Một bãi đất trống ở phía đông Gia Thành, đây là nơi thường xuyên xảy ra tranh chấp với Chiêm Thành. Nơi Đông sương tướng quân Triệu Hồng Long chủ quản sương quân Đông Thành.
Một bãi đất trống được quân lính sắp xếp cho sáu mươi vạn dân xếp hàng. Gồm ba hàng nam nhân khỏe mạnh, nữ nhân trẻ em cùng người già. Ở phía trước có dựng một đàn cao, có lính gác canh phòng.
Hôm nay là ngày thứ ba, sáu mươi vạn người chạy nạn đến Gia Thành. Họ tưởng mình sẽ chết, sẽ bị xua đuổi giống như khi họ bị Cổ Thành xua đuổi.
Nhưng khi họ chạy đến Gia Thành thì hoàn toàn khác với suy nghĩ của họ. Gia Thành cử binh lính thu xếp chỗ ăn, chỗ ở. Ổn định họ, giúp họ có hy vọng. Sau đó tổ chức lại họ, giúp đỡ nạn nhân khác. Khi đó họ khóc rống lên vì hạnh phúc.
Quân lính nói cho họ biết, những việc này là An Lach Hầu - Lý Trầm Tư an bài. Đến khi họ được cử đi đón tiếp nạn dân mới đến. Lúc đầu họ còn vui mừng, nhưng về sau số nạn dân càng ngày càng kéo về. Chính bản thân họ cũng hoảng sợ.
Mới đầu một vạn, rồi mười vạn, hai mươi vạn bây giờ là sáu mươi vạn. Con số đủ nhấn chìm tất cả mọi người. Giờ họ mới biết vì sao Cổ Thành xua đuổi họ. Vì họ nuôi không nổi đám nạn dân sáu mươi vạn người. Trong đó hơn hai phần ba là nữ nhân, trẻ em cùng người già.
Không lương thực nào có thể cung ứng đủ cho sáu mươi vạn người. Đến đây mọi người mới ý thức. Để cứu họ, An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư phải gan dạ thế nào? Đảm lược thế nào? Phải mạo hiểm thế nào? Một luồng tôn kính với vị Hầu gia dâng trào trong tim nạn dân. Thật ra dân chúng rất đơn giản. Họ chỉ mong một ngày ăn đủ ba bữa là được. Ai đối xử tốt với họ. Họ sẽ đối xử tốt lại. Dân chúng là đám người đơn thuần nhất.
Họ đang trông mong gặp được ân nhân của mình. Xuất hiện ở đài cao, một vị thiếu niên, mặc trang phục xanh ngọc nhẹ, với làn da bánh mật. Nhìn bọn họ mỉm cười nói lớn:
"Kính chào các vị huynh đệ, thúc bá, tỷ muội cùng lão trượng. Ta An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư hữu lễ".
Toàn trường im lặng lạ thường. Họ không thể tin vị thiếu niên trên đài cao là vị Hầu gia đã cứu họ. Theo suy nghĩ của họ vị Hầu gia này ít nhất phải là trung niên. Nhưng rất nhanh tiếng vỗ tay, tiếng hét, tiếng khóc vang lên.
Cuối cùng họ đã gặp được ân nhân của họ. Người đã mở vòng tay đón họ, khi họ tuyệt vọng nhất. Khi họ đứng trước ranh giới sống cùng chết. Người đã cho họ ăn, cho họ hy vọng về ngày mai. Ai không quý trọng sinh mạng của mình. Càng trong gian khổ thì tính cầu sinh càng trỗi dậy trong họ.
Quân lính đánh vào cái kẽm to, âm thanh vang toàn trường. Mọi người bắt đầu an ổn để Hầu gia nói tiếp.
"Các vị đã biết lần này nạn đói phát sinh. Cổ Thành bất lực cứu tế. Hàng loạt gia đình tan nát, hàng loạt người chết. Những ngày tháng chạy nạn mọi người đã ý thức được tình cảnh thây chết đầy đường. Không màn che đầu. Không có cái ăn cái mặc.
Trên đường không có bảo đảm nào cho mình cùng người thân. Có người không may bị giết, bị cướp, bị hãm hiếp... Đây là đại tan nạn. Trong chúng ta ai không có cha mẹ sinh ra. Nhưng bí quá hóa liều đây là tai nạn lớn nhất, đau thương nhất mà dân chúng ở các huyện , phủ của Cổ Thành gánh chịu.
Cổ Thành không phải không muốn cứu các vị. Nhưng họ cứu không nổi cũng không dám cứu. Các vị là người Cổ Thành, các vị cũng biết mấy năm nay, Cổ Thành thường xuyên bị thiên tai, mất mùa. Lượng lương thực dự trữ chỉ đủ dùng cho canh phòng Chiêm Thành đánh lén.
Họ không đủ lương nuôi các vị, càng không dám. Họ chỉ có thể xua đuổi các vị về Gia Thành. Nhưng Gia Thành tuyệt đối sẽ không thấy chết không cứu. Như mọi người biết. Miệng ăn núi lở, đặt biệt lượng lương thực cho sáu mươi vạn người không phải là con số nhỏ. Hiện nay lượng lương thực của Gia Thành chỉ đủ cho sáu mươi vạn người trong vòng một tuần. Một tuần sau, Gia Thành cũng bất lực"
Lý Trầm Tư nói xong im lặng, mọi người nghe tới đây sợ hãi. Một tuần, một tuần sau họ sẽ đói chết. Nghĩ lại cảnh nhìn từng người từng người đói chết. Cảm giác sợ hãi, họ khóc lớn. Quân lính gõ một cái vào cái kẽm, âm thanh vang vọng mọi người im lặng.
Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi nói:
"Thật ra có một cơ hội chuyển mình để mọi người có thể tiếp tục sống tới ba tháng đợi đến khi triều đình điều lương đến cứu tế"
Mới đầu mọi người nghe hết lương, cảm giác tuyệt vọng sợ hãi dâng lên. Họ chuẩn bị tâm lý phải chết. Nhưng Hầu gia nói họ có thể có cơ hội sống tới ba tháng. Đợi triều đình phát lương cứu tế.
Mọi người quỳ xuống hô lớn: "Cảm ơn ân đức Hầu gia."
Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi ra lệnh cho quân lính bảo mọi người đứng dậy.
"Ta đã liên hợp tất cả phú hào ở Gia Thành. Mọi người sẽ cung cấp lương thực cứu đói mọi người. Giúp mọi người đợi đến khi triều đình cung cấp lương cứu tế.
Nhưng trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí. Để đổi được bữa ăn mọi người phải lao động. Đây là điều kiện họ cứu tế. Tất cả nam nhân khỏe mạnh sẽ theo bố trí của chỉ huy đội mình. Mọi người sẽ lãnh dụng cụ khai hoang theo sự sắp xếp của lính chỉ huy khai hoang diện tích đất về phía Chiêm Thành.
Ai có làm thì mới có ăn, thời buổi này lương thực quý hơn vàng. Nên nếu ai không làm thì có thể rời đi. Lương thực là không đủ, mọi người nên quý trọng. Sau khi khai hoang, nếu mọi người muốn canh tác trên mảnh đất mình khai hoang. Cùng muốn an cư ở lại Gia Thành thì có thể báo với quan chỉ huy của mình.
Ta sẽ căn cứ mọi người ở cùng quê mà cho phép các vị lập thôn, lập trấn, lập huyện hay lập phủ nếu đạt điều kiện. Các vị sẽ là con dân Gia Thành. Các vị sẽ nhận được ưu đãi mà người dân Gia Thành nhận.
Trên phần đất được cấp, các vị chỉ đóng một phần thuế của mình cho Gia Thành. Bây giờ, ai muốn làm thì theo quan chỉ huy của mình đi lãnh dụng cụ khai hoang. Còn ai không muốn thì rời đi.
Nữ nhân thì sẽ có người liên hệ các vị làm việc sau. Người già thì trông trẻ giúp mọi người an tâm. Thời buổi loạn lạc không phải an lành. Chúc mọi người cùng ta vượt qua lần tai nạn này."
Sáu mươi vạn nạn dân lần nữa quỳ xuống khóc lớn:
"Hầu gia nhân đức"
Với họ An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư không khác gì vị thần hộ mệnh cho họ. Cứu họ lúc khó khăn nhất. Cho họ ăn, cho họ mặc, cho họ hy vọng sống tiếp và giờ cho họ an cư lạc nghiệp ở Gia Thành màu mỡ.
Với họ chỉ cần Hầu gia ra lệnh không việc gì họ không dám làm. Sau đó nam nhân đi lãnh dụng cụ khai hoang theo hướng dẫn quan chỉ huy. Phụ nữ về khu được thu xếp có người đến hướng dẫn họ làm việc thủ công. Người già thì về chăm trẻ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét