Thứ Ba, 31 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 25 : Vũ Văn Thành Đô Bị Bắt


Sau khi đọc thánh chỉ của Lê đế. Đào lão không ở lại dùng cơm cùng mọi người. Lão phải về một chuyến để gặp tri huyện Lê Hân để chuẩn bị các bước  tiếp theo. Lý Trầm Tư cũng không giữ lại. Hắn biết đây là Đào lão cho hắn thời gian thu xếp bố cục lại mọi việc ở Vũ gia, ở Thanh Dực huyện cùng siêu cấp Giai Thành.

Cơ mật đường hiện giờ đã đông đủ mặt các phòng. Lần này Lý Trầm Tư không giới hạn lượng người dự họp. Các vị trực hệ của năm phòng đều đứng sau lưng năm trưởng bối của mình.

Lý Trầm Tư thuật lại cuộc nói chuyện với Khâm sai đai nhân cho mọi người biết. Cùng thánh chỉ của Lê đế. Lúc đầu mọi người hoan hô. Nhưng nghe Lý Trầm Tư nói lợi hại của việc đó. Mặt tất cả các phòng từ hưng phấn chuyển qua xanh như tàu lá chuối.

"Mẹ nói! Cái này có khác nào lừa người". Một trưởng bối phòng năm tức xanh mặt chửi lên.

Lý Trầm Tư để mọi người thích ứng với tình hình hiện tại của Vũ gia. Vũ Văn Như Nguyệt gõ một tiếng vào Cửu long ngâm, âm thanh vang lên mọi người trật tự.

Lý Trầm Tư từ tốn nhìn mọi người nói:

" Mọi người đã biết tình hình thực tế, cơ hội cùng nguy hiểm luôn tồn tại cùng lúc. Trên đời này không có bữa cơm miễn phí. Nguy hiểm càng cao thì thu hoạch càng lớn. Vũ gia giờ không còn Vũ gia trước đây. Nguy hiểm đến sớm một chút cũng là tốt. Mọi người đừng thấy nguy hiểm mà sợ. Thật ra nó chỉ là điểm nhỏ của nguy hiểm của tương lai mà thôi."

"Mọi người đã thấy nguồn lợi mà khu cửa hàng trung tâm mang lại. Nó chỉ là giới hạn ở một huyện. Nhưng! Nguồn lợi nó mang lại không chỉ là nguồn thu từ khu cửa hàng mà nó còn kéo theo hàng loạt cửa hàng của bốn nhà tăng lên theo. Chiếc bánh này mặc dù Vũ gia đã phân chia cho các nơi. Nhưng! Nó chỉ là đơn phương từ chúng ta phân ra. Nó không có gì để đảm bảo. Thế lực các nơi cũng sẽ không tuân sau khi nếm thử độ ngọt từ nó. Vì sao? Vì Vũ gia chúng ta là thương nhân."

Mọi người gật đầu đúng, ở huyện Thanh Dực họ có thể làm chủ. Nhưng ra ngoài thì không giống, Vũ gia là thương nhân,Vũ gia phải tuân thủ luật pháp, tuân thủ luật địa đầu xà. Vũ gia muốn xây dựng khu cửa hàng trung tâm thì dễ nhưng nguồn hàng cùng nhân công cung cấp cho khu cửa hàng phải lấy ở nơi xây dựng. Chỉ cần các bên bắt tay không cho Vũ gia nhập hàng từ nơi khác về. Phải lấy hàng từ nơi xây dựng thì Vũ gia cũng bị nghẹt vì giá hàng nhập cao hơn giá thị trường.

Mặc dù gia tộc các nơi không dám nhúng tay vào khu cửa hàng trung tâm nhưng cũng khiến Vũ gia nghẹt ở khâu nguồn hàng cùng nhân lực. Các vị quan cũng sẽ mắt nhắm mắt mở vì dù sao Vũ gia cũng là thương nhân từ nơi khác đến.

Lý Trầm Tư nhìn mọi người vừa uống trà vừa mỉm cười nói:

"Ta còn đau đầu là làm sao danh chính ngôn thuận đưa Hộ vệ đường ra ánh sáng mà không bị nắm chuôi. Giờ thì Lê đế lão nhân gia ban cho ta cơ hội đó. Ta muốn nhìn xem một số tên ngu ngốc nào muốn thử bảo đao trong tay ta. Ta muốn xem cổ hắn cứng đến đâu. Thời gian tới là thời gian vô cùng nguy hiểm. Nhưng cũng là thời gian, Vũ gia chúng ta cầm tấm vé tiến về hoàng thành Thăng Long. Ai dám nhảy ra cản đường ta không ngại chém hắn vài đao.

Mọi người có hai việc nên làm bây giờ. Thứ nhất về nhà gõ đầu mấy tên đầu đất nhà mình, nên an phận đừng gây ra một số sai lầm. Nếu không!Khi đó người ta đem chữ Lý đè xuống, thì chỉ có thể nhìn đồ đao người ta hạ xuống chặt đầu bọn hắn. Thứ hai nếu đã làm sai đều gì, thì nên dùng tiền để xử lý đi, bây giờ tiền bạc không còn là vấn đề. Vấn đề là đừng bị người ta chụp mũ. Còn về an toàn mọi người ta đã bố trí cho Hộ vệ đường bảo vệ.

Nếu tên nào ngu ngốc làm liều, ta muốn hắn thử thế nào là ba đại tam bài của Lê đế . Nếu các các vị thúc bá không làm sai, mà bị liên lụy vào. Ta hứa ! Hắn dám giết một người Vũ gia, ta bắt cả tộc hắn chôn cùng."

Mọi người Vũ gia cũng lạnh cả sống lưng, khi cảm nhận được khí thế sát phạt từ Lý Trầm Tư. Hắn lại cười với mọi người:

" Giờ là lúc Vũ gia chúng ta vác đao đi lòng vòng mài dao. Chặt đông vài cái, chém tây vài cái. Hô lên...Núi này do ta mở, cây này do ta trồng. Ai muốn qua thì đưa tiền..."

Cả Cơ mật đường cười vang lên. Ai cũng thấy lâng lâng cảm giác đi bắt nạt người khác. Không khí đã vui vẻ lại, không còn âm trầm như lúc bắt đầu họp. Cha mẹ nuôi hắn gật đầu quả là thiên tài tướng lãnh trời sinh. Khí thế để làm người ta tin phục. Dù ở đâu, hoàn cảnh nào cũng không ngăn được hào quang của Lý Trầm Tư.

Khi mọi người đang họp Hộ vệ trưởng canh phòng ở ngoài Cơ mật đường gõ kẽm một cái. Đây là kẽm phụ dành cho trường hợp khẩn cấp khi có tin tức bên ngoài cần thông báo cho thành viên bên trong Cơ mật đường. Một tiếng có việc hệ trọng cần thông báo. Hai tiếng báo tin nguy hiểm từ phương xa. Ba tiếng báo có địch tập kích.

Hộ vệ trưởng bước vào hướng mọi người hành lễ sau đó hướng Lý Trầm Tư bẩm báo:

"Thành Đô thiếu gia bị bắt ở huyện Thanh Hà bên độc long bang vừa báo tin. Thành Đô thiếu gia mang theo Lão thử độc long bang qua huyện Thanh Hà bàn việc hợp tác cho khu cửa hàng trung tâm huyện với Tham Lang bang. Trông thấy thiếu gia của tri huyện Thanh Hà cưỡi ngựa trên phố đông người qua lại. Lại bắt con gái nhà lành. Nên đứng ra nói lý lẽ, không ngờ thiếu gia tri huyện Thanh Hà cho người Tham Lang bang hành hung thiếu gia Thành Đô và cho người ném vào ngục. Lão thử bị đánh gần chết cũng may được bọn huynh đệ liều mạng mang về độc long bang.

Độc long đích thân tới huyện Thanh Hà như tri huyện Thanh Hà Ngô Tùng  Xương không tiếp. Lại cho lính báo, Thành Đô thiếu gia trẻ người khí thịnh nên ở trong ngục một thời gian để thanh tĩnh. Bang chủ Tham Lang bang - Tham lang cũng đối mặt gay gắt với Độc long. Kết quả đánh một trận hai bên đều có người bị thương, quân binh ùa ra, Độc long đành dẫn đám huynh đệ về trước."

Hộ vệ trưởng sau khi báo xong im lặng chờ chỉ thị của Lý Trầm Tư. Cha mẹ nuôi của hắn thì lo sợ phát run.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét