Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2020

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 28: Đại Tham Quan Ngô Tùng Xương


Ngô Tùng Xương vui vẻ biết bao. Mới ra một vòng có bốn mươi lượng bạc. Thật là ông trời chiếu cố. Hắn định trượt xuống ghế vào sảnh đường bỗng nghe lão giả gọi lớn:

"Giỏi cho một Ngô Tùng Xương! Hay cho một tên Ngô Tùng Xương. Nếu ta hôm nay không trải qua thì cũng không biết được ngoài tài tham lam. Ngươi còn thêm tài xử án đổi trắng thành đen. Không biết ai cho người lá gan to như vậy?"

Lão giả đứng dậy nào có vẻ bị thương nặng gì. Tinh thần quất thước như hùng ưng nhìn Ngô Tùng Xương quát lớn.

Ngô Tùng Xương tức giận đập bàn quát lớn lão giả:

"Hay cho một dân đen, dám gọi thẳng tên họ bản quan. Lại còn dám mắng bản quan. Ngươi thật ăn gan hùm mật gấu rồi. Bây đâu đánh chết lão già này cho ta"

Bọn nha dịch định xông vào thì vị thiếu niên giàu có nói một câu làm bọn sai dịch lưỡng lự đứng yên bất động:

"Đào lão, cháu đã nói rồi đối với con cóc này. Một đao chặt xuống đầu hắn là xong. Người còn bắt cháu diễn kịch"

Ngô Tùng Xương tức giận tím cả mặt. Ngoại hình hắn xấu xí trông không khác gì con cóc. Hắn căm thù ai gọi hắn là con cóc. Ba tên này to gan lớn mật dám đến địa bàn của hắn phá đám. Thật không biết viết chữ chết.

"Bây đâu xông lên đánh chết ba tên khốn này cho ta. Dám ở địa bàn ta gây sự. Hôm nay không rút gân, lột da bọn ngươi. Ta không phải họ Ngô".

Tên cai hợp cùng tên thủ hợp nghe tiếng quát của Ngô Tùng Xương từ nội đường bước ra. Mỗi đội mười hai người, định xông lên khống chế đám người làm loạn công đường. Vị thiếu niên giàu có nhìn bọn hắn cười nói:

"Hai người các ngươi phải suy nghĩ kỹ trước khi quyết định giơ đao lên. Khi các ngươi chưa rút đao khỏi vỏ thì ta coi như các ngươi không biết. Sẽ căn cứ tội trạng thường ngày rồi định tội. Nhưng các ngươi rút đao tại thời điểm này đồng nghĩa mưu phản. Chết là cái chắc."

Hai tên vốn định cho bọn thuộc hạ xông lên. Nhưng nghe thiếu niên nói giọng nhà quan, thái độ cũng không có gì sợ hãi trước hoàn cảnh hiện tại. Hai tên đứng yên không dám manh động. Hành động của hai người làm Ngô Tùng Xương tức muốn vỡ mật.

Trong tình huống đang giằng co giữa hai bên, ngoài cửa đi vào một tốp quân lính khoảng mười người. Hộ vệ đi đầu nâng lên một thanh bảo kiếm được làm bằng vàng ròng gắn bảo ngọc lấp lánh. Mười người này đứng sau lưng lão giả. Lão giả quát lớn :

"Bản quan chính là Khâm sai đại thần Đào Cam Mộc phụng mệnh Lê đế tuần hành Gia Thành, trước trừ tham quan sau giết gian tà. Có quyền tiền trảm hậu tấu. Thượng phương bảo kiếm ở đây! Thấy kiếm như thấy Vua. Thấy bảo kiếm tại sao các ngươi không quỳ."

Lúc này toàn bộ công đường của Ngô Tùng Xương đều ném binh khí xuống, quỳ rộp xuống đất. Tất cả mọi người run lên bần bật. Mọi người biết lần này xong rồi. Không khéo kéo luôn cả nhà chôn cùng. Ngô Tùng Xương ngồi trên ghế lúc này không khác gì con cóc, run lên bần bật, đôi mắt nhỏ bé trợn lên vì sợ. Miệng thì mở phồng ra. Hắn biết lần này xong rồi, đại ca hắn cũng sẽ không cứu hắn.

Ngô Tùng Xương biết lần này khó thoát tội chết. Ánh mắt nhỏ bé hắn hiện lên vòng âm lệ. Dù hắn có chết cũng muốn kéo theo một đám. Sớm cũng chết, muộn cũng chết, hắn làm gì còn quan tâm khâm sai hay không khâm sai. Ngô Tùng Xương đập bàn quát lớn:

"Bọn đạo chích to gan lớn mật, đêm qua trong phủ bản quan mất một thanh bảo kiếm. Ta còn lo lắng tìm không thấy, giờ bọn người còn dám đem ra hù dọa bản quan. Mạo nhận là Khâm sai triều đình thật không biết sống chết, ý đồ đen tối. Bây đâu giết hết cho ta, có gì bản quan gánh chịu. Thông phán người đi gọi Tham Lang bảo hắn dẫn người đến. Nói với hắn có bọn sơn tặc dám cả gan giả mạo mệnh quan triều đình, định hành thích bản quan. Thông báo cho lính gác bốn cửa thành đóng chặt cửa thành, không cho ai ra vào. Khi nào có lệnh của ta mới được mở cửa."

Hai tên Cai hợp cùng Thủ hợp run lên bần bật không dám đứng lên, bọn hắn biết tri phủ đại nhân liều mạng rồi. Nhưng bọn hắn không dám, cả đám quỳ rộp không dám dậy. Ngô Tùng Xương nhìn thấy ánh mắt lóe lên hận ý. Nếu bản quan vượt qua hôm này thề giết tất cả các ngươi.

Đào Cam Mộc tức giận xanh mặt, giờ hắn mới hiểu. Vì sao? Lý Trầm Tư phải yêu cầu có tam bài Lê đế tặng mới dám cùng hắn tuần sát Gia Thành. Bọn tham quan này, ngày thường nếu không ảnh hưởng đến tính mạng có thể quỳ rộp quẩy đuôi. Nhưng nếu biết mình khó thoát tội chết thì còn quan tâm gì tới quan hay không quan. Nghĩ tới đây lão mới thấm nhuần độ nguy hiểm mà Lý Trầm Tư lo lắng.

Đào Cam Mộc quát lớn:

"Hay cho một tên Ngô Tùng Xương! giỏi cho một tên Ngô Tùng Xương. Cả bản quan ngươi cũng dám giết, ngươi đã cho bản quan hiểu cùng ý thức một bài học. Còn tất cả các ngươi, ai dám động đậy làm bừa thì bản quan có thể nói ngoài cái đầu của các người còn liên lụy người nhà chôn cùng."

Tất cả đám người trong công đường đang quỳ không khỏi run lên. Thiếu niên giàu có Lý Trầm Tư mỉm cười nói:

"Ngô Tùng Xương ngươi không cần liên hệ Tham lang, bản thân hắn bây giờ không lo nỗi cho mình lấy đâu sức lo cho ngươi. Còn bốn cửa thành không phiền ngươi lo lắng, ta đã thay ngươi đóng rồi, bảo đảm một con ruồi cũng không bay vào được"

Ngô Tùng Xương nghe xong, đầu ong ong ngồi bệt xuống ghế ngất xỉu. Hắn giờ không khác gì con cóc chờ chết. Đào Cam Mộc quát lớn với đám người sau lưng:

"Bây đâu, giải toàn bộ vào đại lao, chờ bản quan xem xét rồi định tội"

Đám quân lính phía sau áp giải toàn bộ vào đại lao. Tiếp theo bắt đầu tiến hành khám nhà niêm phong.

Tại đại sảnh  của huyện tri phủ, Đào Cam Mộc há hốc mồm với số tài sản của tên tham quan Ngô Tùng Xương. Phải biết gần một quan nhất phẩm triều đình chỉ được cấp bổng lộc hàng năm gồm bốn trăm quan tiền, ba trăm phương gạo, bảy mươi quan tiền cho quan phục. Tính ra chỉ khoảng sáu trăm quan tiền tương đương sáu trăm lạng bạc trắng.

Tiền thuế một năm mà triều đình đi thu thuế của một châu lớn cũng khoảng mười lăm ngàn quan tiền tương đương mười lăm ngàn bạc trắng. Trong khi tên Ngô Tùng Xương tài sản hiện có vàng, kim ngân cùng châu báu chưa tính đất cùng cửa hàng ở huyện Thanh Hà là một trăm năm mươi vạn bạc trắng.

Số tiền tham ô này gấp gần hai mươi mốt năm tiền bổng lộc của quan nhất phẩm, bằng mười năm tiền thuế một châu. Đây mới chỉ là tài sản hiện có, còn nhiều thứ đất ruộng,vật nuôi, cửa hàng, nhà cửa còn chưa liệt kê. Số tiền này là bao mồ hôi, nước mắt, xương máu của dân chúng góp được. Đào Cam Mộc lặng người đi, đây chỉ mới là một tri huyện nhỏ nhoi thôi. Nếu... nghĩ tới đây một luồng khí lạnh chạy khắp toàn thân lão.

Lão càng sợ hãi ánh mắt nhìn xa trông rộng của Lý Trầm Tư. Đúng như hắn nói đây là đi dạo ở quỷ môn quan, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp Diêm Vương. Hỏi làm sao chúng liều mạng khi bị phát hiện, không có một đảm bảo nào cho lão. Đây là một lợi ích nhóm có nhiều dây mơ với nhau. Không biết có bao nhiêu quan cao, đại thần dính líu.

Đừng nói là Đào Cam Mộc mà tri huyện Lê Hân còn phát run từng cơn. Hắn nghĩ đến từng lời nói của Lý Trầm Tư, với việc Ngô Tùng Xương bất chấp giết quan khâm sai hôm nay. Cùng số tiền mà Ngô Tùng Xương tham ô, hút máu dân chúng đã dọa bể mật hắn. Một năm bổng lộc của hắn gồm hai mươi quan tiền, mười tám phương gạo cùng năm quan tiền quan phục. Tính tổng hết chỉ vẻn vẹn ba mươi quan tiền. Bảo sao ai không muốn làm tham quan?

Nhìn mặt hai người ngơ ngác Lý Trầm Tư hỏi một câu kéo hai người về hiện tại:

"Đào lão cùng Lê Hân huynh theo hai người tham quan tốt? Hay thanh quan tốt?"

Hai người cũng đơ người ra, không biết Lý Trầm Tư sao lại hỏi vậy.

Tri huyện Lê Hân suy nghĩ  nói: "Thanh quan tốt ". Đào lão thì không biết nói sao, im lặng nhìn Lý Trầm Tư giải đáp.

Lý Trầm Tư mỉm cười nói:

"Thanh quan nhưng không lo được cho dân chúng ấm no, không an ổn trật tự, chỉ biết bo bo giữ mình đây gọi là ngu quan. Loại này tai hại gấp trăm lần tham quan. Tham quan còn có thể nuôi mập lấy thịt nhưng loại ngu quan này nuôi tốn cơm, gân gà không khác mấy.

Tham quan nhưng biết lo cho dân chúng no ấm, giữ đời sống người dân ổn định, giúp địa phương phát triển loại này gọi là tham trung. Nên khi, Đào lão đi tuần hành hãy xét duyệt tham quan theo quan niệm dân chúng đừng suy nghĩ theo kiểu nhà quan.

Tất cả tham quan điều liều mạng khi bị phát hiện. Vì bọn hắn không thấy đường sống. Ai không yêu quý tánh mạng của mình. Giết người chỉ là một đao chặt xuống rơi một cái đầu. Nhưng giết nhiều người quá sẽ là công địch toàn bộ quan lại. Dù có bất kỳ lý do gì cũng là ác ma trong mắt quan lại.

Nên chỉ giết người cần giết, còn những người khác có thể đánh tiếng để họ nộp tiền chuộc tội, kế tiếp cắt chức hay điều động đi nơi khác. Như vậy có thể hoàn thành nhiệm vụ Lê đế giao phó còn có thể để các quan tham còn thấy đường sống. Không đến nỗi liều mạng."

Nói xong Lý Trầm Tư im lặng uống trà. Đào Cam Mộc cùng tri huyện Lê Hân ngây người khi nghe hắn nói. Sau đó đều vỗ đùi khen hay. Bao tâm trạng nặng nề tan biết hết, qua lần nói chuyện này họ có thể tiến một bước. Hiểu rõ hơn thế nào là tham quan? Thế nào là thanh quan? Nhìn bề ngoài tuy là trung nhưng bản chất là tham. Nhìn bề ngoài là tham nhưng bản chất là trung. Thật đáng sợ một lời định nhân nghĩa của Lý Trầm Tư.







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét