Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tự Truyện - Chương 31: Ngô Bá Đến Thăm - Thượng
Khi mọi người lần lượt ra về, đại sảnh giờ còn mười bốn người. Tri huyện Tôn Hải đứng lên nhìn mười vị gia chủ huyện Thanh Hà rồi nói:
"Trước đây Tô Hải nhận chức huyện thừa Thanh Hà. Nhưng nhiều lần thấy Ngô Tùng Xương tham ô, nhận hối lộ, dung túng vợ con cùng nuôi đám sâu bọ làm bậy, hà hiếp, cướp bóc, hại chết không ít người dân vô tội. Tiếng oán nơi nơi ở huyện Thanh Hà đầy trời.
Cầm lòng không đặng bèn viết thư tố cáo. Nhưng lại rơi vào thủ đoạn hèn hạ của hắn, mang thân tù tội chờ ngày chết trong ngục. Cũng may nhờ ơn Khâm sai đại nhân cùng hai vị đại nhân mà vượt qua khiếp nạn lần này. Lại được đề bạt lên làm tri huyện Thanh Hà. Ơn này không khác công ơn tái tạo của cha mẹ, xin nhận một lạy của Tô Hải"
Tô Hải nói xong vái một cái, uống cạn ly rượu. Đào Cam Mộc âm thầm gật đầu, người này thông minh, biết tiến thoái. Nếu phẩm đức tốt sẽ là hạt giống của triều đình. Tiếp đó Tô Hải giới thiệu hai người bên cạnh Khâm sai đại nhân với mười vị gia chủ Thanh Hà.
"Vị thiếu niên bên phải Khâm sai đại nhân, đại danh đỉnh đỉnh chính là Tổng minh chủ kế hoạch khu cửa hàng trung tâm. Đồng thời là Tổng minh chủ siêu cấp Giai Thành. Người được Lê đế đích thân phong tặng An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư"
Mười người nghe vậy kinh hãi tột cùng đứng dậy vái Lý Trầm Tư:
"Tiểu nhân có mắt không tròng, không biết Hầu gia đến. Mong Hầu gia rộng lượng tha thứ lỗi lầm trong quá khứ. "
Lý Trầm Tư mỉm cười nói:
"Các vị đứng lên đi, chuyện cũ đã qua. Người sống trên đời phải hướng về tương lai. Hôm nay, các vị đã là thành viên của Tổng liên minh Giai Thành. Mọi người đã là người trong nhà, có gì cũng dễ bảo nhau."
Nghe giọng Lý Trầm Tư thân thiện, hòa ái họ biết mình đã được Hầu gia tha thứ. Mọi người mừng rỡ cùng may mắn vì mình không vì cái lợi trước mắt, không ôm tâm lý may mắn. Mà bỏ số tiền cực lớn để khắc phục lỗi lầm mình từng gây ra. Thắng được thiện cảm vị Hầu gia trong truyền thuyết này. Nếu không thì đã đánh mất cơ hội được ngồi cùng bàn với Hầu gia trẻ tuổi tài hoa.
Tô Hải lại giới thiệu tiếp với mười người:
"Vị ngồi bên trái Khâm sai đại nhân là tri huyện Thanh Dực huyện Lê Hân. Đồng thời là cao đồ của Khâm sai đại nhân"
Mười người vội đứng dậy hành lễ. Hôm nay, mọi người ngoài kinh hãi chính là kinh hãi.
Lê Hân cũng hữu lễ với mọi người rồi ngồi xuống.
Lý Trầm Tư nhìn mười người rồi nói:
"Mọi người đã là thành viên liên minh. Về các điều khoản hợp tác cùng quyền lợi, tri huyện Tô Hải sẽ bàn với mọi người. Hôm nay, giữ các vị ở lại ta có mấy lời muốn nói cho các vị nghe.
Các vị đều là đại gia nhiều năm trong nghề. Nên ta chỉ nói một lần, mong các vị lưu ý. Thứ nhất ở siêu cấp Giai Thành chỉ có một liên minh đó là Tổng Liên Minh Giai Thành. Thành viên trong liên minh không được cấu kết, hợp tác tiết lộ phương hướng, kế hoạch cùng bí mật của liên minh. Nếu bị phát hiện kết quả các vị có thể nhìn Ngô Tùng Xương mà làm gương cho mình cùng người nhà.
Thứ hai liên minh tạm thời tuyệt đối không tham gia hay ủng hộ bất cứ thế lực nào liên quan đến chính trị của triều đình. Nếu có ai tự ý làm bậy tuyệt đối không thấy mặt trời của ngày mai.
Thứ ba ông chủ lớn của liên minh là Lê đế nên mọi người có thể yên tâm. Nếu mọi người làm đúng trách nhiệm của mình. Nhưng bị thế lực khác thủ tiêu thì thế lực đó cũng không cần nhất thiết tồn tại.
Thứ tư ta An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư là tạm thời Tổng minh chủ Liên Minh Giai Thành. Mệnh lệnh của ta là tuyệt đối. Nếu ai cố ý làm trái ảnh hưởng sự phát triển của liên minh thì đừng trách ta ra tay vô tình.
Thứ năm mọi người nên về gõ đầu đám đầu đất nhà mình. Tốt nhất nên an phận, nếu có sai lầm thì dùng tiền mà lo cho xong việc. Mọi người cũng thấy đây là miếng thịt mỡ, không bao lâu tất cả lang sói đều sẽ tranh giành. Dù Lê đế cũng không ngăn được. Cho nên nếu không thu xếp. Đến khi đó, người ta dù chữ lý đè xuống. Kết quả của Ngô Tùng Xương các vị đã thấy rồi"
Lý Trầm Tư nói xong, im lặng ngồi gắp thức ăn. Để mặc cho mười người kinh hãi, sợ sệt run từng cơn. Giờ mọi người mới hiểu liên minh không chỉ là miếng thịt mỡ, mà còn là tấm bùa đòi mạng. Nếu không khéo thì Lê đế cũng không quản sự sống chết của họ.
Hôm nay, Lý Trầm Tư đang ở vườn hoa của Vũ gia nghe Vũ Văn Như Nguyệt đánh đàn. Thời tiết trong xanh, chim hóa líu lo, hoa cỏ thơm ngát cùng tiếng đàn ngân cao bên cạnh là tiếng suối của hòn giả sơn. Làm cho người ta lưu luyến không muốn rời cảnh sắc thần tiên.
Sự việc ở huyện Thanh Hà đã qua hai tháng. Giờ nó như làn sóng đập mạnh vào Gia Thành làm toàn bộ quan lại run rẩy. Đào Cam Mộc cũng theo hướng dẫn của Lý Trầm Tư mà làm việc. Mọi việc luôn chừa một con đường. Người cần giết thì giết. Kẻ không cần giết thì dùng tiền chuộc tội. Điều động đi Cố Thành hay Thanh Long thành nhậm chức.
Số tiền thu được đều làm cho Lê đế giật mình. Người liên tục khen tốt một Lý Trầm Tư một kiếm định Gia Thành. Đây chỉ là cấp bậc quan huyện ở Giai Thành chưa có đụng tới cấp tri phủ ở các đại thành của Gia Thành.
Một hạ nhân vào thông báo cho Lý Trầm Tư biết có một vị đại nhân họ Ngô ở Minh Hải thành muốn xin gặp.
Lý Trầm Tư mở mắt mỉm cười nói với Vũ Văn Như Nguyệt:
"Như Nguyệt tỷ! Hôm nay, ta lại không thể ngồi nghe tỷ đàn rồi. Thật là phiền chết người. Hết con ruồi bay qua lại con muỗi bay lại thật phiền chết người. Để khi khác có thời gian đệ sẽ nghe tỷ đánh đàn tiếp".
Sau đó từ giã Vũ Văn Như Nguyệt ra phòng khách gặp gỡ tên họ Ngô.
Ngô Bá người này hai bên quai hàm mỏng, xương hai bên quai hàm như lưỡi dao cắt thẳng xuống, cằm dưới tạo hình như mũi khoan. Loại người này là loại người cơ hội, cầu lợi cho bản thân, không quan tâm đến đạo nghĩa, không để ý tới trách nhiệm. Đây điển hình là người có cốt phản chủ, lừa thầy phản bạn.
Lý Trầm Tư ngồi vào ghế chủ tọa nhìn Ngô Bá. Ngô Bá cũng quan sát Lý Trầm Tư.
Ngô Bá mỉm cười nhìn Lý Trầm Tư nói:
"Hôm nay, chưa thông báo sớm đã mạo muội đến thăm Hầu gia quả thật đường đột. Nếu có gì thất lễ mong Hầu gia lượng thứ."
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét