Thứ Ba, 7 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 36: Gia Thành Nguy Cơ


Phạm lão đi rồi, Lý Trầm Tư ngồi lại trong đình nhìn theo bóng lão. Một bóng hình cô đơn đang khuất xa dần. Bao nhiêu năm huynh đệ vào sinh ra tử. Thật tiếc... Từ xưa đến nay, nhân nghĩa khó lưỡng toàn.

Lý Trầm Tư đi thỉnh an cha mẹ, giờ cha mẹ hắn đã dọn về An Lạc Phủ. Lúc trước bề bộn nhiều việc. Mặc dù hắn ở Vũ gia nhưng có nhiều bất tiện. Nay mọi việc đã đi vào ổn định, sao có thể để cha mẹ ở thôn nhỏ không ai chăm sóc. An Lạc Hầu là ai? Quan tứ phẩm có thể nó là lớn nhất ở Gia Thành. Tri phủ ở mười hai đại thành chỉ là chánh lục phẩm còn nhỏ hơn Lý Trầm Tư hai phẩm. Còn chưa bàn về chức chỉ huy sứ sương quân Gia Thành.

Khi hắn vào phòng thì thấy cha mẹ hắn, cha mẹ nuôi hắn cùng cậu hắn đang vui vẻ nói chuyện. Giờ An Lạc Phủ có hai gia đình là cha mẹ ruột cùng gia đình cha mẹ nuôi. Lý A Phúc giờ là tổng quản của An Lạc Phủ cùng Vũ gia. Hắn đã quen rồi, giờ mà kêu hắn nghỉ hắn lại không quen. Nên Lý Trầm Tư cũng vui lòng để cậu hắn làm điều mình thích.

"Trầm Tư tới đây, bọn ta đang bàn về con. Năm tới con cũng mười một rồi, sau năm là tới tuổi cưới được rồi. Cưới sớm sinh sớm, nhà càng đông vui. "

Mọi người cười lên, Lý Trầm Tư hiện nay nhìn như thiếu niên như hắn thật có mười tuổi. Vì luyện thể Huyền Dương công cùng Huyền Dương thổ nạp mà hình thể hắn phát triển cân đối trước tuổi. Người ngoài nếu biết tuổi hắn cùng hình thể trái chiều vậy chỉ có thể há hốc mồm.

Vũ Văn Như Nguyệt thì mặt đỏ như trái cà, sau năm nữa nàng đã tới tuổi xuất giá. Hai gia đình ai cũng vui vẻ. Lý Hào giờ thì oai nhất, đi đâu cũng cười, ai gặp cũng gọi đại lão gia, đại lão gia. Lý Hào cả ngủ cũng cười.

Lý Trầm Tư cũng cười khổ, hắn làm sao không biết. Nhưng tuổi hắn còn nhỏ nên cũng chưa chuẩn bị tâm lý cho hôn sự. Vả lại sư phụ hắn bảo nếu chưa làm lễ lập thân thì không được nghĩ tới hôn nhân.

Khi mọi người đang vui vẻ tâm sự. Hộ vệ trưởng gõ cửa bước vào báo.

"Thiếu gia, Chiêm Thành có tin cấp báo"

Lý Trầm Tư chỉ có thể cười khổ, đúng thật là không có thời gian để thở. Loay hoay mãi mà không có thời gian bên gia đình. Ở sảnh đường, Hộ vệ trưởng báo:

"Ở khu vực giữa Chiêm Thành cùng Cổ Thành xuất hiện đàn châu chấu che cả bầu trời một huyện. Đây là tin từ Chiêm Thành gửi về."

Lý Trầm Tư đứng bật cả người dậy.  Tin này nếu người bình thường thì không sao. Nhưng Lý Trầm Tư có thể tưởng tượng, nếu xử lý không khéo nó có thể nhấn chìm cả Gia Thành.

"Triệu tập cuộc hội nguyên lão!"

Tổng Bộ Liên Minh

Ngồi trên ghế chủ tọa gương mặt Lý Trầm Tư nặng nề. Bốn vị gia chủ cùng bốn vị tướng quân sương quân thấy vậy đều im lặng ngồi vào vị trí của mình. Lý Trầm Tư thuật lại tin nhận được từ Hộ về trưởng báo. Bốn đại gia chủ cùng bốn vị sương tướng quân nghe xong cũng không phản ứng. Họ thấy cũng bình thường. Khu vực đó là thuộc về Cổ Thành. Không hề liên quan tới Gia Thành, không biết sao Hầu gia lại coi trọng.

Nhìn sắc mặt mọi người Lý Trầm Tư thở dài nhìn mọi người nói:

"Cổ Thành tuy là siêu cấp đại thành nhưng ở đây không được ưu đãi về thiên thời, địa lợi dẫn đến dân chúng ở đây cơ cực hơn ở hai siêu cấp đại thành. Trời thì hay bão lũ, khí hậu thì nóng bức không phù hợp trồng trọt chủ yếu làm nghề đánh bắt. Lại thường bị Chiêm Thành quấy nhiễu. Phải nói khổ không dùng từ để tả.

Nay xuất hiện đàn châu chấu ở ranh giới giữa Chiêm Thành và Cổ Thành. Không bao lâu Cổ Thành sẽ rơi vào nạn đói kinh khủng nhất từ trước đến nay. Khi đó hay rồi, Cổ Thành sẽ đẩy hết đám dân chạy nạn về Gia Thành.

Một hộ gia đình ít nhất là ba người. Một trấn ít nhất năm trăm hộ. Một huyện mười trấn. Một đại thành mười hai huyện. Hiện nay có ba đại thành trực diện Chiêm Thành gần Gia Thành. Tính sơ sơ có nhất là khoảng năm mươi bốn vạn người sẽ đổ xô về Gia Thành. Khi đó, Chiêm Thành xuất quân lùa vịt, cũng đủ chơi chết Gia Thành. "

Đông sương tướng quân Triệu Hồng Long kinh hãi đứng lên la lớn:

"Cổ Thành bọn hắn dám."

Lý Trầm Từ nhìn hắn cùng mọi người rồi nói:

"Có gì không dám! Bọn hắn lấy lý do quân lương không đủ, đề phòng Chiêm Thành công phá Cổ Thành. Không mở cửa thành, không cấp lương thực cứu đói. Đuổi đám nạn dân về phía Gia Thành. Khi đó hay rồi, đám nạn dân vừa đói vừa hận. Ào ào kéo về Gia Thành. Bần cùng sinh đạo tặc. Không cứu thì Cổ Thành chỉ trích thấy chết không cứu. Cứu thì không khéo kéo Gia Thành thành mồ chôn tất cả mọi người. Khi Chiêm Thành thừa cơ đánh úp."

Mọi người xanh mặt rồi. Ít nhất là năm mươi bốn vạn người, còn nhiều hơn. Nạn đói phát sinh không ít kẻ cơ hội, giết người, cướp của, hãm hiếp... Đây là cảnh dân oán tận  trời cao. Cứu hay không cứu không phải chỉ một từ. Gia Thành tuy là bốn gia chủ lớn nhất, nhưng không phải thời khắc sinh tử bốn gia chủ có quyền quyết định vận mệnh người khác. Nếu dám liều mình làm bậy. Toàn gia thành vì bảo vệ mình. Khi đó, bốn gia tộc cũng không có quả ngọt để ăn. Ai tình nguyện cứu nạn dân để mình rơi vào nguy cơ chứ.

Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi mỉm cười. Tám người nhìn ra hắn hình như có đối pháp. Tây sương tướng quân Lý Ảnh chịu không nổi Lý Trầm Tư giày vò đứng lên nói:

"Huynh đệ, ngươi đừng giày vò ta nữa có gì nói đi. Nhìn người cười ta thật khó chịu muốn chết"

Lý Trầm Tư cười ha ha:

"Mới đầu ta nghe tin nạn dân kéo về tim ta muốn treo. Nhưng rất nhanh ta phát hiện và yêu chết nạn dân này."

Mọi người không hiểu nạn dân mà tràn vào Gia Thành thì mọi người chỉ biết bo bo giữ mình. Yêu gì? Có khi còn phải giết vài người lập uy. Nếu không bọn hắn kéo đến phủ cướp của giết người. Khi đó khóc không ra nước mắt.

Thấy mọi người đang lo lắng hắn nói:

"Nhìn về phía tích cực mọi người không nghĩ hơn một phần ba số nạn nhân này là nguồn nhân lực dồi dào à. Ta được Lê đế giao phó làm chỉ huy khu thương mại Chiêm Thành cùng Đại Viêt. Đang lo lắng phải bỏ ra số tiền rất lớn cho nhân công khai phá lập khu trung tâm. Luôn nghĩ Tổng liên minh lần này vì Lê đế xuất huyết rồi.

Nhưng ai ngờ ông trời thương đưa đám nạn nhân đến. Một công bốn việc. Thứ nhất có thể cứu đói nạn dân, không phụ Lê đế tin tưởng, tiếng tốt ngàn đời. Thứ hai không phải trả tiền mà có lượng lớn nguồn lao động giúp Gia Thành khai hoang lập xóm, mở khu thương mại. Mở rộng diện tích Gia Thành.

Thứ ba khi nạn dân an ổn ở Gia Thành thì với tính an ổn người dân hơn một nửa người sẽ ở lại. Khi đó Gia Thành thêm dân, thêm thu nhập, thêm nguồn lực lao động mới. Thứ tư lần này ta muốn đánh thẳng Chiêm Thành. Ta muốn Chiêm Vương phải nhượng bộ ở khu trung tâm thương mại."

Mọi người kinh hãi đứng lên. Ông trời ơi, người ta bị năm mươi bốn vạn nạn dân quây quanh kinh hồn khiếp đảm. Cứ sợ cái chết cận kề. Còn hắn Lý Trầm Tư nhìn nạn dân là thịt béo. Mọi người kinh hãi thề trong lòng, tuyệt đối không bao giờ làm địch với hắn. Ai làm địch với hắn thì không biết mình chết lúc nào. Chết vì lý do gì. Cảm giác không rét mà run làm tám người rùng mình. Khi nhìn nụ cười Lý Trầm Tư cười với tám người.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét