Thứ Tư, 8 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tự Truyện - Chương 38: Nạn Dân Đến Gia Thành


Toàn thành đi vào lệnh giới nghiêm, ở thành đông lượng dân đang ào ào đổ về. Có phụ nữ, trẻ em, người già cùng trai tráng khỏe mạnh. Giương mặt bơ phờ, quần áo rách rưới, tóc tai thì rối.

Từng tốp từng tốp đổ về, sương quân làm theo kế hoạch. Chia ra hai khu, khu nam nhân cùng khu nữ nhân, trẻ em, người già. Mỗi người được phát một chén cháo trắng lỏng.

Ở doanh trại ngoài thành, một lều tướng trại to lớn. Lý Trầm Tư đang ngồi nghe từng tốp đội trưởng binh báo cáo tình hình:

"Báo cáo chỉ huy sứ, một vạn dân đã được phân vào từng khu nhỏ đã định. Hiện đang nghỉ ngơi ăn cháo lỏng."

Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi nói:

"Truyền lệnh xuống, cho các huynh đệ ghi lại thông tin của số người này. Thứ nhất họ đến từ đâu, trước đây làm nghề gì. Sau đó căn cứ nghề nghiệp mà bắt họ lao động. Thứ hai để nạn dân quản nạn nhân, cứ một trăm nạn dân sẽ cử một người ra chỉ huy. Nếu ai làm không tốt, để người mình quản làm loạn giết cho ta. Thời khắc phi thường tuyệt không dung thứ loạn giặc cỏ".

Sau đó hướng tây sương tướng quân Lý Ảnh nói:

"Đại ca! Ba ngày sau toàn nhờ đại ca thủ hộ giúp đệ"

Tây sương tướng quân Lý Ảnh bước ra nói:

"Hầu gia yên tâm. Thành còn người còn. Thành mất người vong".

Lý  Trầm Tư nhìn ba người Châu Bá, Trần Bôn, Triệu Hồng Long:

" Các vị đai ca, ba ngày sau theo ta tiếp đón Chiêm Vương".

Lý Trầm Tư ánh mắt càng quyết liệt , sát khí bức người. Hắn quay sang bốn vị gia chủ:

"Bốn vị, ba ngày sau đi thu phí đi, cho địa đầu xà vào thanh lý ruồi muỗi được rồi. Nhớ sạch sẽ"

Bốn người đứng lên hướng Lý Trầm Tư cung kính nói:

" Hầu gia yên tâm. Chúc Hầu gia khải hoàn trở về".

Nạn dân ở hai khu được bố trí thành các khu nhỏ khác nhau. Một khu nhỏ gồm một ngàn người. Chia làm mười đội, mỗi đội một trăm người, mỗi đội cử ra một đội trưởng. Đội trưởng sẽ chịu trách nhiệm với quan chỉ huy khu. Cùng nghe lệnh của chỉ huy của quan chỉ huy khu quy định. Hai khu cả nam và nữ đều được ghi danh họ tên, đến từ đâu, nhà bao người, làm nghề gì. Sau đó những người làm cùng nhóm nghề được điều động về một khu.

Người già phụ trách chăm trẻ không cần lao động nặng nhọc, chỉ giữ gìn vệ sinh, động viên đám nạn dân vượt qua tai nạn này. Khu phụ nữ, người già, trẻ em được cấp chăn nệm để đảm bảo họ có thể sống sót.

Số lượng nạn dân ùa ùa kéo về mới sáng một vạn giờ khu tị nạn số người đã hơn mười vạn người. Mọi người cảm giác may mắn sau sống sót. Vì nếu Hầu gia không nhìn xa trông rộng thì không cần quân Chiêm Thành đánh lén. Họ cũng bị nạn nhân bào chết, giết không được, cứu không xong.

Mọi người dùng nạn dân tiếp đón nạn dân để tâm tình họ bình lắng. Chia khu, phát cháo, ghi chép, cứ thế tuần tự không ai dám lộn xộn. Sang ngày thứ hai số lượng nạn nhân lên đến hai mươi vạn. Con số đủ làm mọi người lạnh người. Nếu số này không được cứu tế, chết ở Gia Thành thì thây có thể chất thành núi. Lòng mọi người nặng trĩu.

Ở doanh tướng chỉ huy, Lý Trầm Tư nghe các đội trưởng báo lại tình hình hai ngày.

"Số lượng nạn nhân hai ngày nay đã lên con số hai mươi mốt vạn. Đã được an bài theo kế hoạch, theo dự báo vào ngày thứ ba số nạn nhân có thể ba mươi lăm hay bốn mươi vạn người. Hai mươi vạn nạn nhân trong hai ngày nay đã bố trí cho việc đón luồng nạn dân ngày mai kéo về."

"Cánh rừng phía đông đã nhấp nhô bóng dáng của đại quân Chiêm Thành. Bọn chúng muốn đợi thời khắc luồng nạn dân này để ùa giết vào. Số quân Chiêm Thành khoảng độ hai mươi vạn do Chiêm Vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn dẫn đầu."

Lý Trầm Tư nghe đội trưởng binh khu tị nạn cùng đội trưởng binh trinh sát báo cáo. Hắn mỉm cười:

"Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn, ngươi có quá tự tin không. Dốc hết quân đổ bộ làm một lần cho khỏe. Ngươi không sợ Chân Lạp hay người cùng đường liều mình bỏ trốn rồi."

Bốn vị gia chủ cũng hướng hắn báo cáo:

"Đã thanh lý một số ngưu quỷ xà thân, bọn này đa phần là sơn tặc giả dạng nạn nhân ý đồ đen tối. Đã lấy thông tin căn cứ của chúng. Qua vụ này sẽ tiến hành thanh lý một lần. Bọn này được một số quan lại nuôi vỗ béo à."

Lý Trầm Tư mở mắt ra mỉm cười:

"Thật sao, một số tên ngu ngốc này, ăn trong lại ăn ngoài. Qua vụ này không biết bao tên sẽ thay vị trí rồi. Ba vị đại ca theo kế hoạch hành động. Tối nay lượng nạn nhân kéo về cũng tầm hai mươi lăm vạn. Đến lúc đó Chiêm Vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn sẽ hành động. Chúng ta đốt lửa thôi. Hãy để cánh rừng thành đông biến thành đốm lửa giữa màn đêm thôi."

Cánh Rừng Thành Đông

Một đội trưởng trinh sát đang báo cáo với Chiêm Vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn:

"Vương theo trinh sát báo về tối nay sẽ độ khoảng hai mươi lăm vạn nạn dân của Đại Việt quốc sẽ tràn vào Gia Thành khi đó chúng ta từ cánh đông đánh thẳng vào. Lùa đám nạn dân này công phá Gia Thành tuyệt đối không mất một quân, một tốt."

Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn cười lớn:

"Lê đế năm đó đánh vào Chiêm Thành giết vương của chúng ta Ba Mỹ Thuế lại phá nhiều thành trì, tông miếu. Hôm nay, bản vương muốn Lê đế biết. Ta Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn sẽ báo mối thù này. Truyền lệnh xuống, đợi hai mươi lăm vạn nạn dân Đại Việt quốc xuất hiện. Đánh hạ Gia Thành báo thù rửa nhục"

Một tiếng nói nhẹ làm cho Chiêm Vương cùng hai mươi vạn quân kinh hoàng như gặp quỷ.

"Đại Việt quốc An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư hữu lễ Chiêm Vương Xá Lợi Đà Ngô Nhựt Hoàn"


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét