Thứ Hai, 6 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 34: Lý Trầm Tư Phong Hầu - Hạ


Mọi người đang bàn tán xôn xao, mười hai tri phủ cùng mười hai đồng tri của mười hai đại thành mặt đều xanh lè. Họ đều muốn chửi thề:

"Con bà nó, mới đầu còn tưởng Khâm sai đại nhân biết kiêng dè này nọ. Nhưng giờ mới hiểu mọi người chưa vượt qua kỳ khảo hạch này. Cảm giác trên đầu mình luôn có con dao, không biết khi nào hạ xuống. Tư vị ấy không dễ chịu. "

Vũ Văn Như Nguyệt gõ tiếp một tiếng kẽm nữa, mọi người bắt đầu trật tự.

"Các vị có biết sao không? Thật ra nó rất đơn giản. Một người giết nhiều người quá dù  lý do gì thì cũng sẽ trở thành ác ma trong mắt quan lại. Nếu như nhiều người cùng giết thì trở thành anh hùng trong mắt quan lại. Ta sẽ chứng minh cho các vị thấy."

Lý Trầm Tư vỗ tay ba cái, từ hậu đường Hộ vệ đường bước ra trên tay là chiếc hộp nhỏ, mang phân phát cho từng vị tri phủ, đồng tri phủ cùng các tri huyện. Khi mọi người mở hộp ra trong hộp là miếng vải nhỏ tinh tế, mịn màng, mát mẻ khi đụng vào cảm giác như sờ vào da thịt. Mọi người kinh ngạc sau đó chuyển thành kinh hãi. Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn mọi người nói:

"Trên tay các vị là tấm vải gọi là Lụa tơ tằm loại trung, Lụa tơ tằm sẽ là sản phẩm chính của Tổng Liên Minh Gia Thành phân phối ở các khu cửa trung tâm. Nó sẽ thay thế cho toàn bộ vải thô mà các vị đang mặc trên toàn lãnh thổ Đại Việt quốc. Lụa tơ tằm được chia làm ba loại thượng, trung cùng hạ. Loại hạ hạng dùng cho bình dân bá tánh, loại trung hạng dùng cho hào môn thế gia cùng quan lại, thượng hạng dùng cho vua chúa, hoàng thất quốc thích.

Hiện nay, liên minh đã nghiên cứu thành công loại hạ hạng cùng trung hạng. Thượng hạng thì đang trong giai đoạn hoàn thiện. Nếu không có gì thay đổi vào đợt triều cống năm tới sẽ hoàn thành. Sau đó, sẽ đợi vào đợt mùa tiến cống năm sau nữa sẽ sản xuất đồng loạt phân phối toàn Đại Việt quốc.

Các vị đã thấy nguồn lợi của khu cửa hàng trung tâm rồi. Cũng cảm nhận mật ngọt từ nó mang lại. Nhưng, nó chỉ là trạm trung chuyển cho lụa tơ tằm đi toàn lãnh thổ Đại Việt quốc. Khi đó, mọi người có cảm nhận như thế nào. Các vị có thể cảm nhận được hương vị của nó, không lẽ các nơi khác không cảm nhận được. Các vị có quan hệ không lẽ các nơi khác không có. Hiện giờ, khu cửa hàng trung tâm là miếng thịt mỡ nhưng chưa đến mức thế lực các nơi tranh đấu kịch liệt.

Nhưng nếu Lụa tơ tằm xuất hiện thì tình hình khác rồi. Gia Thành sẽ độc quyền phân phối, các vị sẽ mập lên từng ngày. Liệu cảm giác người ta có chịu nổi không. Cảm giác thịt ít muỗi nhiều. Đến khi đó hay rồi, các chức quan ở Gia Thành là vị trí béo bở. Đến khi đó, không cần Khâm sai đại nhân vác đao chém các vị. Ở Cổ Thành cùng Thăng Long thành quan lại sẽ ùa ùa vác đao chém các vị, để thay vị trí béo mập này. Các vị là người thông minh. Liệu khi đó, các vị đại lão gia sau lưng các vị, sẽ bảo vệ các vị hay phái trực hệ mình đến hút chất dinh dưỡng này."

Lý Trầm Tư bình tĩnh uống rượu, không khí im lặng lạ thường, nếu giờ chỉ một cây kim rơi mọi người có thể nghe được.Mọi người không khỏi rùng mình một cái. Tưởng tượng gương mặt hung ác của người khác giơ đao lên chém xuống đầu bọn họ. Cảm giác không lạnh mà run lên.

"Hôm nay, ta lấy thân phận Tổng minh chủ liên minh nhắc nhở các vị vài điều. Thứ nhất đã là thành viên liên minh thì tuyệt đối không được ăn cây táo rào cây sung. Các vị có thể nhận lợi ích từ liên minh là do chức vị mình có được, không phải các vị tài giỏi bao nhiêu. Nên đừng ngu ngốc mà để lộ các kế hoạch, hướng đi, cùng bí mật Liên minh cho thế lực khác biết. Đây là hành động phản bội cùng cản tài lộ của tất cả mọi người trong liên minh. Thù này không khác là thù giết cha đoạt vợ không chết không thôi. Đến khi đó chết không phải chỉ bản thân các vị"

Mọi người rùng mình một cái, vị Hầu gia này cũng không phải thiện nam tín nữ gì. Nhưng mọi người đồng ý quan điểm này. Cản tài lộ người khác chính là thù giết cha, đoạt vợ.

"Thứ hai, ta lười quản các vị thuộc thế lực nào, đến đây vì mục đích gì. Nhưng đây là lợi ích tập thể không phải chỉ mình ta mà là của tất cả mọi người. Nếu cảm thấy trung thành chủ nhân mà làm việc nguy hại đến liên minh. Thì hay rồi ha, các vị chê mạng mình dài cùng chê tiền. Ở đây lại thiếu một vị trí, ai phát hiện kẻ ngu ngốc ấy thì vị trí đó người đó nhận. "

Nghe tới đây ánh mắt mọi người sáng không khỏi sáng lên, chỉ hận không thể tìm ra kẻ đó. Mọi người rùng mình một cái, cảm giác như có ai đó đang nhìn mình. Ai không có bạn bè cùng kẻ địch, một cảm giác kinh hãi dâng lên . Vị Hầu gia này thật ác độc, mượn đao giết người.

Bốn đại gia chủ cùng bốn đại sương tướng quân Gia Thành âm thầm giơ ngón tay, quả thật cao tay, đáng sợ Hầu gia. Trước là hâm dọa, sau lấy lợi dụ người.

"Thứ ba liên minh là một thương nhân, nên chỉ làm việc của thương nhân. Có tiền thì cùng nhau kiếm. Liên minh tuyệt đối không tham gia hay ủng hộ bất kỳ hoạt động nào về chính trí. Đặc biệt liên quan tới hoàng thất Đại Việt quốc. Tuyệt đối không được lấy những gì thuộc về liên minh  để phục vụ cho lợi ích cá nhân. Nếu như phát hiện cứ theo điều thứ hai mà làm. Tuy nhiên, các vị có thể lấy lợi ích bản thân mà liên minh cho các vị, để cống hiến cho đại lão gia mình. Nếu các vị chịu cắt thịt nuôi ưng thì ta lười quản"

Mọi người còn nghĩ liếm lác được không ngờ hết đường, ai nỡ giao ra thịt mình nuôi ưng. Có khi nó ăn luôn người nuôi nó.

"Thứ Tư ở Tổng Liên Minh Gia Thành quyết định của ta là tuyệt đối. Nếu kẻ nào cảm giác lông mình đã đủ, xương mình đã cứng thì thử sức mạnh của sương quân mà ta nắm giữ. Ở Đại Việt quốc ta không dám lớn lối. Nhưng ở Gia Thành, ta muốn xem thử ai đủ can đảm vuốt râu hùm"

Mọi người đầu ong ong cảm nhận được sát khí từ vị Hầu gia, đây tuyệt đối là giết chết, tuyệt không có khoan nhượng. Quyền uy tuyệt không cho bất cứ kẻ nào mạo phạm.

"Thứ năm các vị là thành viên liên minh, liên minh sẽ bảo vệ các vị. Nếu các vị làm đúng, kẻ ngu ngốc nào dám làm hại các vị thì hắn sẽ không thấy mặt trời của ngày mai đâu. "

Mọi người cảm giác một luồng nhiệt huyết lan tràn. Mới đầu họ còn sợ hãi nếu mình cắt đứng quan hệ với tuyến trên sẽ bị hãm hại. Giờ thì tốt, hầu gia đã nói. Ở Gia Thành người sẽ làm chủ, nếu ai ngu ngốc làm bừa sẽ chết khó coi.

"Đây là năm điều cơ bản nhất của thành viên Tổng Liên Minh Gia Thành. Chỉ cần tuân thủ ăn no mặc ấm, tiền tài dùng hoài không hết. Nên các vị về mà gõ đầu mấy đứa ngu ngốc nhà mình. Đừng có mà sinh chuyện, nếu không người ta mang đao tới thì ta cũng chịu, không thể cứu. Quốc có quốc pháp. Gia có gia quy. Khi đó hay rồi, đầu tặng người ta, tiền cùng vị trí tặng người ta. "

Mọi người sợ hãi thầm chửi đám ngu ngốc nhà mình, lần này về sẽ gõ đầu chúng, thu xếp lại những bãi phân của chúng. Nếu không người ta đè một cái nhẹ thì điều động, nặng thì chém đầu. Mọi người muốn chửi cho chúng nó thành máu chó luôn. Trước đây không sao, nhưng giờ khác. Chức vị không còn là địa vị mà còn là mỏ vàng.






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét