Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 42: Hút Máu Hào Môn Gia Thành


Khi thu xếp mọi việc xong, Lý Trầm Tư dẫn quân về Gia Thành. Tới nơi, hắn cho mọi người phụ Lý Ảnh an ổn số nạn dân. Lý Ảnh thấy Lý Trầm Tư trở về, hắn như trút được gánh nặng.

Mặc dù đã có phương án cho từng trường hợp khi phát sinh vấn đề. Nhưng hắn sắp phát điên với số nạn dân kéo về đã hơn dự tính. Đạt con số hắn muốn thét lên sợ hãi, sáu mươi vạn người.

Đừng nói các vấn đề phát sinh khác. Vấn đề nhân lực, vật lực cho sáu mươi vạn người này đủ làm hắn mệt chết.

Nếu không có gì phát sinh, số lương thực chỉ đủ cấp cho số người này đủ hai tuần. Hai tuần sau Gia Thành chắc loạn thành một bầy. Thấy Lý Trầm Tư trở về, hắn như giải tỏa mà khóc rống. Lý Trầm Tư vỗ vỗ vai hắn, bảo hắn làm tốt lắm. Việc còn lại để Lý Trầm Tư lo.

Sáng hôm sau, ở Tổng Liên Minh Gia Thành. Sau ba ngày, thực hiện lệnh giới nghiêm. Hầu gia triệu tập tất cả phú hào toàn Gia Thành đến Tổng Bộ Liên Minh. Lý Trầm Tư ngồi trên chủ tọa nhìn các hào môn phú hào mỉm cười đầy ẩn ý.

Mọi người nhìn thấy Hầu gia cứ nhìn mình cười cười. Mới đầu mọi người nhìn thấy hắn tưởng hắn hữu hảo. Nhưng bị hắn nhìn cười hoài mọi người có cảm giác sởn gai óc. Không lẽ Hầu gia có sở thích... Mọi người rùng mình một cái. Cảm giác một trận ác hàn chạy toàn thân.

Khi mọi người đến đầy đủ, Lý Trầm Tư mới nói:

"Hôm nay, triệu tập mọi người đến đây có một số việc thông báo cho mọi người biết. Chắc mọi người thắc mắc dạo gần đây Gia Thành luôn có việc thao luyện binh mã cùng lệnh giới nghiêm toàn thành phải không?"

Mọi người nghe hắn hỏi cũng gật đầu tỏ thái độ là đúng. Lý Trầm Tư nói tiếng:

"Thật ra thì không có gì? Hiện giờ ở cổng Đông, Nam, Tây, Bắc thành tập trung có gần sáu mươi vạn nạn dân bị đói từ Cổ Thành kéo về đang bao quanh Gia Thành. Ngoài ở cánh rừng đông thành có mười lăm vạn quân Chiêm Thành sẵn sàng tấn công Gia Thành thôi".

Nghe tới đây mọi người hoảng sợ la lên. Có người đang uống trà phun cả trà vào mặt người kế bên. Đùa gì chứ ? Sáu mươi vạn dân đói ở bốn thành Đông, Nam, Tây cùng Bắc thành. Hơn mười lăm vạn quân Chiêm mà ở đây không ai biết gì? Có người hoảng sợ la lớn:

"Hầu gia , xin ngài đừng dọa chúng tôi. Sẽ chết người đó"

Lý Trầm Tư mỉm cười với mọi người :

"Chúc mọi người may mắn. Ta nghĩ mọi người cũng hiểu tình trạng của nạn dân đói rồi. Nếu mà không may nha! Một trong bốn cửa thành bị phá. Vui rồi! Bản Hầu không sao? Chỉ sợ các vị ở đây, không biết có mấy người còn sống.

Nạn dân khi đói như một đầu hổ giết người, cướp của, hãm hiếp ... không phải hành vi thường ngày. Khi đó bản Hầu chỉ có thể tự lo cho mình. Cầu chúc các vị may mắn qua cơn nguy cấp này.

Hơn nữa còn mười lăm vạn quân Chiêm Thành. Ta nghĩ các vị lần này khó thoát cái chết. Hôm nay, gọi mọi người tới đây. Thứ nhất nói cho mọi người biết tình hình. Người ta bảo làm quỷ rõ ràng còn hơn là ma hồ đồ. Thứ hai bản Hầu cũng sẽ vứt thành bỏ trốn, vì tình cảm ngày xưa nhắc nhở các vị. Có ăn gì thì ăn, uống gì thì uống, tối nay bản Hầu bỏ Gia Thành mà đi."

Nghe Lý Trầm Tư nói vậy, đầu mọi người ong ong. Tất cả mọi người khóc lớn:

"Hầu gia cứu mạng. Người không thể bỏ chúng tôi. Xin ngài cứu mạng. "

Mọi người la hét quỳ xuống khóc lớn. Mọi người biết không cần mười lăm vạn quân Chiêm Thành chỉ sáu mươi vạn nạn dân đói khát ngoài kia. Cũng đủ làm mọi người chết không chỗ chôn. Đó không phải là người mà đó là một đầu mãnh thú đói khát.

"Thật ra thì có một tia khả năng sống sót. Không biết ý mọi người có nguyện ý hay không. Nếu vượt qua lần này. Bản Hầu có thể quyết định ở khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc sẽ chừa cho các những ưu đãi.

Các vị cũng biết khu trung tâm Gia Thành đang là nguồn thu béo bở nhưng nó chỉ là một Gia Thành. Còn cái này giữa Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc các vị tự tính đi.

Bây giờ, bản Hầu nói về tình hình lương thực cho sáu mươi vạn người. Nếu vị nào cảm thấy không muốn xuất huyết. Bản Hầu sẽ cho hộ tống ra thành, sống chết tự liệu. Bản Hầu đếm ba tiếng. Nêu ai không lên tiếng là đồng ý. Một... Hai.... Ba.  Bây giờ , chúng ta bàn tiếp.

Hiện nay,  lương thực của Gia Thành chỉ đủ hai tuần cho số nạn dân. Nếu các vị mở kho lương của mình cùng cứu số nạn dân này thì thì có thể cầm cự ba tháng. Trong thời gian này, bản hầu sẽ liên hệ các huyện, phủ sẽ vận chuyển lương về Gia Thành  cứu đói.

Đồng thời, ta sẽ phát công văn báo cáo tình hình Gia Thành cho Lê đế. Khi đó sẽ tiếp lương từ các nơi kéo Gia Thành. Khi đó triều đình khen thưởng thì không thiếu phần các vị. Vì mạng sống bây giờ? Hay tương lai được khen thưởng? Hưởng lợi từ khu trung tâm thương mại? Các vị quyết đi.

Sau đó, ai ở khu nào thì về khu của đại gia chủ mà đăng ký. Sẽ có người ghi nhận số tiền cùng lương các vị đóng góp. Ta nhắc nhở các vị. Ai muốn tàn tư, kiếm lời mà hại chết mọi người chúng ta. Ta sẽ khiến kẻ đó chết rất khó coi.

Bây giờ thì làm đi, ta còn bận đi khuyên nhủ đám nạn nhận cùng đối phó mười lăm vạn quân Chiêm Thành."

Lý Trầm Tư nói xong mặc kệ mọi người. Hắn đi về nơi nạn dân tụ họp. Do sương quân an bài. Sáu mươi vạn người đang đợi vị ân nhân đã cưu mang họ lúc nạn đói, khốn cùng nhất cuộc đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét