cố kiềm chế tức giận trong lòng. Hắn hỏi Lý Trầm Tư:

"Hầu gia, bổn Vương đã cùng Đại Việt quốc ký khế ước mười năm ngưng chiến. Không quấy nhiễu Đại Việt quốc. Hơn nữa, khu trung tâm thương mại hiện là nguồn lợi mà hai nước đang phát triển. Tương lai đây là mỏ vàng của hai nước. Sau ngài lại bảo, Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ta phải lo sợ.

Tuy ngài là sứ giả của Đại Việt quốc nhưng đây là Chiêm Thành. Hôm nay, nếu ngài không nói rõ. Ngài cùng mọi người đừng mong bước ra khỏi đây."

Chiêm vương nói xong, uống cạn ly rượu. Chờ Lý Trầm Tư đáp lời. Không khí giương cung, bật kiếm. Chỉ cần không hợp lời, năm cái đầu sẽ rơi khỏi cổ lập tức.

Bốn người Lê Thừa Ân, Lê Trung Quân, Lý Hào cùng Lê Trung Hưng kinh hãi gần chết. Mồ hôi chảy ướt lưng, chân loạn choạng run rẫy. Bọn hắn hối hận khi theo vị Hầu gia này. Ai đâu vào nhà người ta, câu mở đầu thì gây ly gián quân thần người ta, câu hai thì uy hiếp người ta. Đổi thành ai mà không tức giận. Chiêm vương có thể kiềm chế đã nói rõ người này lòng dạ đủ phong phạm bậc quân vương.

Lý Trầm Tư mỉm cười, không xem lời uy hiếp của Chiêm vương ra gì. Hắn có thể cảm nhận được tuy Chiêm vương tức giận nhưng không có sinh sát ý giết hắn. Lý Trầm Tư luyện Huyền dương công của Chính Nhất phái đối với lòng người, đối với cảm xúc của con người, hắn rõ hơn ai hết.

"Khế ước trăm năm thuê đất, mười năm ngưng chiến nói chỉ là mộng tưởng của ngài cùng ta thôi. Chúng ta cũng muốn hòa bình cùng phát triển. Chiến tranh từ xưa đến nay là tàn khốc cùng giết chóc. Nhưng nó là con đường ngắn nhất đi đến vinh quang cùng đứng trên đầu thiên hạ. Chúng ta vì sinh tồn mà chiến, còn ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn vì lưu danh sử sách mà chiến.

Ngài tưởng ta nói, vận mệnh của ngài trong mười năm tới là đùa giỡn hay uy hiếp ngài sao. Ta chỉ ăn ngay nói thật mà thôi. Ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ngày có thể đợi mười năm, hai mươi năm. Nhưng ngài nghĩ Lê đế sẽ đợi mười năm sau. Ngài có thể đợi, nhưng Lê đế thì không."

Mọi người kinh hãi cùng bị dọa sợ với lời Lý Trầm Tư. Không phải hai nước ngưng chiến mười năm sao? Không phải khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc đang hình thành chuẩn bị đi vào hoạt động sao? Sao giờ, An Lạc Hầu bảo Lê đế không chờ nổi nữa? Ai cũng bị kinh trụ, đầu óc như bị ai dùng bún đập vào.

Lý Trầm Tư mỉm cười nói tiếp:

"Ta sẽ kể ngài nghe câu truyện về Hùng Sư. Một một cánh rừng có một con Hùng Sư nó là chủ nhân của cánh rừng này. Nó cai quản toàn bộ cánh rừng nhưng phía bắc cánh rừng có một con Hổ khỏe mạnh có thể bất cứ lúc nào cùng sẽ xâm chiếm khu rừng này. Phía nam cánh rừng có đàn Sói trực chờ cắn xé Hùng Sư khi nó bị thương. Hùng Sư lúc này tuổi cũng đã cao, nó lại có đàn con nhỏ. Nếu giờ nó mà mất đi, không chờ con Hổ kia tìm đến. Đàn Sói cũng đánh hơi mà mò đến làm thịt con nhỏ của Hùng Sư.

Để đảm bảo không gian cùng thời gian cho đám con nhỏ của mình phát triển cùng trưởng thành. Hùng Sư tất yếu trước khi mất sẽ quyết giết vào đàn Sói ở phía nam. Sẽ giết một mảnh càng lớn càng tốt, giết đến khi đàn Sói không còn sức uy hiếm đám con nhỏ của Hùng Sư mới thôi. Chừa một chút đàn sói để cảnh báo lũ Hùng Sư con cũng tốt.

Chiêm vương câu chuyện chỉ có vậy, đơn giản, dễ hiểu. Nếu hay thì vỗ tay nào."

Mọi người ngồi đây điều im lặng, nhìn hắn như nhìn quái vật. Mọi người có cảm giác sợ hãi từ tận tim gan. Ai cũng chỉ thấy hào quang nhưng lại bị hào quang che mắt. Không thấy được nguy hiểm. Giờ nghe Lý Trầm Tư nói như rơi vào hầm băng. Tiền thật quan trọng, nhưng có những lúc có tiền nhưng không có mạng hưởng. Có tiền thì ích lợi gì?

Chiêm vương hít một hơi thật sâu nhìn Lý Trầm Tư rồi nói:

"Ngài đang đưa ra lý do khiến bổn vương muốn giết ngài? Ngài nói Lê đế muốn đánh Chiêm Thành? Ngài có hiểu, ngài đang đùa bỡn bổn vương không?"

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Chiêm vương từ tốn nói:

"Ta không đùa bỡn ngài, cũng không có hơi sức đi đùa bỡn. Ta muốn hợp tác với ngài, Lê đế cũng muốn Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc ngưng chiến. Nhưng trên đời nào có bữa tiệc nào không tàn? Hiện tại, mọi thứ là chân thật, nhưng tương lai đến giờ phút kia. Nếu ngài không tỏ thái độ, binh đao là không tránh khỏi. Đó không còn là lợi ích cá nhân mà là sinh tồn. Không có Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn thì có người khác làm vương của Chiêm Thành.

Ngài không phải duy nhất? Lê đế không phải duy nhất? Lê đế tuyệt không dung thứ, một loại nguy hiểm cận kề người kế nghiệp của mình. Lê đế tuyệt sẽ dọn dẹp một lần trước giờ cỡi hạc về tây. Nên ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn, ngài phải chọn lựa không chỉ vì ngài  mà còn vì hậu duệ của ngài. Là chiến hay là hòa bình.

Ngài cũng biết ở đâu có người, ở đó có chiến tranh. Có hàng đống người muốn ngài chết để ngoài lên vị trí ngài. Ngài thích hay không thích thì cũng phải đối diện hiện thực. Lê đế cũng vậy thôi. Tất cả chúng ta đều muốn làm người sống sót cuối cùng tất phải liên thủ.

Nếu ngài đồng ý tỏ thái độ, bản Hầu có thể đảm bảo trong vòng mười năm. Tuyệt không có binh đao giữa hai nước Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Chỉ cần bản Hầu một ngày còn ở Gia Thành tuyệt không có một binh một tốt nào gây loạn nổi giữa hai nước. Để đảm bảo điều đó, Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ngài phải tỏ thái độ rồi.

Chân Lạp sẽ không cho ngài thở dốc, Đại Việt quốc cũng sẽ đập ngài một gậy. Sống hay chết, giàu sang hay bần hàn của con cháu chỉ một câu của ngài thôi. Bản Hầu đến đây, hy vọng sự thông minh sáng suốt của ngài sẽ giúp con cháu mình tồn tại cùng truyền thừa."

Lý Trầm Tư im lặng uống rượu, mặc cho mọi người sợ hãi, run rẫy với tin tức hắn vừa nói. Chiêm vương mặt âm trầm như nước. Lưu Kỳ Tông cũng run lên từng cái, Lý Trầm Tư quá đáng sợ. Chỉ một hai câu đã làm Chiêm vương tiến thoái lưỡng nan. Giống như lần trước một lời định trụ hai mươi vạn quân Chiêm. Bốn người đi theo Lý Trầm Tư ngoài hoảng sợ là hoảng sợ.

Họ tưởng gần về Gia Thành hưởng phúc. Lúc trước họ có nghe Lý Trầm Tư nói Lê đế muốn biến Gia Thành làm máy xoay thịt. Họ chỉ cười trừ, tưởng là Hầu gia hâm dọa họ thôi. Giờ nghe Hầu gia nói vậy, họ mới biết Gia Thành không phải miếng thịt mỡ mà là mồ chôn tất cả kẻ tham lam. Họ hối hận dùng tất cả quan hệ để về đây. Giờ tiến thoái lưỡng nan. Hối hận nghe những lời Hầu gia nói. Trước không nghe thì thôi, giờ nghe rồi mà để lộ ra ngoài, có lẽ họ phải từ giã mặt trời của ngày mai rồi.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét