Thứ Tư, 15 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - chương 51: Khắp Nơi Vung Cành Ô- Liu

Lý Trầm Tư mở phong thư Thái Tử ra đọc:

"Trầm Tư đệ, huynh ở kinh thành có nghe nhiều chuyện về đệ. Vì chức trách, nhiệm vụ nên không thể rời kinh đô mà đến Gia Thành để thỏa lòng gặp tri kỷ.

Nay viết phong thư này gửi lòng thăm đệ. Khi nào đệ về kinh thành để huynh tận tình tiếp đón, huynh đệ ta tận hứng bên chén rượu đào.

Chánh An Phủ Sứ là một người bạn của huynh ở Cổ Thành. Vì một số hiểu lầm nhỏ mà về Gia Thành là đồng tri phủ Huyền Vũ Thành. Mong đệ trông coi một hai.

Đại ca Lê Long Thâu gửi tiểu đệ Lý Trầm Tư."

Lý Trầm Tư cười khổ, quả xứng đáng là Thái Tử Đại Việt quốc. Lời ít, ý nghĩa nhiều. Đặt phong thư của Thái Tử xuống, Lý Trầm Tư lấy phong thư Khai Minh Vương  ra đọc:

"Đại ca Lê Long Đỉnh gửi tiểu đệ Lý Trầm Tư.

Ở Đằng Châu xa xôi đại ca gửi lời thăm đệ. Huynh đệ ta xa cách cũng gần một năm rồi. Nhớ lại ngày đó, ở Gia Thành ta nâng chén rượu đào. Tận hứng đêm nguyên tiêu. Thật làm người ta nhớ biết chừng nào.

Vì chức trách cùng nhiệm vụ đại ca không thể rời Đằng Châu để về Gia Thành gặp đệ. Năm sau, khi đệ đến kinh thành ta sẽ tận tình huynh đệ.

Phó An Phủ Sứ Cổ Thành là thuộc hạ tốt nhất của huynh. Lần này sẽ về làm đồng tri phủ ở Bạch Hổ thành. Mong đệ nhiều hơn chiếu cố. Đại ca Lê Long Đỉnh ngừng bút."

Lý Trầm Tư bỏ phong thư của Khai Minh Vương xuống cười lạnh. Khai Minh Vương muốn nắm binh quyền a. Người này dã tâm bừng bừng rất được Lê đế yêu thương. Nhưng rất tiếc, lòng dạ nhỏ hẹp, không dung người tài. Nếu là Vua chỉ hại nhiều hơn lợi.

Nhìn ra cửa sổ, giữa màn đêm. Những vì tinh tú như những ngọn nến lung linh dưới màn đêm. Soi sáng cả trời đêm thêm lung linh huyền ảo. Cảm giác tịch mịch về đêm làm tâm trạng người ta thêm trầm lắng.

Lý Trầm Tư nhìn về Lý gia thôn ở An Lạc huyện. Nơi đó là tuổi thơ của hắn, Lý Trầm Tư rơi giọt lệ, miệng thì thầm:

"Sư phụ, lão nhân gia người có khỏe không?"

Lý Trầm Tư một phút mênh manh thì quay về hiện tại. Hắn xem tất cả chín phong thư còn lại. Ngoài ba phong thư Đông Thành Vương, Nam Phong Vương cùng Trung Quốc Vương tính là người quen biết cũ. Con lại các vương khác, đa phần là hỏi thăm cùng xã giao.

Hiện nay, một số chức quan của Gia Thành cùng Tứ Tượng thành đã thành mồi ngắm của thế lực khắp nơi. Trên thì có vương, công, đại thần. Dưới thì quan lại các nơi. Giờ bàn làm việc của hắn ngoài thư thì là thư.

Muốn an ổn ở Gia Thành. Nếu không thăm hỏi Hầu gia, như vào chùa mà không bái Phật. Muốn linh ứng như không cúi đầu, đây gọi là nằm mơ giữa ban ngày. Ở Gia Thành mà làm Hầu gia mất hứng tốt nhất về nhà tắm rửa ngủ khỏe. Khỏi phải cạnh tranh làm quan gì cho lành. Chứ nói chi được chia phần ở khu cửa hàng trung tâm.

Hầu gia là ai? Quan tứ chánh phẩm Gia Thành, hàm cơ quân chấp chưởng chỉ huy sứ sương quân. Chỉ mỗi một cái cũng đè chết bất kỳ ai. Đừng thấy hắn chỉ là quan tứ phẩm. Cho dù quan nhất phẩm cũng nể hắn ba phần.

Ai muốn ở Gia Thành hô mưa gọi gió đó là muốn chết. Đến Gia Thành là long phải cúi đầu, là hổ phải phục xuống. Gia Thành nước rất sâu.

Thời gian này, có thể nói là thời gian quý giá để hắn nghỉ ngơi. Các thế lực khắp nơi, ăn ý lạ thường, trước thời điểm nhậm chức ở Gia Thành. Không ai muốn làm chim đầu đàn, chết oan uổng thì lúc đó có khóc cũng muộn.

Gia Thành hiện nay người xe chật cứng. Lương thực, hạt giống, công cụ khai hoang, trồng trọt lần lượt đổ về Gia Thành. Mọi người hiểu, mình sẽ quản đám dân chúng này. Nếu giờ không lo vận chuyển lương thực cùng nhu yếu phẩm về. Đến khi, nhậm chức mà dân chúng thiếu thốn lương thực, nhu yếu phẩm cùng công cụ khai hoang.

Đến khi cuối năm đánh giá, khi đó bị điều chuyển đi vì năng lực thấp thì có khóc cũng muộn. Nên thời gian này, các quan đến Gia Thành nhậm chức đều tận dụng nhân lực, vật lực vận chuyển lương thực cùng nhu yếu phẩm về Gia Thành.

Trước có thể đẹp lòng Hầu gia, sau có thể để đám dân chúng mình quản lý an ổn. Lý Trầm Tư cười lớn khi thấy cảnh này bảo:

"Thật là một đám hồ ly, giảo hoạt lắm"

Hiện nay, sáu mươi vạn dân vui vẻ nhất. Giờ đây, họ có thể an cư lạc nghiệp ở Gia Thành. Họ đã sống sót sau tai nạn kinh khủng nhất. Hầu gia đã cho họ tương lại. Giờ mọi người điều được cấp phần đất theo lời hứa của Hầu gia.

Mọi người được nhận phần lương thực tiếp tế, nhu yếu phẩm, hạt giống cùng một số vật nuôi. Hạt giống, công cụ khai hoang cùng vật nuôi dân chúng vay của triều đình. Sẽ trả dần cùng với thuế hằng năm.

Triều đình còn phải cân bằng khắp các nơi ở Đại Việt quốc không thể vì Gia Thành mà thiên vị. Nhưng như vậy, cũng làm dân chúng liên tục cảm ơn Lê đế quả là một vị minh quân.

Người người ca tụng, người người biết ơn. Đặc biệt, việc Lê đế tức giận chém hàng loạt quan lại coi thường mạng sống người dân. Cùng vận động khắp nơi cứu tế dân bị nạn. Việc này được đám quan lại nhắc ở Càn Nguyên Điện. Lê đế ở Càn Nguyên Điện vui vẻ cười lớn. Lần này, tuy là đại tai nạn.

Nhưng cũng giúp Lê đế bớt được lo toan về loạn Chiêm Thành. An ổn thế lực khắp nơi, có thời gian bày ván cờ lớn. Lần này, Lê đế dùng Gia Thành cùng Tứ Tượng đại thành làm mồi. Muốn câu cá lớn tất yếu cần thợ câu chuyên nghiệp cùng mồi câu thượng hạng.

Lê đế ở Long An Điện nhìn về phía Gia Thành thì thầm:

"Lý tiểu tử đừng để Trẫm thất vọng nhé".





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét