Lý Trầm Tư
Thứ Ba, 21 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 55: Tương Lai Chiêm Thành Mười Năm Tới
Lý Trầm Tư nói xong, im lặng nhìn hai người. Lý Trầm Tư mặc dù hiện giờ không giết tên họ Lưu này được. Nhưng ngày tháng sau này của hắn ở Chiêm Thành không còn bình yên nữa rồi. Lưu Kỳ Tông không hiểu mình có gì đắc tội Hầu gia? Sau người này mở miệng gây ly gián hắn cùng Chiêm vương.
Chiêm vương mỉm cười nói :
"Lưu tướng quân một lòng với Chiêm Thành không phải ngày một ngày hai Hầu gia có thể hiểu. Ta tin vào ánh mắt mình, tin vào Lưu tướng quân. Không biết Hầu gia lần này đến Chiêm Thành là vì việc gì? Nếu về việc khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc cũng không cần đích thân ngài đi rồi?"
Lý Trầm Tư nghe Chiêm vương nói những lời tốt đẹp về Lưu Kỳ Tông. Nhưng trong ánh mắt hắn, lập lòe ánh sáng nghi kỵ. Đạo quân vương tuyệt không dung kẻ khác dưới giường mình nằm. Lý Trầm Tư mỉm cười, Chiêm Thành không như vẻ bề ngoài đoàn kết. Ở đâu có người ở đó có cạnh tranh khốc liệt.
Lý Trầm Tư nói một lời khiến toàn trường như bị động đất vùi lấp, sóng to đánh vào người. Làm người khác đứng không vững chao đổi một cái:
"Lần này ! Bản Hầu đến không phải vì khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Một chuyện bé xíu đó không đáng bản Hầu phải thân chinh đến Chiêm Thành. Bản Hầu tới lần này để bàn về tương lai của ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn trong mười năm tới.
Ngài là sống hay là chết? Chiêm Thành sẽ phát triển hay chỉ là phế thành? Đều chỉ một suy nghĩ của ngài thôi Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn. Một hành động của ngài có thể cứu sống hàng vạn dân Chiêm Thành. Cứu sống con cháu mình. Không biết ngài sẽ chọn lựa sao thôi."
Chiêm vương cũng bị kinh hãi khi nghe Lý Trầm Tư nói vậy. Hắn cũng cố kiềm chế tức giận trong lòng. Hắn hỏi Lý Trầm Tư:
"Hầu gia, bổn Vương đã cùng Đại Việt quốc ký khế ước mười năm ngưng chiến. Không quấy nhiễu Đại Việt quốc. Hơn nữa, khu trung tâm thương mại hiện là nguồn lợi mà hai nước đang phát triển. Tương lai đây là mỏ vàng của hai nước. Sau ngài lại bảo, Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ta phải lo sợ.
Tuy ngài là sứ giả của Đại Việt quốc nhưng đây là Chiêm Thành. Hôm nay, nếu ngài không nói rõ. Ngài cùng mọi người đừng mong bước ra khỏi đây."
Chiêm vương nói xong, uống cạn ly rượu. Chờ Lý Trầm Tư đáp lời. Không khí giương cung, bật kiếm. Chỉ cần không hợp lời, năm cái đầu sẽ rơi khỏi cổ lập tức.
Bốn người Lê Thừa Ân, Lê Trung Quân, Lý Hào cùng Lê Trung Hưng kinh hãi gần chết. Mồ hôi chảy ướt lưng, chân loạn choạng run rẫy. Bọn hắn hối hận khi theo vị Hầu gia này. Ai đâu vào nhà người ta, câu mở đầu thì gây ly gián quân thần người ta, câu hai thì uy hiếp người ta. Đổi thành ai mà không tức giận. Chiêm vương có thể kiềm chế đã nói rõ người này lòng dạ đủ phong phạm bậc quân vương.
Lý Trầm Tư mỉm cười, không xem lời uy hiếp của Chiêm vương ra gì. Hắn có thể cảm nhận được tuy Chiêm vương tức giận nhưng không có sinh sát ý giết hắn. Lý Trầm Tư luyện Huyền dương công của Chính Nhất phái đối với lòng người, đối với cảm xúc của con người, hắn rõ hơn ai hết.
"Khế ước trăm năm thuê đất, mười năm ngưng chiến nói chỉ là mộng tưởng của ngài cùng ta thôi. Chúng ta cũng muốn hòa bình cùng phát triển. Chiến tranh từ xưa đến nay là tàn khốc cùng giết chóc. Nhưng nó là con đường ngắn nhất đi đến vinh quang cùng đứng trên đầu thiên hạ. Chúng ta vì sinh tồn mà chiến, còn ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn vì lưu danh sử sách mà chiến.
Ngài tưởng ta nói, vận mệnh của ngài trong mười năm tới là đùa giỡn hay uy hiếp ngài sao. Ta chỉ ăn ngay nói thật mà thôi. Ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ngày có thể đợi mười năm, hai mươi năm. Nhưng ngài nghĩ Lê đế sẽ đợi mười năm sau. Ngài có thể đợi, nhưng Lê đế thì không."
Mọi người kinh hãi cùng bị dọa sợ với lời Lý Trầm Tư. Không phải hai nước ngưng chiến mười năm sao? Không phải khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc đang hình thành chuẩn bị đi vào hoạt động sao? Sao giờ, An Lạc Hầu bảo Lê đế không chờ nổi nữa? Ai cũng bị kinh trụ, đầu óc như bị ai dùng bún đập vào.
Lý Trầm Tư mỉm cười nói tiếp:
"Ta sẽ kể ngài nghe câu truyện về Hùng Sư. Một một cánh rừng có một con Hùng Sư nó là chủ nhân của cánh rừng này. Nó cai quản toàn bộ cánh rừng nhưng phía bắc cánh rừng có một con Hổ khỏe mạnh có thể bất cứ lúc nào cùng sẽ xâm chiếm khu rừng này. Phía nam cánh rừng có đàn Sói trực chờ cắn xé Hùng Sư khi nó bị thương. Hùng Sư lúc này tuổi cũng đã cao, nó lại có đàn con nhỏ. Nếu giờ nó mà mất đi, không chờ con Hổ kia tìm đến. Đàn Sói cũng đánh hơi mà mò đến làm thịt con nhỏ của Hùng Sư.
Để đảm bảo không gian cùng thời gian cho đám con nhỏ của mình phát triển cùng trưởng thành. Hùng Sư tất yếu trước khi mất sẽ quyết giết vào đàn Sói ở phía nam. Sẽ giết một mảnh càng lớn càng tốt, giết đến khi đàn Sói không còn sức uy hiếm đám con nhỏ của Hùng Sư mới thôi. Chừa một chút đàn sói để cảnh báo lũ Hùng Sư con cũng tốt.
Chiêm vương câu chuyện chỉ có vậy, đơn giản, dễ hiểu. Nếu hay thì vỗ tay nào."
Mọi người ngồi đây điều im lặng, nhìn hắn như nhìn quái vật. Mọi người có cảm giác sợ hãi từ tận tim gan. Ai cũng chỉ thấy hào quang nhưng lại bị hào quang che mắt. Không thấy được nguy hiểm. Giờ nghe Lý Trầm Tư nói như rơi vào hầm băng. Tiền thật quan trọng, nhưng có những lúc có tiền nhưng không có mạng hưởng. Có tiền thì ích lợi gì?
Chiêm vương hít một hơi thật sâu nhìn Lý Trầm Tư rồi nói:
"Ngài đang đưa ra lý do khiến bổn vương muốn giết ngài? Ngài nói Lê đế muốn đánh Chiêm Thành? Ngài có hiểu, ngài đang đùa bỡn bổn vương không?"
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Chiêm vương từ tốn nói:
"Ta không đùa bỡn ngài, cũng không có hơi sức đi đùa bỡn. Ta muốn hợp tác với ngài, Lê đế cũng muốn Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc ngưng chiến. Nhưng trên đời nào có bữa tiệc nào không tàn? Hiện tại, mọi thứ là chân thật, nhưng tương lai đến giờ phút kia. Nếu ngài không tỏ thái độ, binh đao là không tránh khỏi. Đó không còn là lợi ích cá nhân mà là sinh tồn. Không có Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn thì có người khác làm vương của Chiêm Thành.
Ngài không phải duy nhất? Lê đế không phải duy nhất? Lê đế tuyệt không dung thứ, một loại nguy hiểm cận kề người kế nghiệp của mình. Lê đế tuyệt sẽ dọn dẹp một lần trước giờ cỡi hạc về tây. Nên ngài Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn, ngài phải chọn lựa không chỉ vì ngài mà còn vì hậu duệ của ngài. Là chiến hay là hòa bình.
Ngài cũng biết ở đâu có người, ở đó có chiến tranh. Có hàng đống người muốn ngài chết để ngoài lên vị trí ngài. Ngài thích hay không thích thì cũng phải đối diện hiện thực. Lê đế cũng vậy thôi. Tất cả chúng ta đều muốn làm người sống sót cuối cùng tất phải liên thủ.
Nếu ngài đồng ý tỏ thái độ, bản Hầu có thể đảm bảo trong vòng mười năm. Tuyệt không có binh đao giữa hai nước Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Chỉ cần bản Hầu một ngày còn ở Gia Thành tuyệt không có một binh một tốt nào gây loạn nổi giữa hai nước. Để đảm bảo điều đó, Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn ngài phải tỏ thái độ rồi.
Chân Lạp sẽ không cho ngài thở dốc, Đại Việt quốc cũng sẽ đập ngài một gậy. Sống hay chết, giàu sang hay bần hàn của con cháu chỉ một câu của ngài thôi. Bản Hầu đến đây, hy vọng sự thông minh sáng suốt của ngài sẽ giúp con cháu mình tồn tại cùng truyền thừa."
Lý Trầm Tư im lặng uống rượu, mặc cho mọi người sợ hãi, run rẫy với tin tức hắn vừa nói. Chiêm vương mặt âm trầm như nước. Lưu Kỳ Tông cũng run lên từng cái, Lý Trầm Tư quá đáng sợ. Chỉ một hai câu đã làm Chiêm vương tiến thoái lưỡng nan. Giống như lần trước một lời định trụ hai mươi vạn quân Chiêm. Bốn người đi theo Lý Trầm Tư ngoài hoảng sợ là hoảng sợ.
Họ tưởng gần về Gia Thành hưởng phúc. Lúc trước họ có nghe Lý Trầm Tư nói Lê đế muốn biến Gia Thành làm máy xoay thịt. Họ chỉ cười trừ, tưởng là Hầu gia hâm dọa họ thôi. Giờ nghe Hầu gia nói vậy, họ mới biết Gia Thành không phải miếng thịt mỡ mà là mồ chôn tất cả kẻ tham lam. Họ hối hận dùng tất cả quan hệ để về đây. Giờ tiến thoái lưỡng nan. Hối hận nghe những lời Hầu gia nói. Trước không nghe thì thôi, giờ nghe rồi mà để lộ ra ngoài, có lẽ họ phải từ giã mặt trời của ngày mai rồi.
Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020
Lý Trầm TưTruyện - Chương 54: Gặp Lại Chiêm Vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn
Khi mọi người bắt đầu uống giữa lưng chừng, Lý Trầm Tư ném một tin như động đất đập vào tim bốn vị đồng tri phủ Lê Thừa Ân, Lê Trung Quân, Lý Hào cùng Lê Trưng Hưng.
"Trung tuần tháng tám này, ta sẽ dẫn bốn vị đồng tri phủ là Lê Thừa Ân, Lê Trung Quân, Lý Hào cùng Lê Trưng Hưng đi sứ Chiêm Thành."
Bốn người nghe tin này đang uống ly rượu phun cả ra ngoài. Giỡn gì đó? Đi sứ Chiêm Thành? Bốn người ngơ ngác nhìn nhau. Lúc trước Đại Tổng Quản Từ Mục từng đi sứ Chiêm Thành cũng bị bắt. Khi đó vua Chiêm là Ba Mỹ Thuế làm tức giận Lê đế. Lê đế cử quân đánh Chiêm Thành chém vua Chiêm.
Bây giờ, mặc dù nói vua Chiêm Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn cùng An Lạc Hầu ký kết khế ước tạm đình chiến. Nhưng lần này đi sứ vô cùng nguy hiểm, lỡ như vua Chiêm làm bậy không phải mạng bốn người treo luôn sao.
Khuôn mặt bốn người xanh như tào lá, không phải ai ai cũng may như Đại Tổng Quản Từ Mục. Không bị vua Chiêm giết cùng được Lê đế đưa quân đi cứu. Bọn hắn biết mình chưa đủ nặng ký trong lòng Lê đế đến như vậy.
Đồng tri phủ Lê Trung Quân run giọng nói:
"Hầu gia, bốn người chúng ta mới đến Gia Thành, lạ người, lạ nước chỉ sợ không gánh nổi trọng trách này. Vả lại bốn người chúng ta chỉ là đồng tri phủ, nhiệm vụ này..."
Ba người còn lại nghe Lê Trung Quân nói vậy vội gật đầu biểu hiện đồng ý với ý kiến hắn nói.
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn bốn người đầy ẩn ý, làm bốn người không khỏi rùng mình một cái.
"Bốn vị mới tới Gia Thành, lạ người, lạ nước nên bản Hầu mới dẫn bốn vị đi mở mang kiến thức. Về phong tình thế thái của Chiêm Thành. Trước hay sao gì các vị cũng là quan phụ mẫu nên đi đầu làm gương. Bốn vị mới tới chưa hiểu rõ công việc ở bốn tòa thành. Nên đang là thời gian rãnh rỗi cùng bản Hầu tuần hành một vòng. Bốn vị tri phủ một ngày bận trăm công nghìn việc, sao có thể phân thân được.
Nếu không tốt bị Lê đế phát hiện thì không phải tội lơ là trách nhiệm. Sao có thể xứng với niềm tin của Lê đế, xứng với niềm tin của sáu mươi vạn dân. Nên trách nhiệm đi sứ lần này, bốn vị sẽ theo ta đi Chiêm Thành."
Bốn người giờ mặt xanh rồi, họ biết đây là Hầu gia gõ đầu bọn hắn. Đồng tri phủ Lê Trung Hưng đứng lên hỏi Lý Trầm Tư:
"Hầu gia, lần này đi sứ có bốn vị tướng quân sương quân đi cùng không?"
Lý Trầm Tư nhìn hắn mỉm cười nói:
"Bốn vị tướng quân trách nhiệm nặng nề ngoài trấn áp đạo chính an dân tâm. Trong trấn an mười hai vạn quân Chiêm sao có thể rời cương vị mạo hiểm được. Lần này, ta dẫn theo ba vạn An Lạc quân cùng bốn vị đi sứ."
Đồng tri phủ Lý Hào nghe vậy phun cả rượu trong miệng ra. Đùa gì vậy, ba vạn An Lạc quân ai không biết là ba vạn quân Chiêm theo khế ước ở lại Đại Việt quốc mười năm. Cầm ba vạn quân Chiêm đi sứ Chiêm Thành. Cái này nào là đi sứ? Cái này là đi nạp mạng?
Đồng tri phủ Lý Hào run giọng nói với Lý Trầm Tư:
"Hầu gia, lần này đi Chiêm Thành chỉ năm người chúng ta sao? Hầu gia, tuy nói Chiêm vương ký khế ước mười năm không chiến với Đại Việt quốc. Đó là khi ở thế không ký không được? Dù sao ký thì Chiêm Thành cũng được đa phần lợi ích. Nhưng đó là xét về bất lợi cùng lợi ích tại thời điểm đó.
Nhưng về uy nghiêm của bậc quân vương. Hầu gia đã tát một cái vang vào mặt Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn giữa mười lăm vạn quân. Đây là uy nghiêm quân vương bị tổn thất không phải tiền là có thể xoa dịu.
Lỡ Chiêm vương chưa quên hận cũ, rút một đao chém xuống. Khi ấy là năm cái đầu rơi. Hầu gia, hạ quan mạo phép mạo phạm nói, đây là ăn no rảnh mỡ đi tìm chết."
Hắn nói xong rồi cầm ly rượu uống cạn. Như uống cả cay đắng vào lòng. Nghĩ sao? Phải tốn bao nhiêu tiền? Vận động bao mối quan hệ? Đắc tội biết bao người? Tưởng về Gia Thành hưởng phúc. Không ngờ bị vị Hầu gia này, kéo đi nộp mạng. Cảm giác của hắn giống như bỏ tiền mua một tấm vé. Tưởng là vé đi nhân gian hưởng lạc thú. Không ngờ mua vé đi thẳng quỷ môn quan.
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn bốn người nói:
"Bốn vị là đại quan triều đi, trên hưởng long ân, dưới hưởng phúc vạn dân. Nên có tinh thần xả thân vì nước. Giống như người ta thường nói, chỉ mong vì nước, vì dân mà chiến tử xa trường, da ngựa bọc thây.
Lần này đi sứ Chiêm Thành tuy nói là nguy hiểm trùng trùng. Bản Hầu cũng tính điều này, nếu xui lắm thì Chiêm vương tức giận chuyện cũ thì cùng lắm chém một, hai người. Cũng không dám chém bản Hầu.
Nếu không may một trong các vị xui xẻo bị chém. Bản Hầu sẽ tâu với Lê đế, khi ấy các vị sẽ lưu danh sử sách ngàn đời. Dân chúng Đại Việt quốc không quên các vị."
Nói tới đây Lý Trầm Tư mỉm cười tiếp tục uống rượu. Sau đó là hàng loạt tiếng ly rượu rơi trên bàn. Mọi người mặt xanh lòe như tàu lá chuối rồi.
Bọn họ là quan tầm lục phẩm, ngũ phẩm. Nếu muốn định tội phải qua Đại Lý Tự hay Ngự Xử Đài phán quyết cùng thi hành án. Đó là tình hình trong nước Đại Việt quốc. Nếu bị người nước khác giết thì thật khóc kêu trời không thấu.
Hầu gia đang là muốn cảnh cáo bọn hắn. Nếu ngu ngốc tưởng về Gia Thành gây rối. Hầu gia có một ngàn cách chơi chết bọn hắn. Dù cơ quan lớn cũng bó tay. Lấy luật pháp Đại Việt quốc xử người Chiêm Thành. Đùa sao? Nghĩ tới đây, một cảm giác bọn hắn đang nhảy nhót trước mặt lão hổ. Còn nhìn thấy lão hổ cười.
Một con hổ đang nhìn bọn hắn cười. Cảm giác lạnh lẽo lan tràn tâm trí. Đến Gia Thành mà không ngoan ngão, trên đầu thanh đao sẽ hạn xuống bất kỳ lúc nào. Mọi người cùng hít một hơi sâu.
Đồng tri Lê Thừa Ân nãy giờ không lên tiếng, giờ cũng run giọng bảo:
"Hầu gia, ngài là đại nhân. Ngài nói sao thì làm vậy."
Lý Trầm Tư yên lặng gật đầu, quả có phong phạm của người từng đứng đầu Cổ Thành. Lê Thừa Ân biết, lần này bọn hắn miệng có nói đầy hoa sen cũng không thể làm gì. Hầu gia là muốn gõ đầu bọn hắn cùng tất cả mọi người. Nếu còn cãi nữa, không cần đi sứ. Hầu gia cũng chơi chết bọn hắn.
Chiêm Thành
Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn nhìn người thiếu niên đang ung dung mỉm cười nhìn mình. Phía sau người thiếu niên là bốn vị trung niên độ ngũ tuần, tóc đã có pha sương. Nhìn da dẻo hồng hào có thể thấy bình thường bảo dưỡng tốt. Nhìn không kỹ thì độ bốn mươi tuổi thôi. Chiêm vương cũng khá bất ngờ với việc người thiếu niên này dám vào tận Chiêm Thành gặp mình. Tên này mưu ma chước quỷ, lần này tới chắc sẽ không có gì tốt đẹp rồi.
Chiêm vương nhìn thiếu niên mỉm cười nói:
"Từ lúc chia tay Hầu gia ở Gia Thành đến giờ, cứ ngỡ là mới hôm qua. Phong phạm Hầu gia vẫn như ngày nào. Ta cảm thấy hưng phấn khi ngài đến thăm Chiêm Thành. Ta giới thiệu với ngài một người, đây là tướng quân Lưu Kỳ Tông. Ông ta mộ danh ngài, xin bổn vương có thể gặp ngài. Tướng quân Lưu Kỳ Tông là người Đại Việt quốc, làm quan của Chiêm Thành. Càng hiếm hoi thống lĩnh một vạn quân tinh nhuệ của ta.
Lưu tướng quân túc trí đa mưu, kế hoạch đi Gia Thành cũng là Lưu tướng quân đề xuất. Nếu không gặp được ngài có thể đã thành công. Lần này quả là kỳ phùng gặp địch thủ rồi."
Chiêm vương nói xong nâng chén rượu uống cạn nhìn Lý Trầm Tư đầy ẩn ý. Hắn biết Giang sơn dễ đổi, đối thủ khó tìm. Giữa hai người thông minh tất có một trận chiến. Nếu nói Chiêm vương không tức giận vụ Lý Trầm Tư đưa đao vào cổ hắn trước hai mươi vạn quân thì đó là nói đùa.
Mặc dù, Lý Trần Tư đã xoa dịu hắn, an ổn hắn. Nhưng uy nghiêm quân vương bị hao tổn là sự thật. Nó không phải ngày một, ngày hai là có thể lấy lại được. Trong lòng quân sĩ Chiêm Thành, Vương của bọn hắn cũng có lúc phải cúi đầu.
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn về phía Lưu Kỳ Tông gật đầu. Nhưng trong lòng sát ý có thể nói kinh thiên động địa. Nếu không phải ở đây là Chiêm Thành hắn đã một đao chém chết tên họ Lưu này. Thật sự là một loại cận bãi, dù sao hắn cũng là người Đại Việt quốc nhưng vì tư lợi mà giơ đồ đao xuống đồng bào của mình. Đây là hành động cầm thú không bằng.
Lưu Kỳ Tông cũng hữu ý gật đầu đáp lễ Lý Trầm Tư mỉm cười nói:
"Nghe danh Hầu gia đã lâu, nay có dịp diện kiến. Thật là tam sinh hữu hạnh. Hơn nữa, Ngô lão đệ từ khen ngài. Nói ngài tài trí như thần, không chỉ mưu lược xuất thần nhập hóa. Tài kinh doanh phải nói thiên tài ngàn năm có một. Từ Lý gia thôn đi ra, chưa tới ba năm. Một tay chưởng huyết mạch kinh thương toàn Gia Thành. Một tay nắm giữ binh lực một phần ba Đại Việt quốc. Thật làm người ta than thở không thôi."
Lý Trầm Tư nghe hắn nhắc tới họ Ngô trong lòng đã tường là ai. Lòng hắn cũng nhấc lên sóng to, gió lớn. Thật gan to như chó, Lý Trầm Tư không nghĩ lá gan của tên này lại lớn bằng trời rồi. Lý Trầm Tư cũng nghĩ thầm mình may mắn trong lần trước điều động sương quân. Nếu không người bị thanh đao đặt vào cổ không phải là Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn. Người đó chính là hắn.
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Lưu Kỳ Tông nói:
"Lưu tướng quân khách khí, ngài mới là thần nhân. Một tay chưởng một vạn quân tinh nhuệ, không phải ai cũng được lòng tin của Chiêm vương. Người ta nói không phải tộc ta tất có dị tâm. Ngài được Chiêm vương tin dùng không phải tài trí hay mưu lược có thể làm được."
Chiêm vương cùng Lưu Kỳ Tông nghe vậy hai người gương mặt đều thay đổi. Lưu Kỳ Tông thì mặt tái xanh. Chiêm vương thì gương mặt âm trầm.
Thứ Năm, 16 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 53: Trước Muốn Làm Quan Phải Hiểu Đạo Làm Người
Lý Trầm Tư nhìn mọi người , từ tốn đặt ly rượu xuống bàn rồi nói:
"Các vị từ nơi khác đến, cũng vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà đến Gia Thành. Có thể các vị còn chưa hiểu rõ về Gia Thành. Ta cũng nói sơ để các vị hiểu, Gia Thành không còn trước đây Gia Thành. Một ngày, số lượng hàng hóa cung ứng, bán ra cùng nguồn thu vào, không phải các vị có thể tưởng tượng được. Ở đây có một số người cũ sẽ hiểu hơn về việc này."
Mọi số đồng tri phủ, tri phủ của Gia Thành gật đầu đồng ý. Đây là con số không phải ai cũng tính được. Bản thân họ khi tiếp xúc với con số này cũng bị dọa sợ. Một số quan viên mới tới nhìn biểu cảm trên gương mặt của quan viên ở Gia Thành thì mọi người có thể đoán được một hai.
"Để có được nguồn lợi đó, đó là công sức của tất cả mọi người bỏ ra để quản lý tốt nơi mình trực quản. Nên các vị ngồi ở đây hưởng phần lợi đó là hoàn toàn xứng đáng. Sau này các vị sẽ hiểu hơn. Để duy trì cùng sự phát triển đó Liên Minh luôn duy trì các nguyên tắc mình đặt ra. Các vị có biết chúng ta mục đích làm quan là gì không?"
Mọi người nghe tới đây có phần hiểu, có phần không hiểu. Chờ Lý Trầm Tư nói tiếp:
"Người nghèo phấn đấu lao động để tồn tại. Tồn tại được rồi, phấn đấu kiếm tiền thành phú hào. Phú hào ra sức kiếm tiền để có thể sống lâu hơn, cùng hưởng phúc. Chúng ta làm quan phấn đấu sống lâu hơn, hưởng phúc lâu hơn, để của cải cho con cháu chúng ta được sống ấm no không lo nghèo đói. Nên ai cản đường phát tài của Liên Minh đây là thủ bất cộng đái thiên với tất cả mọi người. Thù này không khác thù giết cha, thù đoạt vợ, không chết không thôi."
Điều này trước đây Lý Trầm Tư từng đề cập với người cũ. Họ mới đầu không thấm hiểu, nhưng về sau họ càng ý thức được đây tuyệt đối là chân lý. Người mới có thể không hiểu nhưng rồi sẽ hiểu nhanh thôi.
"Cho nên trước khi làm quan thì phải hiểu đạo làm người. Ở liên minh có những điều cơ bản sau đây. Các vị nên nhớ đừng để bước nhầm, không thì hối hận đã muộn.
Thứ nhất tuyệt đối không được lộ bí mật, hướng đi, kế hoạch của liên minh ra ngoài. Nếu không các vị không cần lăn lộn gì ở Gia Thành về nhà rửa cổ đợt đao của bản hầu là được.
Thứ hai tuyệt đối không thể dùng bất kỳ những gì liên quan đến liên minh để kiếm lợi cho bản thân cùng đại lão gia của các vị. Nhưng các vị có thể lấy phần lợi ích liên minh cấp cho các vị biếu cho đại lão gia của mình.
Thứ ba liên minh không tham gia, hay ủng hộ bất kỳ một hoạt động nào liên quan đến đấu tranh của hoàng thất. Liên minh là thương nhân, thương nhân thì chỉ lo việc kiếm tiền chia cho mọi người.
Thứ tư ở Liên minh lời bổn hầu quyết định là duy nhất, ai dám cảm thấy lông đủ, xương cứng cáp thì bổn hầu không ngại chém hắn vài đao.
Thứ năm ông chủ của Liên minh là Lê đế, bản hầu thay người quản lý toàn Gia Thành. Các vị có thể yên tâm ngủ ngon, kiếm tiền.
Thứ sáu đây là quyền lợi tất cả thành viên. Nếu các vị đứng ở chữ Lý, bất kể ai dám vun đao với các vị. Hắn sẽ không thấy mặt trời của ngày mai đâu. Nhưng các vị ăn ở hai lòng, các vị chắc chắn không thể rời Gia Thành này đâu."
Lý Trầm Tư nói xong, uống cạn ly rượu trong tay. Lúc này, yên lặng lạ lùng. Mọi người ý thức được đừng thấy Hầu gia trẻ tuổi mà khinh thị. Mọi người cảm nhận được sát khí từ vị Hầu gia trẻ tuổi này. Mọi người không khỏi rùng mình một cái.
Đồng tri phủ Thanh Long thành đứng lên tỏ thái độ dứt khoát ủng hộ Lý Trầm Tư:
"Hầu gia dạy phải, hạ quan ghi nhớ trong tâm khảm."
Khi Lý Hào đứng lên nói, gương mặt Lý Trầm Tư giật giật vì ngạc nhiên với tên này. Còn các quan viên khác thì đang uống ly rượu phun thẳng vào mặt người đối diện. Mọi người nhìn hắn đầy quái dị. Ngươi đang làm cái gì vậy? Hầu gia cần ngươi ủng hộ sao? Lý Hào cũng cảm giác nhận ánh mắt mọi người. Hắn cũng hối hận gần chết, tự nhiên hưng phấn tỏ thái độ. Giờ thì hay rồi, đứng không xong, ngồi không xong.
Lý Trầm Tư thấy không khí quái lạ cũng hóa giải giúp hắn:
"Lý đồng tri thật là một người hiểu chuyện, bản Hầu kính ngài một ly"
Mọi người thấy vậy, cũng nâng lý kính hắn một ly. Dù sao cũng cùng là quan từ xa đến Gia Thanh nhậm chức nên cũng cần hòa khí sinh tài. Đạo làm quan làm gì cũng lưu lại ba phần, sau này còn có ngày gặp lại.
"Qua hôm nay, mọi người đã là người một nhà. Chỉ cần các vị không ảnh hưởng đến lợi ích của Liên Minh, bản Hầu lười quản. Nhưng phải nhớ dù sao cũng là người trong nhà. Trước đây có ân oán gì thì giờ tạm lắng xuất mà cùng ăn miếng thịt, uống ly rượu. Không có kẻ thù vĩnh viễn chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Bản Hầu lời ít , ý nhiều các vị xem xét.
Ta nhắc nhở các vị một câu, đây coi như là lời người trong nhà. Nghe được thì thôi, không cần cùng người ngoài bàn tán. Nếu không tự gánh hậu quả. Các vị từ nơi xa đến Gia Thành vì mục đích gì? Ta lười biết? Cũng lười quản? Các vị đừng thấy Gia Thành kiếm được tiền mà đỏ mắt. Thật ra Gia Thành là một cái máy xoay thịt thôi. Các vị lặn lội từ xa đến đây, đầu tiền là muốn phát tài, sau lại thăng quan. Mong tưởng thì tốt đẹp nhưng hiện thực thì tàn khốc.
Các vị muốn tỏ lòng trung của mình với chủ tử của mình. Ta không quản, cũng lười quản. Nhưng nghĩ tình đồng liêu nhắc các vị một tiếng. Lê đế còn tại. Thái tử còn tại. Các vị đã nhảy nhót bừng bừng giữa Gia Thành gió thổi mây phun. Ta không biết khen các vị gan dạ hay liều mạng thật. Hoàng thất tự có cách cạnh tranh của hoàng thất, chạy loạn, nhảy loạn vô tình nhảy vào thanh đao có sẵn thì tốt rồi.
Cho nên tới Gia Thành thì an tâm kiếm tiền hưởng phước thôi. Chứ nhảy loạn trận doanh thì các vị đến đó khóc cũng không kịp rồi. Bản Hầu chỉ nói tới đây. Giờ thì uống cho tận hứng. Chào mừng các vị đến Gia Thành."
Mọi người nâng ly rượu uống cạn, như tâm tình nặng trĩu. Theo Hầu gia thì phú quý khỏi lo nhưng con đường thăng quan cắt đứt. Theo chủ tử thì chơi canh bạc, không biết ngủm lúc nào. Lần này tiến thoái lưỡng nan.
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện- Chương 52: Quan Lại Các Nơi Đổ Bộ Về Gia Thành
Phía đồng Gia Thành khí thế xây dựng bừng bừng, dòng người, dòng xe tấp nập đổ về Tứ Tượng đại thành. Phải nói nơi đây không khí vui hơn cả ngày tết. Nếu ai còn nhớ vào đầu tháng mười một năm ngoái, khi nạn dân lần lượt kéo về Gia Thành. Khu vực phía đông toàn là rừng rậm bao kín. Giờ thì khác rồi, khu vực này đang ở rộng về phía đông Chiêm Thành.
Một tòa đại thành đang được hình thành, tuy lúc này không phải tường cao, hào rộng. Nhưng về cơ bản sự phân bố Tứ Tượng đại thành, Thanh Long thành, Bạch Hổ thành, Chu Tước thành, Huyền Vũ thành đã cơ bản an ổn dân chúng.
Dân chúng đã được phân bố vào đại thành, thành trì, huyện, trấn theo sự sắp xếp của An Lạc Hầu. Khi gánh nặng về lương thực để cứu đói qua đi. Lúc này, thời điểm mọi người tích cực mở rộng khai hoang để hướng tới cuộc sống tốt hơn. Ở đây sẽ là nơi an cư lạc nghiệp của mình, nên ngoài tích cực thì vẫn là tính cực. Giọt giọt mồi hôi đổ dài trên má, chảy xuống đất nhưng ai ai cũng vui mừng. Khi thấy khung cảnh ngày ngày càng phát triển của nơi đây.
Hiện nay, mười lăm vạn quân Chiêm được phân bố hỗ trợ dân chúng khai hoang. Hướng dẫn kỹ thuật sinh tồn trong quá trình khai hoang mở đất. Nhu yếu phẩm liên tục đổ về, mặc dù vẫn chưa đủ cho tất cả mọi người. Nhưng đó đã là quý giá nhất, tốt nhất so với lúc đói khổ.
Dân chúng an ổn nơi ở mới của mình, dưới sự hỗ trợ quản lý của sương quân. Mọi người đang chờ các quan trực thuộc của mình đến. Khi đó sương quân sẽ nhường lại việc quản lý dân chúng ở các khu quy định về lại cho quan tới nhậm chức.
Trung tuần tháng sáu, Lý Trầm Tư làm một tiệc nhỏ ở Tứ Tượng thành để tiếp đã quan mới đến nhậm chức ở Gia Thành cùng Tứ Tượng đại thành. Lần này quan mới đến nhậm chức, thấp nhất là tri huyện cao nhất là đồng tri phủ. Chỉ tính riêng Tứ Tượng đại thành số đồng tri phủ đã là bốn, số tri huyện đã là bốn mươi tri huyện. Chưa tính một số nơi ở Gia Thành còn trống do sự điều động quan lại tử Gia Thành về Cổ Thành nhậm chức.
Lần này, An Lạc Hầu tổ chức tiệc chiêu đãi quan mới tới nhậm chức. Những khách mời của buổi tiệc thấp nhất là đồng tri phủ ở Gia Thành. Không phải ai ai cũng có tư cách dự buổi tiệc của Hầu gia. Nên lần này, số tri huyện ở Gia Thành tiếc đứt ruột vì không thể gặp mặt các vị quan trực thuộc của mình.
Tứ Tượng Đại Thành
Lần này sắp xếp bữa tiệc có khác hơn mọi lần. Bàn tiệc được sắp xếp thương - trung - hạ bàn theo hình hoa sen khai nhị. Được chia làm đông , tây, nam cùng bắc. Trung tâm là bàn thượng một bàn mười ghế. Theo theo thứ tự là An Lạc Hầu- Lý Trầm Tư, Chánh An Phủ Sứ Lê Hân, tứ đại gia chủ Gia thành, tứ đại tướng quân sương quân Gia Thành.
Bàn trung được chia theo phía đông Thanh Long thành gồm các tri phủ, đồng tri phủ của Thanh Long thành cùng tri phủ, đồng tri phủ phía đông Gia Thành. Phía tây là Bạch Hổ Thành, phía nam là chu tước thành, phía bắc là Huyền Vũ thành. Việc an bàn vị trí ghế ngồi của tri phủ cùng đồng tri phủ ở các phía đông, tây, nam cùng bắc theo sự sắp xếp như phía đông Thanh Long thành.
Bàn hạ cũng căn cứ theo bàn trung sắp xếp cùng bố trí. Nó giành cho tri huyện cùng huyện thừa nhậm chức ở Tứ Tượng đại thành. Ai thuộc thành nào quản lí thì về vị trí chuẩn bị ngồi. Trên bàn đề ghi thông tin để quan lại có thể biết mình ngồi đâu.
Chánh An Phủ Sứ Cổ Thành - Lê Thừa Ân giờ được điều làm đồng tri phủ Huyền Vũ thành, người được Thái Tử nhắc tới trong thư. Người này độ khoảng ngũ tuần, ngũ quan rõ ràng, mặt to, mày rộng. Khí thế mười phần đang chén bè chén bạn với các đồng liêu.
Phó An Phủ Sứ Cổ Thành - Lê Trung Quân giờ được điều làm đồng tri phủ Bạch Hổ thành. Người này độ khoảng năm mươi. Tướng mạo không thể nói là hơi khó nhìn. Mắt nhỏ, mũi cong, môi mỏng làn da thị trắng hồng. Nhìn là biết kẻ thị phi, cũng đang vui cười chúc rượu mọi người.
Đồng tri phủ Thanh Long thành tên Lý Hào độ năm mươi lăm. Người của Đông Thành Vương, khi nghe tên người này gương mặt của Lý Trầm Tư cũng giật giật. Người này trùng tên với cha hắn. Đông tri phủ Thanh Long thành cũng không tốt đẹp gì. Khi mọi người biết tên hắn. Ai cũng nhìn hắn với gương mặt quái dị, đầy ẩn ý. Hắn chỉ muốn chửi xúi quẩy, đúng là tạo hóa trêu người. Giờ hắn cũng không biết làm sao bắt chuyện với An Lạc Hầu.
Đồng tri phủ Chu Tước thành Lê Trưng Hưng là người của Nam Phong Vương người này độ ngũ tuần dáng người mập mạc. Cả hai người Lý Hào cùng Lê Trưng Hưng đều là tri phủ ở phía giáp Bắc Tống được điều về Tứ Tượng thành nhậm chức đồng tri phủ.
Còn người các vương gia khác thì vào chức tri huyện ở Tứ Tượng thành. Điều này cũng dễ hiểu, đang là hiện tượng muỗi nhiều thịt ít. Mặc dù là tri huyện nhưng so với đồng tri hay tri phủ ở giáp ranh giới Bắc Tống thì hơn cả trăm lần.
Đồng tri phủ Lê Thừa Ân nâng ly rượu hướng về Lý Trầm Tư nói:
"Ti chức lần này nhờ long ân mà được về Gia Thành làm đồng tri phủ Huyền Vũ thành. Trước đây có nhiều sai lầm trong quá khứ. Lần này về Gia Thành mong muốn thay đổi , cống hiến nhiều hơn cho Lê đế, cho Đại Việt quốc. Mong Hầu gia cùng các vị đồng liêu chiếu cố một hai. Xin dùng ly rượu nhạt để tỏ lòng kính ý."
Nói xong Lê Thừa Ân uống cạn, Lý Trầm Tư cùng mọi người uống cạn ly rượu. Các vị quan khác cũng lần lượt đứng lên mời rượu, đứng lên tỏ thái độ với Hầu gia. Lý Trầm Tư nhìn mọi người mỉm cười nói:
"Trước đây mọi người chức vị khác nhau, địa lý khác nhau có thể không biết nhau. Nhưng giờ tập họp ở đây cũng xem như người một nhà. Người một nhà thì dễ đỡ đần giúp đỡ nhau. Người trong nhà thì nên thẳng thắng, dù sao trước gặp mặt, sau đụng mặt. Nếu không thẳng thắng đến khi gặp chuyện khó lòng nhìn mặt nhau. Nên ta có vài lời nói trước với mọi người. Ta chỉ nói một lần, mọi người nên lưu ý."
Nghe tới đây, mọi người choàng tỉnh rượu hẳn. Ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nghe Hầu gia nói. Họ biết đây là Hầu gia nó về cách làm quan ở Gia Thành với các quan lại tới nhậm chức.
Lý Trầm Tư Truyện - chương 51: Khắp Nơi Vung Cành Ô- Liu
Lý Trầm Tư mở phong thư Thái Tử ra đọc:
"Trầm Tư đệ, huynh ở kinh thành có nghe nhiều chuyện về đệ. Vì chức trách, nhiệm vụ nên không thể rời kinh đô mà đến Gia Thành để thỏa lòng gặp tri kỷ.
Nay viết phong thư này gửi lòng thăm đệ. Khi nào đệ về kinh thành để huynh tận tình tiếp đón, huynh đệ ta tận hứng bên chén rượu đào.
Chánh An Phủ Sứ là một người bạn của huynh ở Cổ Thành. Vì một số hiểu lầm nhỏ mà về Gia Thành là đồng tri phủ Huyền Vũ Thành. Mong đệ trông coi một hai.
Đại ca Lê Long Thâu gửi tiểu đệ Lý Trầm Tư."
Lý Trầm Tư cười khổ, quả xứng đáng là Thái Tử Đại Việt quốc. Lời ít, ý nghĩa nhiều. Đặt phong thư của Thái Tử xuống, Lý Trầm Tư lấy phong thư Khai Minh Vương ra đọc:
"Đại ca Lê Long Đỉnh gửi tiểu đệ Lý Trầm Tư.
Ở Đằng Châu xa xôi đại ca gửi lời thăm đệ. Huynh đệ ta xa cách cũng gần một năm rồi. Nhớ lại ngày đó, ở Gia Thành ta nâng chén rượu đào. Tận hứng đêm nguyên tiêu. Thật làm người ta nhớ biết chừng nào.
Vì chức trách cùng nhiệm vụ đại ca không thể rời Đằng Châu để về Gia Thành gặp đệ. Năm sau, khi đệ đến kinh thành ta sẽ tận tình huynh đệ.
Phó An Phủ Sứ Cổ Thành là thuộc hạ tốt nhất của huynh. Lần này sẽ về làm đồng tri phủ ở Bạch Hổ thành. Mong đệ nhiều hơn chiếu cố. Đại ca Lê Long Đỉnh ngừng bút."
Lý Trầm Tư bỏ phong thư của Khai Minh Vương xuống cười lạnh. Khai Minh Vương muốn nắm binh quyền a. Người này dã tâm bừng bừng rất được Lê đế yêu thương. Nhưng rất tiếc, lòng dạ nhỏ hẹp, không dung người tài. Nếu là Vua chỉ hại nhiều hơn lợi.
Nhìn ra cửa sổ, giữa màn đêm. Những vì tinh tú như những ngọn nến lung linh dưới màn đêm. Soi sáng cả trời đêm thêm lung linh huyền ảo. Cảm giác tịch mịch về đêm làm tâm trạng người ta thêm trầm lắng.
Lý Trầm Tư nhìn về Lý gia thôn ở An Lạc huyện. Nơi đó là tuổi thơ của hắn, Lý Trầm Tư rơi giọt lệ, miệng thì thầm:
"Sư phụ, lão nhân gia người có khỏe không?"
Lý Trầm Tư một phút mênh manh thì quay về hiện tại. Hắn xem tất cả chín phong thư còn lại. Ngoài ba phong thư Đông Thành Vương, Nam Phong Vương cùng Trung Quốc Vương tính là người quen biết cũ. Con lại các vương khác, đa phần là hỏi thăm cùng xã giao.
Hiện nay, một số chức quan của Gia Thành cùng Tứ Tượng thành đã thành mồi ngắm của thế lực khắp nơi. Trên thì có vương, công, đại thần. Dưới thì quan lại các nơi. Giờ bàn làm việc của hắn ngoài thư thì là thư.
Muốn an ổn ở Gia Thành. Nếu không thăm hỏi Hầu gia, như vào chùa mà không bái Phật. Muốn linh ứng như không cúi đầu, đây gọi là nằm mơ giữa ban ngày. Ở Gia Thành mà làm Hầu gia mất hứng tốt nhất về nhà tắm rửa ngủ khỏe. Khỏi phải cạnh tranh làm quan gì cho lành. Chứ nói chi được chia phần ở khu cửa hàng trung tâm.
Hầu gia là ai? Quan tứ chánh phẩm Gia Thành, hàm cơ quân chấp chưởng chỉ huy sứ sương quân. Chỉ mỗi một cái cũng đè chết bất kỳ ai. Đừng thấy hắn chỉ là quan tứ phẩm. Cho dù quan nhất phẩm cũng nể hắn ba phần.
Ai muốn ở Gia Thành hô mưa gọi gió đó là muốn chết. Đến Gia Thành là long phải cúi đầu, là hổ phải phục xuống. Gia Thành nước rất sâu.
Thời gian này, có thể nói là thời gian quý giá để hắn nghỉ ngơi. Các thế lực khắp nơi, ăn ý lạ thường, trước thời điểm nhậm chức ở Gia Thành. Không ai muốn làm chim đầu đàn, chết oan uổng thì lúc đó có khóc cũng muộn.
Gia Thành hiện nay người xe chật cứng. Lương thực, hạt giống, công cụ khai hoang, trồng trọt lần lượt đổ về Gia Thành. Mọi người hiểu, mình sẽ quản đám dân chúng này. Nếu giờ không lo vận chuyển lương thực cùng nhu yếu phẩm về. Đến khi, nhậm chức mà dân chúng thiếu thốn lương thực, nhu yếu phẩm cùng công cụ khai hoang.
Đến khi cuối năm đánh giá, khi đó bị điều chuyển đi vì năng lực thấp thì có khóc cũng muộn. Nên thời gian này, các quan đến Gia Thành nhậm chức đều tận dụng nhân lực, vật lực vận chuyển lương thực cùng nhu yếu phẩm về Gia Thành.
Trước có thể đẹp lòng Hầu gia, sau có thể để đám dân chúng mình quản lý an ổn. Lý Trầm Tư cười lớn khi thấy cảnh này bảo:
"Thật là một đám hồ ly, giảo hoạt lắm"
Hiện nay, sáu mươi vạn dân vui vẻ nhất. Giờ đây, họ có thể an cư lạc nghiệp ở Gia Thành. Họ đã sống sót sau tai nạn kinh khủng nhất. Hầu gia đã cho họ tương lại. Giờ mọi người điều được cấp phần đất theo lời hứa của Hầu gia.
Mọi người được nhận phần lương thực tiếp tế, nhu yếu phẩm, hạt giống cùng một số vật nuôi. Hạt giống, công cụ khai hoang cùng vật nuôi dân chúng vay của triều đình. Sẽ trả dần cùng với thuế hằng năm.
Triều đình còn phải cân bằng khắp các nơi ở Đại Việt quốc không thể vì Gia Thành mà thiên vị. Nhưng như vậy, cũng làm dân chúng liên tục cảm ơn Lê đế quả là một vị minh quân.
Người người ca tụng, người người biết ơn. Đặc biệt, việc Lê đế tức giận chém hàng loạt quan lại coi thường mạng sống người dân. Cùng vận động khắp nơi cứu tế dân bị nạn. Việc này được đám quan lại nhắc ở Càn Nguyên Điện. Lê đế ở Càn Nguyên Điện vui vẻ cười lớn. Lần này, tuy là đại tai nạn.
Nhưng cũng giúp Lê đế bớt được lo toan về loạn Chiêm Thành. An ổn thế lực khắp nơi, có thời gian bày ván cờ lớn. Lần này, Lê đế dùng Gia Thành cùng Tứ Tượng đại thành làm mồi. Muốn câu cá lớn tất yếu cần thợ câu chuyên nghiệp cùng mồi câu thượng hạng.
Lê đế ở Long An Điện nhìn về phía Gia Thành thì thầm:
"Lý tiểu tử đừng để Trẫm thất vọng nhé".
"Trầm Tư đệ, huynh ở kinh thành có nghe nhiều chuyện về đệ. Vì chức trách, nhiệm vụ nên không thể rời kinh đô mà đến Gia Thành để thỏa lòng gặp tri kỷ.
Nay viết phong thư này gửi lòng thăm đệ. Khi nào đệ về kinh thành để huynh tận tình tiếp đón, huynh đệ ta tận hứng bên chén rượu đào.
Chánh An Phủ Sứ là một người bạn của huynh ở Cổ Thành. Vì một số hiểu lầm nhỏ mà về Gia Thành là đồng tri phủ Huyền Vũ Thành. Mong đệ trông coi một hai.
Đại ca Lê Long Thâu gửi tiểu đệ Lý Trầm Tư."
Lý Trầm Tư cười khổ, quả xứng đáng là Thái Tử Đại Việt quốc. Lời ít, ý nghĩa nhiều. Đặt phong thư của Thái Tử xuống, Lý Trầm Tư lấy phong thư Khai Minh Vương ra đọc:
"Đại ca Lê Long Đỉnh gửi tiểu đệ Lý Trầm Tư.
Ở Đằng Châu xa xôi đại ca gửi lời thăm đệ. Huynh đệ ta xa cách cũng gần một năm rồi. Nhớ lại ngày đó, ở Gia Thành ta nâng chén rượu đào. Tận hứng đêm nguyên tiêu. Thật làm người ta nhớ biết chừng nào.
Vì chức trách cùng nhiệm vụ đại ca không thể rời Đằng Châu để về Gia Thành gặp đệ. Năm sau, khi đệ đến kinh thành ta sẽ tận tình huynh đệ.
Phó An Phủ Sứ Cổ Thành là thuộc hạ tốt nhất của huynh. Lần này sẽ về làm đồng tri phủ ở Bạch Hổ thành. Mong đệ nhiều hơn chiếu cố. Đại ca Lê Long Đỉnh ngừng bút."
Lý Trầm Tư bỏ phong thư của Khai Minh Vương xuống cười lạnh. Khai Minh Vương muốn nắm binh quyền a. Người này dã tâm bừng bừng rất được Lê đế yêu thương. Nhưng rất tiếc, lòng dạ nhỏ hẹp, không dung người tài. Nếu là Vua chỉ hại nhiều hơn lợi.
Nhìn ra cửa sổ, giữa màn đêm. Những vì tinh tú như những ngọn nến lung linh dưới màn đêm. Soi sáng cả trời đêm thêm lung linh huyền ảo. Cảm giác tịch mịch về đêm làm tâm trạng người ta thêm trầm lắng.
Lý Trầm Tư nhìn về Lý gia thôn ở An Lạc huyện. Nơi đó là tuổi thơ của hắn, Lý Trầm Tư rơi giọt lệ, miệng thì thầm:
"Sư phụ, lão nhân gia người có khỏe không?"
Lý Trầm Tư một phút mênh manh thì quay về hiện tại. Hắn xem tất cả chín phong thư còn lại. Ngoài ba phong thư Đông Thành Vương, Nam Phong Vương cùng Trung Quốc Vương tính là người quen biết cũ. Con lại các vương khác, đa phần là hỏi thăm cùng xã giao.
Hiện nay, một số chức quan của Gia Thành cùng Tứ Tượng thành đã thành mồi ngắm của thế lực khắp nơi. Trên thì có vương, công, đại thần. Dưới thì quan lại các nơi. Giờ bàn làm việc của hắn ngoài thư thì là thư.
Muốn an ổn ở Gia Thành. Nếu không thăm hỏi Hầu gia, như vào chùa mà không bái Phật. Muốn linh ứng như không cúi đầu, đây gọi là nằm mơ giữa ban ngày. Ở Gia Thành mà làm Hầu gia mất hứng tốt nhất về nhà tắm rửa ngủ khỏe. Khỏi phải cạnh tranh làm quan gì cho lành. Chứ nói chi được chia phần ở khu cửa hàng trung tâm.
Hầu gia là ai? Quan tứ chánh phẩm Gia Thành, hàm cơ quân chấp chưởng chỉ huy sứ sương quân. Chỉ mỗi một cái cũng đè chết bất kỳ ai. Đừng thấy hắn chỉ là quan tứ phẩm. Cho dù quan nhất phẩm cũng nể hắn ba phần.
Ai muốn ở Gia Thành hô mưa gọi gió đó là muốn chết. Đến Gia Thành là long phải cúi đầu, là hổ phải phục xuống. Gia Thành nước rất sâu.
Thời gian này, có thể nói là thời gian quý giá để hắn nghỉ ngơi. Các thế lực khắp nơi, ăn ý lạ thường, trước thời điểm nhậm chức ở Gia Thành. Không ai muốn làm chim đầu đàn, chết oan uổng thì lúc đó có khóc cũng muộn.
Gia Thành hiện nay người xe chật cứng. Lương thực, hạt giống, công cụ khai hoang, trồng trọt lần lượt đổ về Gia Thành. Mọi người hiểu, mình sẽ quản đám dân chúng này. Nếu giờ không lo vận chuyển lương thực cùng nhu yếu phẩm về. Đến khi, nhậm chức mà dân chúng thiếu thốn lương thực, nhu yếu phẩm cùng công cụ khai hoang.
Đến khi cuối năm đánh giá, khi đó bị điều chuyển đi vì năng lực thấp thì có khóc cũng muộn. Nên thời gian này, các quan đến Gia Thành nhậm chức đều tận dụng nhân lực, vật lực vận chuyển lương thực cùng nhu yếu phẩm về Gia Thành.
Trước có thể đẹp lòng Hầu gia, sau có thể để đám dân chúng mình quản lý an ổn. Lý Trầm Tư cười lớn khi thấy cảnh này bảo:
"Thật là một đám hồ ly, giảo hoạt lắm"
Hiện nay, sáu mươi vạn dân vui vẻ nhất. Giờ đây, họ có thể an cư lạc nghiệp ở Gia Thành. Họ đã sống sót sau tai nạn kinh khủng nhất. Hầu gia đã cho họ tương lại. Giờ mọi người điều được cấp phần đất theo lời hứa của Hầu gia.
Mọi người được nhận phần lương thực tiếp tế, nhu yếu phẩm, hạt giống cùng một số vật nuôi. Hạt giống, công cụ khai hoang cùng vật nuôi dân chúng vay của triều đình. Sẽ trả dần cùng với thuế hằng năm.
Triều đình còn phải cân bằng khắp các nơi ở Đại Việt quốc không thể vì Gia Thành mà thiên vị. Nhưng như vậy, cũng làm dân chúng liên tục cảm ơn Lê đế quả là một vị minh quân.
Người người ca tụng, người người biết ơn. Đặc biệt, việc Lê đế tức giận chém hàng loạt quan lại coi thường mạng sống người dân. Cùng vận động khắp nơi cứu tế dân bị nạn. Việc này được đám quan lại nhắc ở Càn Nguyên Điện. Lê đế ở Càn Nguyên Điện vui vẻ cười lớn. Lần này, tuy là đại tai nạn.
Nhưng cũng giúp Lê đế bớt được lo toan về loạn Chiêm Thành. An ổn thế lực khắp nơi, có thời gian bày ván cờ lớn. Lần này, Lê đế dùng Gia Thành cùng Tứ Tượng đại thành làm mồi. Muốn câu cá lớn tất yếu cần thợ câu chuyên nghiệp cùng mồi câu thượng hạng.
Lê đế ở Long An Điện nhìn về phía Gia Thành thì thầm:
"Lý tiểu tử đừng để Trẫm thất vọng nhé".
Thứ Ba, 14 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 50: Ngô Bá Từ Giã Về Cổ Thành
Uống tận hứng tới khuya, mọi người từ giã Lý Trầm Tư theo xe ngựa đợi sẵn ở ngoài Tổng Bộ Liên Minh về dịch trạm nghỉ ngơi.
Lần lượt các xe ngựa nối đuôi nhau ra về. Tất cả đã về, chỉ còn một vị trí vẫn chưa về, đồng tri phủ Minh Hải thành Ngô Bá.
Khi mọi người về hết, Ngô Bá nâng ly rượu đi tới chỗ Lý Trầm Tư từ tốn nói:
"Trầm Tư, huynh kính đệ một chén". Nói xong hắn uống một chén cạn. Trên gương mặt mang theo nổi niềm cay đắng như cha mẹ hắn chết.
Lý Trầm Tư cũng uống cạn lý rượu, nghi vấn hỏi Ngô Bá:
"Ngô đại ca, hôm nay huynh tâm trạng không tốt lắm? Có chuyện gì xảy ra sao?"
Ngô Bá cầm bình rượu rót cho hắn rồi rót cho Lý Trầm Tư:
"Không bao lâu, ta sẽ chuyển lên Cổ Thành làm chức tri phủ. Đệ cũng biết đồng tri cùng tri phủ tuy là cấp chánh cùng cấp tòng. Nhưng để lên được đó là điều không dễ, đa phần tri phủ ở Đại Việt quốc đã an ổn chức vị. Ngoài ra, muốn làm tri phủ nếu không có công lao, thâm lịch cùng gốc rễ thì đó là nói mơ giữa ban ngày.
Lần này, đại nhân đã cân nhắc ta về Cổ Thành làm tri phủ có thể nói là thăng quan. Tính ra phải cảm ơn đệ, vì nhờ có đệ giải quyết vụ sáu mươi vạn dân ở Cổ Thành. Nên giờ Cổ Thành hàng loạt chức vị sẽ bị điều động cùng thay thế. Ta cũng được một chén canh. Chỉ tiếc, lần này lại bụng đói rồi. Đệ phải nhanh mở khu cửa hàng trung tâm ở Cổ Thành. Không đám huynh đệ đói chết mất.
Trầm Tư, lần này đệ đắc tội hầu hết quan lại ở Cổ Thành rồi. Theo ta được biết, hai vị Chánh An Phủ cùng Phó An Phủ của Cổ Thành sẽ về Gia Thành làm đồng tri phủ. Còn hàng đống quan lại ở phía giáp Bắc Tống cũng đang vận động về làm huyện thừa Tứ Tượng thành.
Đại nhân nói, Lê đế muốn cho Gia Thành làm máy xoay thịt rồi. Đệ cũng biết mối quan hệ giữa các vương gia cùng thái tử rồi. Lần này, Gia Thành nhìn như phong quang, nhưng thật ra là mây gió phun trào. Thái tử cùng mười vị vương gia sẽ quyết chiến ở Gia Thành cho ngôi hoàng vị.
Đại nhân đã rút huynh cùng một số tướng lãnh ra khỏi vòng xoáy. Mặc dù, có đau lòng vì cắt thịt, nhưng còn mạng sống mới quan trọng. Không bao lâu, đệ lên Cổ Thành phải chia ta một miếng thịt lớn đó. Lần này, từ giã đệ đồng thời nhắc nhở đệ. Giờ nhìn đệ như phong quang vô hạn không ai dám đụng tới đệ vì đệ còn giá trị.
Một khi đệ làm ảnh hưởng bố cục một số nơi. Thì đệ cũng biết, tiền không phải là tất cả. Bao năm qua, Đại Việt quốc ngai vị thì có thay đổi nhưng quan vị thì rất ít thay đổi. Làm chỗ huynh đệ, ta nhắc nhở đệ. Phải cẩn thận, nếu dám ăn cây táo rào cây sung không phải đệ một người có thể chịu nổi đâu."
Ngô Bá nói xong, uống cạn ly rượu. Lý Trầm Tư giả vờ run lên một cái. Một tay cũng nâng ly rượu uống cạn. Một tay tiếp bình rượu trong tay Ngô Bá rót cho hắn rồi nói:
"Ngô đại ca, huynh yên tâm, đệ biết phải làm thế nào?"
Ngô Bá nhìn Lý Trầm Tử gật đồng tỏ vẻ ta biết. Thái độ nào là cấp dưới, giống như thượng cấp nhìn hạ cấp. Ngô Bá muốn nhắc nhở Lý Trầm Tư đừng tưởng ngươi là Hầu gia thì có thể làm gì thì làm.
Nếu ngươi không ngoan ngoãn thì tốt rồi. Không chỉ ngươi cùng người nhà ngươi cũng chơi xong. Một Hầu gia dù có giá trị bao nhiêu, chết rồi thì thôi. Không lẽ mọi người sẽ vì một người chết mà giết cả đám người sống sao.
Đến khi ấy, nổi loạn lên thì ai cũng chịu không nổi hậu quả của nó. Ngô Bá muốn Lý Trầm Tư biết, thời gian hắn không ở Gia Thành. Không có nghĩa, người của hắn không có ở Gia Thành. Nếu dám bán đứng hắn, một Ngô Bá đổi một nhà Lý Trầm Tư cũng xứng đáng.
Ngô Bá nói xong rồi cũng theo dòng người về dịch quán. Lý Trầm Tư tiễn hắn ra cửa, nhìn về phía hắn mỉm cười đầy mai mỉa. Một con hầu tử nhảy nhót, không biết giết chữ chết thế nào. Lý Trầm Tư lầm bầm:
"Dương Tiến Lộc tốt nhất ngươi ngoan ngoãn cho ta. Lão tử đang bận bày binh bố trận. Nếu ngươi dám nhảy nhót thì đừng trách ta không đợi đến khi con cá lớn xuất hiện mà thịt ngươi"
Không bao lâu như lời Ngô Bá nói, Lý Trầm Tư nhận được công văn về việc thông báo điều nhiệm cùng bổ nhiệm chức qua ở Gia Thành cùng Tứ Tượng thành.
Hàng loạt chức quan ở Gia Thành chủ yếu là đồng tri phủ được điều lên Cổ Thành là tri phủ. Một số tướng lãnh của sương quân đóng ở tri phủ hay tri huyện điều được điều động về phía Cổ Thành hay giáp ranh với Bắc Tống.
Trên bàn việc của Lý Trầm Tư hiện có một lá thư của Thái Tử cùng mười lá thứ của mười vị vương gia. Lý Trầm Tư cười khổ, lần này không khéo lại không có quả ngọt để ăn.
Bìa thư thái tử gửi Lý Trầm Tư ghi rõ:
"Long Thâu gửi Trầm Tư."
Chỉ năm chữ này cũng đủ nói lên sự nhận định của Lý Trầm Tư về Thái tử. Người này quả thật có đủ phong phạm của bậc vương giả. Hiểu lòng người biết tiến thoái.
Nếu theo lẽ thường, dù Lý Trầm Tư phong quang bao nhiêu, lợi hại bao nhiêu. Nhưng chỉ cần hắn là dân của Đại Việt quốc hắn phải cúi đầu xưng thần. Thái tử tương lai sẽ thay Lê đế chưởng quản Đại Việt quốc. Tương lai là một vị vua. Vua của Đại Việt quốc, ở Đại Việt quốc đâu đâu không phải là đất vua. Đâu đâu không phải là con dân của vua.
Xét về đạo quân thần hay tương lại quân chủ Thái tử cũng không cần khách khí với một An Lạc Hầu. Nhưng Thái Tử không vì địa vị mà khinh thị quần thần. Không vì tương lai mà chối bỏ dân chúng. Quả có phong phạm đế vương.
Thái Tử đang hướng Lý Trầm Tư giơ cành ô liu. Chỉ cần Lý Trầm Tư hiểu thời thế, thì bên cạnh hắn sẽ có một vị trí cho An Lạc Hầu Lý Trầm Tư.
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 49: Lễ Tịch Điền Đầu Tiên Của Đại Việt Quốc
Mùa xuân khí hậu mát mẻ, thích hợp cho gieo trồng hạt giống. Hôm nay, Lê đế tổ chức Lễ Tịch Điền đầu tiên cho Đại Việt quốc. Lê đế nay mặc áo vải thô nâu, đi chân trần, xoắn cổ tay, cổ chân đang đánh trâu đi cày trên phần ruộng ở Thăng Long Thành. Trước sự chứng kiến của bá quan văn võ của Thăng Long Thành.
Bá quan văn võ ở Thăng Long Thành nay cũng mặc áo vải thô của dân chúng. Cầm các dụng cụ đào đất, xới đất... Trước sự chứng kiến của dân chúng. Việc này đã diễn ra khắp nơi ở Đại Việt quốc. Sau khi làm các lễ nghi cho việc đồng áng. Vua cùng các quan ở các nơi đọc bài văn tế cầu cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, mùa màng bội thu.
Gia Thành nay cũng làm Lễ Tịch Điền. An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư thay mặt toàn bộ quan lại ở Gia Thành thực hiện nghi thức buổi lễ. Nay hắn mặc áo vải thô đen, hắn xoắn ống quần, xoắn tay áo. Phía trước hắn là con trâu, phía sau là chiếc cày làm bàn gỗ. Lý Trầm Tư vừa la vừa đánh trâu cho nó kéo cày về phía trước, vun xới đất lên.
Mọi người quây xung quanh xem Hầu gia đi cày. Tất cả đều là nạn dân của đợt nạn đói ở Cổ Thành. Bọn trẻ con hoan hô khi thấy Hầu gia đánh trâu đi cày. Những lão giả lớn tuổi thì cũng vui vẻ cười lớn. Rất lâu rồi hình ảnh đi cày lại hiện lên trong mắt các vị lão giả. Nó gợi lên ký ức về thời trai trẻ cũng đánh trâu đi cày. Mới đó mà tóc đã bạc phơi. Có vị lão giả còn khóc nhớ lại những ký ức đó như mới hôm qua. Bọn nam nhân thì đang hưng phấn, muốn được cày cùng Hầu gia.
Tiếng hoan ho rung động cả một vùng phía đông Gia Thành. Con trâu cũng bị sự hưng phấn của mọi người làm nó chạy băng băng. Lý Trầm Tư ung dung, thong thả mặc con trâu chạy nhanh hay chậm điều không thoát sự khống chế của hắn.
Kết thúc nghi thức dẫn trâu đi cày, Lý Trầm Tư đọc tế văn cầu mong ông trời thương xót để giúp dân chúng. Cầu cho mua thuận gió hòa, để dân chúng an cư lạc nghiệp. Cầu có Đại Việt quốc trường tồn thái bình.
Sau lễ xong, Lý Trầm Tư đi thăm hỏi các lão giả lớn tuổi. Động viên mọi người vượt qua khó khăn hiện tại, ngày mai là tương lại tươi sáng. Sau này mọi người là con dân Gia Thành sẽ được hưởng một người dân Gia Thành hưởng. Ai ai cũng vui vẻ, hưng phấn mong chờ điều Hầu gia nói đến. Từ khi nạn đói xảy ra, đã rất lâu không thấy mọi người cười vui vẻ.
Bốn đại gia tộc Gia Thành tổng chức bữa tiệc đầu năm. Cầu mong cho Tứ Tượng thành mau sớm hoàn thành đi vào hoạt động. Tuy không phải sơn hào hải vị, nhưng bàn ăn đầy ấp rượu thịt. Tiếng hát, hò quây quanh bên ngọn lửa. Tiếng vỗ tay của bọn nhỏ, những điệu nhảy bên ánh lửa bập bùng.
Tổng Bộ Liên Minh Gia Thành
Đây là lần đầu đại hội của Tổng Liên Minh Gia Thành. Ở vị trí bàn thượng vẫn là An Lạc Hầu với bốn vị đại gia tộc Gia Thành cùng bốn vị tướng quân sương quân. Bàn trung là tri phủ cùng đồng tri phủ. Bàn hạ là tri huyện cùng huyện thừa.
Mọi người đang háo hức đợi Hầu gia khai tiệc. Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn mọi người, một năm qua khu cửa hàng đã đi vào hoạt động phủ toàn Gia Thành. Nguồn lợi nhuận của nó mang lại để mọi người hưng phấn không thôi. Trước đây do không ăn no mặc ấm người ta mới sinh tà tâm. Bây giờ, gương mặt ai ai cũng hưng phấn từ nguồn lợi nó mang lại.
Họ càng nhìn vị Hầu gia càng yêu chết mất Lý Trầm Tư. Giờ họ chỉ ngồi không thì tiền cũng chảy vào túi. Trừ khi con người ta không tiêu dùng thì có lẽ họ sẽ giảm béo xuống. Nhưng điều đó không khả năng. Các dịch vụ , hàng hóa mà khu cửa hàng cung cấp đó là sự trải nghiệm tốt nhất. Ai không hướng tới sự hoàn mỹ đặc biệt người có tiền. Ai không có lòng hư vinh.
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn mọi người rồi nói:
"Khu cửa hàng trung tâm hiện nay đã phủ toàn Gia Thành. Nguồn lợi nó mang lại các vị đã thử ta cũng không nhắc nữa. Hôm nay, tập họp mọi người về Tổng bộ trước là ăn mừng việc thành công mỹ mãn của khu cửa hàng trung tâm. Thứ hai là khen thưởng cho các nơi có thành tích tốt về quản lý cùng doanh thu khu cửa hàng mình quản. Thứ ba đó là đầu năm sau, lễ tiến cống Lụa tơ tằm chính thức tiến cống lên Thăng Long Thành".
Mọi người nghe tới đây hưng phấn vỗ tay rầm rầm, điều mong mỏi nhất sẽ hoàn thành vào đầu năm sau. Đến khi đó ...Mọi người nghĩ tới việc Lụa tơ tằm xuất hiện mà hưng phấn không thôi. Lý Trầm Tử nhìn thấy hưng phấn qua đi, hắn nâng ly rượu lên. Mọi người cùng nâng ly uống cạn, cảm giác đang uống mật ngọt chứ không hề có cảm giác đắng của rượu. Không phải ai cũng có tư cách ngồi ở đây, được Hầu gia mời rượu.
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn mọi người nói tiếp:
"Ta có việc quan trọng thông báo mọi người. Thời gian tới Tứ Tượng đại thành sẽ hình thành, đây là thành trì quan trọng bậc nhất. Nó sẽ là cầu nói thương mại giữa Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc trong mười năm tới. Đồng thời là điểm trung chuyển hàng hóa quan trọng giữa Chiêm Thành cùng Gia Thành, giữa Gia Thành cùng Cổ Thành. Người ta nói phù sa thì không thể để chảy ra ngoài. Ta đã gửi công văn tiến cử một vài vị trí chủ chốt ở đây cho các trực hệ của các vị. Không bao lâu sẽ có công văn tới.
Các vị lưu ý cho ta, làm chuyện gì cũng lưu lại ba phần. Không muốn gây chuyện với quan viên khác từ nơi khác về. Dù gì cũng là đồng liêu, một phần cũng là cây cao bóng cả. Nếu động phải thiết bản thì ta cũng không cứu nổi các vị. Mọi người đừng để năm sau lại thiếu vài vị đến khi đó vì lòng tham mà không có quả ngọt ăn thì cũng không trách ta được."
Lý Trầm Tư nói xong, tất cả mọi người đứng lên hưng phấn không thô. Hầu gia cũng không quên họ, luôn quan tâm họ, giành cho trực hệ họ một con đường phát tài. Mặc dù không biết ai được nhưng nói chung ai cũng hưng phấn. Đứng lên nâng ly cảm ơn Hầu gia. Lý Trầm Tư cũng vui vẻ uống từng ngụm rượu cay xòe.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)