Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 30: Tham Trung Khâm Sai Đại Nhân


Buổi tối ở phủ của tri huyện Thanh Hà vô cùng náo nhiệt. Hạ nhân đang tất bật ngược xuôi để sắp xếp bàn ghế, thịt rượu để đón tiếp quan khách.

Nếu trưa hôm nay, không có sự việc Khâm sai đại nhân chém đầu tri huyện Ngô Tùng Xương, người ta chắc có lẽ sẽ nghĩ tiệc mời tối nay chắc là tri huyện Ngô Tùng Xương lại nạp thiếp mới.

Bàn ăn được bày trang trọng, đầy đủ các món ăn ngon do đầu bếp số một huyện Thanh Hà nấu. Hôm nay khác mọi khi, khách nhân không ai có thiệp mời. Mọi người đến đều có hạ nhận hướng dẫn đến một chiếc bàn dài khoảng mười ghế.

Trên bàn có một chồng giấy, người đến lấy một tấm giấy ghi rõ họ tên, địa chỉ, hiện nay đang làm gì? Sau khi ghi xong sẽ đưa tờ giấy cho hạ nhân rồi căn cứ cấp bậc mà ngồi vào thượng bàn hay hạ bàn.

Bàn thượng chỉ có tám người Đào Cam Môc, Lý Trầm Tư, Lê Hân, Tô Hải cùng bốn vị đại gia tộc Xuân, Hạ, Thu cùng Đông của huyên Thanh Hà.

Đào Cam Mộc mặc dù đã ngũ tuần nhưng tay vẫn nâng ly rượu uống một hơi cạn ly rượu. Khí khái hào hùng. Cười ha hả không khác gì một vị tướng quân tung hoành xa trường. Làm người ta cảm giác lão như trẻ lại, tháng năm cũng không phai đi khí khái ấy của lão.

"Các vị gia chủ huyện Thanh Hà, lão phu hữu lễ. Hôm nay, lão phu mở tiệc để cùng mọi người chung vui. Mọi người nhất định phải nể mặt lão phu, không say không về. Lão phu không còn là khâm sai đại thần gì? Tối nay, lão phu là thương nhân. Thương nhân thì nên nói việc buôn bán. Ha...ha...ha

Lão phu tuy là thương nhân nhưng lại không thường hay buôn bán. Hôm nay, lão phu đến gặp Ngô Tùng Xương. Lão phu nói với hắn, muốn bán cho hắn vài tấm vé thông hành. Hê.... Đáng tiếc, hắn chê mắc nên không mua. Giờ thì tốt rồi, bị chém đầu thật đáng tiếc cho một tri huyện. Vì tiếc một món tiền nhỏ mà mất cả mạng.

Tiền thì quan trọng nhưng phải có mạng mới dùng được chứ. Hôm nay, lão phu cũng bán vé thông thông hành. Đầu tiên bán mười vé, sau mười vé sẽ xem xét bán tiếp hay không. Mọi người phải tranh thủ à. Ngô Tùng Xương đang thiếu bạn..."

Nghe tới đây, mặt tất cả mọi người đều xanh lè. Hối hận ngày trước tham lam, giờ tốt rồi không khéo lần này ném luôn cả mạng.

Đông gia chủ đứng lên hướng Đào Cam Mộc hưu lễ hỏi:

"Không biết? Đại nhân bán mỗi vé bao nhiêu?"

Đào Cam Mộc cười nói:

"Mọi người cùng Ngô Tùng Xương nuốt bao nhiêu thì trả bấy nhiêu. Sau đó trả thêm một nửa số tiền trong tổng số tiền tham đó. Lão phu là thương nhân nên nhắc nhở các vị. Tiền tài là vật ngoài thân. Mất thì có thể kiếm được. Mạng thì chỉ có một. Ha... ha.... ha"

Mặt mỗi người giờ như khổ qua héo. Nhưng cũng không dám rên. Mọi người biết, đây là khâm sai đại nhân mở một lối. Nếu không... tình cảnh chiếc đầu Ngô Tùng Xương còn ám ảnh họ. Một vị bàn hạ đứng lên hữu lễ nói:

"Đại nhân minh giám. Hiện nay, số người thì đông mà vé thì có mười vé. Không biết người định chia sao? Xin cho chúng tiểu nhân biết?"

Đào Cam Mộc mỉm cười nhìn mọi người nói:

"Bốn vé đầu sẽ ưu tiên cho bốn đại gia chủ xuân, hạ, thu cùng đông. Sáu vé tiếp theo lão phu sẽ bán đấu giá. Ai ra giá cao thì bán. Hết sáu vé cũng là lúc lão phu quay về vị trí khâm sai rồi."

Nói xong, Đào Cam Mộc nhắm mắt như ngủ. Giờ mồ hôi một người ướt đẫm. Cái gì là gian thương? Cái này là gian thương. Không những bắt họ ói ra những gì mình nuốt. Lại chặt họ một đao bằng nửa giá trị nuốt vào. Giờ chặt một đao giá mua.

Mọi người biết là này nếu không xuất huyết. Ngày mai, chắc chắn sẽ làm bạn với Ngô Tùng Xương rồi. Bốn vị gia chủ xuân, hạ, thu cùng đông vui vẻ biết bao. Lần này, tuy xuất huyết như có thể xem lại vượt qua ải khó khăn. Bốn người đứng lên hướng Đào Cam Mộc kính rượu uống cạn. Còn các gia chủ khác thì chỉ muốn khóc thét.

Tri huyện Lê Hân đứng lên nói với mọi người:

" Mười vé đã có chủ, chúc mừng các vị đã đạt được tân sinh. Tuy lần này đứt gân động xương nhưng tính mạng vẫn còn. Còn sống là còn tất cả. Các vị cũng biết khu cửa hàng trung tâm ở huyện Thanh Dực đã mang nguồn lợi lớn cho các gia chủ ở huyện Thanh Dực.

Họ mập lên từng ngày, đáng lẽ huyện Thanh Hà cũng được vây. Chỉ tiếc, Ngô Tùng Xương quá tham lam. Chúc mừng mọi người đã vượt qua khảo hoạch, mọi người sẽ được tham gia vào khu cửa hàng trung tâm huyện Thanh Hà do tri huyện Tô Hải lãnh đạo"

Mười người lúc đầu, đau khổ nhưng khi nghe tới đây thì hoan hô la lớn, mừng tới đứng bật dậy. Ai ở đây không phải lão hồ ly. Ai không biết đây là lợi ích quan - thương. Mọi người thèm thuồng từ lâu.

Nhưng Ngô Tùng Xương quá tham muốn nuốt trọn. Nên mới kéo dài tận giờ chưa thi công. Ở huyện Thanh Hà ai dám chống đối hắn. Giờ tốt rồi có tiền mọi người cùng kiếm. Trong lòng mười người còn khen giết tốt.

Tri huyện Lê Hân hướng về các các hào môn khác nói:

" Giết người chỉ một đao chặt xuống rơi một cái đầu. Giết nhiều người cũng không được gì. Tất cả mọi người đã cấu kết với Ngô Tùng Xương làm bậy. Nhưng nếu không phải phạm tội ác không thể xá thì chỉ phải nộp mười lần số tiền nuốt được. Còn ai làm việc ác không xá, tịch biên gia sản phán làm lao dịch để đền tội.

Tiệc tàn rồi mọi người có thể về. Mười vị được vé thì ở lại. Còn các vị không được vé, ta khuyên các vị đừng mong chạy trốn hay tẩu tán tài sản. Đao kiếm luôn không có mắt đâu. Trong lúc chạy loạn một hay cái đầu rơi xuống thì không thể trách ta rồi"

Mọi người nghe tri huyện Lê Hân nói xong như bị sét đánh. Ngơ ngác nối đuôi nhau về. Giờ chỉ hận lúc nãy mình còn mang tâm lý may mắn không kịch liệt tranh đoạt mười vé. Giờ hối hận đã muộn. Khóc than đã muộn.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét