Thứ Hai, 13 tháng 1, 2020
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 48: Tết Của 60 Vạn Nạn Dân
Cổ Thành hiện nay, mây thổi gió phun, không khí trầm lắng làm người ta ngột ngạt. Các quan lại ở khu vực giám ranh giới với Bắc Tống đang dùng các quan hệ của mình để điều về Cổ Thành. Nếu trước đây thì có lẽ mọi người sẽ không hăng say như vậy.
Nhưng giờ đây khác rồi, Chiêm vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn đã ký tên đóng dấu trong mười năm không quấy nhiễu Đại Việt quốc. Bây giờ, Cổ Thành thiên hạ thái bình, tuy là vùng không phải màu mỡ như Gia Thành như vẫn màu mỡ hơn làm quan ở khu vực giáp Bắc Tống.
Một nguồn tin cho biết khu cửa hàng trung tâm ở Gia Thành đang làm mập chết các quan lại cùng phú hào thế gia ở đây. Bọn họ có ngồi, ăn, ngủ hay làm bất cứ điều gì, tiền vẫn chảy vào túi đều đều. Ở Gia Thành mọi người không chen chân vào được, dù có thèm nhưng không có cửa với vị Hầu gia - Lý Trầm Tư.
Nhưng Cổ Thành thì khác, trận nạn đói đã làm rung chuyển Cổ Thành. Dù thế nào, Lê đế cũng điều một đám quan lại ra đi thay thế một nhóm mới. Nếu được chuyển về Cổ Thành thì ngon rồi. Thứ nhất có thể cai trị dân chúng trong thái bình, không phải trực chờ sẵn sàng chiến Tống hay giặc cỏ. Thứ hai là điều quan trọng, An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư không bao lâu sẽ xây dựng khu cửa hàng trung tâm ở Cổ Thành.
Khi đó chức quan ở Cổ Thành là mỏ vàng, cứ đào hoài không hết. Bây giờ một không khí hừng hực vận động của quan lại phía giáp ranh Bắc Tống đang đổ về Cổ Thành đẩy quan lại Cổ Thành về phía vùng đất giáp Bắc Tống. Lần này là đại tai nạn với quan lại Cổ Thành. Nên Thăng Long Thành giờ chưa vào xuân như ngựa xe nườm nượp khắp các ngõ ngách.
Những mối quan hệ được kết nối, một làn sóng lại đập vào Cổ Thành. Lần này, Cổ Thành thương thế có thể nói làm trầm trọng. Các quan lại ở đây ăn ngủ không yên, không biết ngày mai mình có còn ở Cổ Thành để hưởng thụ ngày tháng yên bình đang đến. Hay phải lặn lội lên biên giới xa xôi đối mặt Bắc Tống.
Khác với Cổ Thành cùng Thăng Long Thành, Gia Thành không khí náo nhiệt nhất. Sáu mươi vạn nạn dân đang chuẩn bị cho năm ăn tết đầu tiên ở Gia Thành. Đã gần hơn một tháng trôi qua, nạn đói đã tạm thời khắc phục
Mọi người không cần lo lắng về vấn đề lương thực. Lương thực được vận chuyển gần nhất mười hai đại thành cùng một trăm bốn mươi bốn huyện thuộc Gia Thành đang đổ về. Ngoài lương thực còn các nhu yếu phẩm. Còn hạt giống cho đám nạn dân trồng trọt cho mùa xuân ở Gia Thành.
Lý Trầm Tư lên bản vẽ cho một đại thành bảo bọc khu trung tâm thương mại Chiêm Thành cùng Đại Việt quốc. Đại thành lấy tên Tứ Tượng Thành, gồm Thanh Long thành, Chu Tước thành, Bạch Hổ Thành cùng Huyền Vũ Thành. Bốn thành này là trung tâm huyết mạch bao bộc Tứ Tượng đại thành.
Số nạn dân hiện nay ở Gia Thành là sáu mươi vạn dân. Cứ mười lăm vạn dân sẽ trực thuộc một thành. Một hộ ít nhất là ba người, một trấn năm trăm hộ, một huyện mười trấn, một thành mười huyện. Việc phân bố nạn dân vào một trấn, một huyện thì căn cứ vào quê quán của nạn dân cùng nghề nghiệp mà có điều chỉnh.
Thanh Long thành chủ yếu nghiêm cứu về nông nghiệp cung cấp giống cây trồng, vật nuôi cùng kỹ thuật gieo trồng cùng chăn nuôi cho Tứ Tượng thành cùng toàn Gia Thành. Ở đây quy tụ các nhân lực, vật lực tốt nhất do Đông gia chủ Gia Thành đề cử trực hệ làm tri phủ quản lý.
Bạch Hổ thành chủ yếu về giáo dục. Ở đây mở các trường dạy học cho người dân Đại Việt quốc cùng Chiêm Thành. Là nơi truyền dạy văn hóa lịch sử cho toàn thể sĩ tử theo học ở đây. Ngoài ra đây còn là nơi nghiêm cứu cùng đào tạo binh sĩ cho Đại Việt quốc. Do Tây gia chủ Gia Thành cử trực hệ làm tri phủ quản lý.
Chu Tước thành chủ yếu về thủ công các ngành nghề. Ở đây đào tạo cùng sản xuất thủ công các mặt hàng thủ công, mỹ nghệ phân phối Tứ Tượng Thành cùng Gia Thành. Do Nam gia chủ Gia Thành cử trực hệ là tri phủ quản lý.
Huyền Vũ thành chủ yếu là giao dịch thương mại giữa Đại Việt quốc cùng Chiêm Thành. Ngoài ra cũng còn là cầu nối giữa Gia Thành cùng Cổ Thành. Do Bắc gia chủ Gia Thành cử trực hệ làm tri phủ quản lý.
Trung tâm Tứ Tượng thành do An Lạc Hầu cùng ba vạn quân An Lạc quản lý. Chánh An phủ sứ Tứ Tượng thành do Lê Hân tiềm nhiệm tri huyện Thanh Dực làm.
Còn các chức tri huyện cùng huyện thừa , đồng tri phủ do triều đình thu xếp đề cử. Công văn được Lý Trầm Tư gửi thẳng Long An Điện cho Lê đế. Khi nhận được công văn Lý Trầm Tư gửi, Lê đế cười lớn :
"Thật tinh ranh như hồ! Tên tiểu tử này! Ngươi đang câu cá sao? Dám ném mồi câu về phía Trầm sao? Không biết mấy con cá này, khi nào bơi ra đớp mồi đây?"
Gia Thành giờ nào có không khí nạn đói, các thôn xóm mọc lên về phía đông Chiêm Thành. Tiếng cười vang cả vùng khai hoang. Tứ đại gia tộc của Gia Thành cũng dịch chuyển về phía đông. Dòng người tấp nập, hối hạn. Về đêm nhà nhà kết đèn lồng treo trước cửa, từ đại thành của Gia Thành nhìn về Tứ Tượng đại thành đang hình thành giống như những ngôi sao đẹp lung linh giữa màn đêm. Theo khí thế này, đầu năm sau tòa đại thành này sẽ đi vào hoạt động.
Bao nhiêu nhân lực, vật lực chèo chống cho tòa đại thành này. Nếu bảo để ngân sách của quốc khố không biết ngày nào tháng nào. Chỉ có của cải các đại lão gia ở Gia Thành mới bao nổi cho tòa đại thành này hình thành cùng vận động. Lê đế cũng bất lực cho vấn đề tài chính. Nên cũng mắt ngắm mở ký quyết định thông qua.
"Lý Đại Ngưu ngươi đem con gà rừng này đi đâu vậy?" Một người bạn của Lý Đại Ngưu hỏi hắn.
Lý Đại Ngưu trợn con mắt trâu lên nói lớn:
"Ngươi nha, có phải nạn đói làm đầu óc ngươi bị lẫn không. Ngươi không thấy mọi người đang kéo nhau chúc tết Hầu gia không? Hiện nay, nạn đói tạm ổn, mọi người có cái ăn, cái mặc. Mặc dù còn đói kém nhưng không còn ai phải chết đói. Tết năm nay, mọi người dùng chút lòng thành gom góp một ít đồ tặng Hầu gia.
Giờ Hầu gia cho tổ chức một bữa tiệc tối ở trung tâm Tứ Tượng thành. Mọi người có thể gom góp đồ mình tặng cùng nấu ăn, cùng đón tết. Ngươi thì ở đây hỏi ta. Không sợ cha ngươi biết đánh gãy chân chó của ngươi hả."
Lý Đại Ngưu nói xong bỏ mặc cả đám đang đơ mặt, chạy về khu đất được cho là Tứ Tượng đang xây dở dang. Ở đó tập trung rất đông người vui cười nói chuyện, cùng góp đồ ăn nấu nướng để đón tết. Mọi người đang quây quanh vị thiếu niên nghe hắn kể chuyện. Tiếng cười vang vọng cả một vùng trời.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét