Thứ Năm, 16 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 53: Trước Muốn Làm Quan Phải Hiểu Đạo Làm Người
Lý Trầm Tư nhìn mọi người , từ tốn đặt ly rượu xuống bàn rồi nói:
"Các vị từ nơi khác đến, cũng vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà đến Gia Thành. Có thể các vị còn chưa hiểu rõ về Gia Thành. Ta cũng nói sơ để các vị hiểu, Gia Thành không còn trước đây Gia Thành. Một ngày, số lượng hàng hóa cung ứng, bán ra cùng nguồn thu vào, không phải các vị có thể tưởng tượng được. Ở đây có một số người cũ sẽ hiểu hơn về việc này."
Mọi số đồng tri phủ, tri phủ của Gia Thành gật đầu đồng ý. Đây là con số không phải ai cũng tính được. Bản thân họ khi tiếp xúc với con số này cũng bị dọa sợ. Một số quan viên mới tới nhìn biểu cảm trên gương mặt của quan viên ở Gia Thành thì mọi người có thể đoán được một hai.
"Để có được nguồn lợi đó, đó là công sức của tất cả mọi người bỏ ra để quản lý tốt nơi mình trực quản. Nên các vị ngồi ở đây hưởng phần lợi đó là hoàn toàn xứng đáng. Sau này các vị sẽ hiểu hơn. Để duy trì cùng sự phát triển đó Liên Minh luôn duy trì các nguyên tắc mình đặt ra. Các vị có biết chúng ta mục đích làm quan là gì không?"
Mọi người nghe tới đây có phần hiểu, có phần không hiểu. Chờ Lý Trầm Tư nói tiếp:
"Người nghèo phấn đấu lao động để tồn tại. Tồn tại được rồi, phấn đấu kiếm tiền thành phú hào. Phú hào ra sức kiếm tiền để có thể sống lâu hơn, cùng hưởng phúc. Chúng ta làm quan phấn đấu sống lâu hơn, hưởng phúc lâu hơn, để của cải cho con cháu chúng ta được sống ấm no không lo nghèo đói. Nên ai cản đường phát tài của Liên Minh đây là thủ bất cộng đái thiên với tất cả mọi người. Thù này không khác thù giết cha, thù đoạt vợ, không chết không thôi."
Điều này trước đây Lý Trầm Tư từng đề cập với người cũ. Họ mới đầu không thấm hiểu, nhưng về sau họ càng ý thức được đây tuyệt đối là chân lý. Người mới có thể không hiểu nhưng rồi sẽ hiểu nhanh thôi.
"Cho nên trước khi làm quan thì phải hiểu đạo làm người. Ở liên minh có những điều cơ bản sau đây. Các vị nên nhớ đừng để bước nhầm, không thì hối hận đã muộn.
Thứ nhất tuyệt đối không được lộ bí mật, hướng đi, kế hoạch của liên minh ra ngoài. Nếu không các vị không cần lăn lộn gì ở Gia Thành về nhà rửa cổ đợt đao của bản hầu là được.
Thứ hai tuyệt đối không thể dùng bất kỳ những gì liên quan đến liên minh để kiếm lợi cho bản thân cùng đại lão gia của các vị. Nhưng các vị có thể lấy phần lợi ích liên minh cấp cho các vị biếu cho đại lão gia của mình.
Thứ ba liên minh không tham gia, hay ủng hộ bất kỳ một hoạt động nào liên quan đến đấu tranh của hoàng thất. Liên minh là thương nhân, thương nhân thì chỉ lo việc kiếm tiền chia cho mọi người.
Thứ tư ở Liên minh lời bổn hầu quyết định là duy nhất, ai dám cảm thấy lông đủ, xương cứng cáp thì bổn hầu không ngại chém hắn vài đao.
Thứ năm ông chủ của Liên minh là Lê đế, bản hầu thay người quản lý toàn Gia Thành. Các vị có thể yên tâm ngủ ngon, kiếm tiền.
Thứ sáu đây là quyền lợi tất cả thành viên. Nếu các vị đứng ở chữ Lý, bất kể ai dám vun đao với các vị. Hắn sẽ không thấy mặt trời của ngày mai đâu. Nhưng các vị ăn ở hai lòng, các vị chắc chắn không thể rời Gia Thành này đâu."
Lý Trầm Tư nói xong, uống cạn ly rượu trong tay. Lúc này, yên lặng lạ lùng. Mọi người ý thức được đừng thấy Hầu gia trẻ tuổi mà khinh thị. Mọi người cảm nhận được sát khí từ vị Hầu gia trẻ tuổi này. Mọi người không khỏi rùng mình một cái.
Đồng tri phủ Thanh Long thành đứng lên tỏ thái độ dứt khoát ủng hộ Lý Trầm Tư:
"Hầu gia dạy phải, hạ quan ghi nhớ trong tâm khảm."
Khi Lý Hào đứng lên nói, gương mặt Lý Trầm Tư giật giật vì ngạc nhiên với tên này. Còn các quan viên khác thì đang uống ly rượu phun thẳng vào mặt người đối diện. Mọi người nhìn hắn đầy quái dị. Ngươi đang làm cái gì vậy? Hầu gia cần ngươi ủng hộ sao? Lý Hào cũng cảm giác nhận ánh mắt mọi người. Hắn cũng hối hận gần chết, tự nhiên hưng phấn tỏ thái độ. Giờ thì hay rồi, đứng không xong, ngồi không xong.
Lý Trầm Tư thấy không khí quái lạ cũng hóa giải giúp hắn:
"Lý đồng tri thật là một người hiểu chuyện, bản Hầu kính ngài một ly"
Mọi người thấy vậy, cũng nâng lý kính hắn một ly. Dù sao cũng cùng là quan từ xa đến Gia Thanh nhậm chức nên cũng cần hòa khí sinh tài. Đạo làm quan làm gì cũng lưu lại ba phần, sau này còn có ngày gặp lại.
"Qua hôm nay, mọi người đã là người một nhà. Chỉ cần các vị không ảnh hưởng đến lợi ích của Liên Minh, bản Hầu lười quản. Nhưng phải nhớ dù sao cũng là người trong nhà. Trước đây có ân oán gì thì giờ tạm lắng xuất mà cùng ăn miếng thịt, uống ly rượu. Không có kẻ thù vĩnh viễn chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Bản Hầu lời ít , ý nhiều các vị xem xét.
Ta nhắc nhở các vị một câu, đây coi như là lời người trong nhà. Nghe được thì thôi, không cần cùng người ngoài bàn tán. Nếu không tự gánh hậu quả. Các vị từ nơi xa đến Gia Thành vì mục đích gì? Ta lười biết? Cũng lười quản? Các vị đừng thấy Gia Thành kiếm được tiền mà đỏ mắt. Thật ra Gia Thành là một cái máy xoay thịt thôi. Các vị lặn lội từ xa đến đây, đầu tiền là muốn phát tài, sau lại thăng quan. Mong tưởng thì tốt đẹp nhưng hiện thực thì tàn khốc.
Các vị muốn tỏ lòng trung của mình với chủ tử của mình. Ta không quản, cũng lười quản. Nhưng nghĩ tình đồng liêu nhắc các vị một tiếng. Lê đế còn tại. Thái tử còn tại. Các vị đã nhảy nhót bừng bừng giữa Gia Thành gió thổi mây phun. Ta không biết khen các vị gan dạ hay liều mạng thật. Hoàng thất tự có cách cạnh tranh của hoàng thất, chạy loạn, nhảy loạn vô tình nhảy vào thanh đao có sẵn thì tốt rồi.
Cho nên tới Gia Thành thì an tâm kiếm tiền hưởng phước thôi. Chứ nhảy loạn trận doanh thì các vị đến đó khóc cũng không kịp rồi. Bản Hầu chỉ nói tới đây. Giờ thì uống cho tận hứng. Chào mừng các vị đến Gia Thành."
Mọi người nâng ly rượu uống cạn, như tâm tình nặng trĩu. Theo Hầu gia thì phú quý khỏi lo nhưng con đường thăng quan cắt đứt. Theo chủ tử thì chơi canh bạc, không biết ngủm lúc nào. Lần này tiến thoái lưỡng nan.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét