Thứ Ba, 17 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 04: Lý Trầm Tư Phá Án.



"Sư phụ.. sư phụ.." ngoài cổng vang lên tiếng gọi vui vẻ, trong veo của  một đứa trẻ đang nắm tay một vị phu nhân. Sau đó chạy nhanh vào chùa, ôm trầm lấy sư phụ.

Hôm nay, đứa trẻ mặc trang phục màu đỏ, gương mặt khả ái, cứ líu ríu với sư thầy.

"Sư phụ thấy có đẹp không, ba con mới đi đánh bắt về, nay tết nguyên đán mẹ con mua cho con này, còn đôi giày nữa ...thầy có thấy đẹp không?". Lý Trầm Tư nói không ngừng với sư phụ.

Ngoài cửa, mẹ Lý Trầm Tư bước vào hướng Nhất Thiện đại sư hành lễ.

" Con chào đại sư , dạo gần đây Trầm Tư hay lên chùa chơi đã làm phiền đại sư quá. Nay tết nguyên đán, con và hương thân có một ít lễ cúng vườn cho nhà chùa, mong đại sư nhận" . Mẹ Lý Trầm Tư mang những món đồ của hương thân bày lên chiếc bàn trước tượng Phật.

Nhất Thiện đại sư nhìn Lý Trầm Tư hiền hòa và đáp lại : "Cảm ơn nữ thí chủ và hương thân.Ta ở đây tu tập chỉ có một mình. Lâu nay có Trầm Tư ghé thăm tăng thêm sinh  khí cho chùa nhỏ. Đứa nhỏ này thông tuệ, hiểu chuyện ."

Lý Trầm Tư rời lòng Nhất Thiện đại sư, chạy đến phụ mẹ sắp xếp các lễ bày ra bàn.

" Sư phụ đây là áo mới của thầy, đây là của bà Lý bán vải  gửi thầy, bà cảm ơn thầy đã giúp bà châm cứu giúp bà hết căn bệnh đau đầu. Đôi giày này của Lưu thúc gửi này, cảm ơn ngài chỉ thúc ấy cái tra vòng sắt vào thanh đẩy xe, giúp thúc ấy đẩy xe nhẹ và không còn đau tay. Còn đây là hoa cải của nhà Lý Đại Ngưu...còn nữa ba con mua nhang đèn, dầu nữa..." Lý Trầm Tư cứ líu ríu những món quà mừng tết cho sư phụ.

Nhất Thiện đại sư và mẹ hắn nhìn hắn mà cười . Lý Trầm Tư cứ thao thao bất tuyệt với các loại quà.

"Sư phụ.. sư phụ hôm nay sẽ có hội xuân tổ chức ngay sân rộng giữa thôn lý và thôn đào. Đông vui lắm. Thầy cùng con đi nhé". Lý Trầm Tư ánh mắt ngóng trông, mong chờ sư phụ nhận lời. Đại sư là người thích yên tĩnh nên thường sẽ không rời khỏi chùa nhỏ, khi nào người trong thôn có cần giúp đỡ thì đại sư mới xuống núi.

Tết nguyên đán mọi người tổ chức hội xuân đông vui , nhộp nhịp. Lý Trầm Tư sợ thầy một mình vào ngày tết nên muốn đi cùng thầy.

Mẹ Lý Trầm Tư cũng đỡ lời: Con thấy Trầm Tư nói đúng, thầy đi với nó giúp con. Con phải về lo việc nhà để đón tết, phụ thân Trầm Tư sắp về".

Đại sư nhìn ánh mắt ngóng trông của Lý Trầm Tư mỉm cười nói: " Được ta sẽ đi cùng con."

Lý Trầm Tư vui vẻ nhảy cẫng lên: " Hoan hô sư phụ."

Hội xuân được tổ chức ở giữa hai thôn lý gia và đào gia. Đây không phải là lần thứ nhất mà hai thôn tổ chức. Đây cũng là dịp để các thiếu nam, thiếu nữ đến tuổi cặp kê gặp mặt. Có thể nói qua các đời, lý gia thôn và đào gia thôn là  thông gia của nhau.

Từng tốp từng tốp nam nữ cười cười nói nói, tiếng rao bán thức ăn vang lên rộn ràng. Các quầy áo quần, trang sức, phấn son được dựng lên. Các thầy đồ đang viết chữ, câu đố. Các thầy bói đang bói nhân duyên...Các quầy đồ ăn cũng tấp nập người.

Khi mọi người đang vui thì có tiếng cãi nhau, làm mọi người tập trung lại một vòng xem chuyện gì đang xảy ra.

"Cậu thiếu niên, rõ ràng hồi nãy tôi đã thối lại ba mươi xu cho cậu rồi. Sao bây giờ cậu lại đòi tiếp" Ông chủ bán thịt heo quay nói.

Tên thiếu niên  hống hách bảo: "Ông chủ, chúng tôi bốn người vào ăn thịt heo quay của ông. Ăn hết bảy mươi xu. Tôi có một hào ba mươi xu . Tôi đưa ông một hào, ông xem bây giờ tôi còn ba mươi xu."

Vừa nói hắn vừa đưa ba mươi xu trên tay xòe ra , bộ mặt vênh váo đắc ý. Có người nhận ra đám người kia .

"Đây không phải Đào du côn sao. Ông chủ này xui rồi, hắn ở đào thôn tiếng xấu vô cùng, trộm gà, trộm chó đủ loại" các thôn dân bàn tán.

Ông chủ bán thịt heo quay đơ người: "Đây là tiền tôi trả cho cậu mà."

Đào du côn nói: "Ông chủ ăn có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy, trên ba mươi xu này chỗ nào khắc tên ông không. Ông phải trả lại tiền cho tôi đi chứ."

Ông chủ bán thịt heo quay thì tức xanh mặt , hôm nay gặp đúng ác bá. Ngày tết mở hàng đã xui. Đào du côn thì đắc ý cười. Mọi người thì không ai dám đứng ra , một phần sợ bị trả thù, một phần không biết xử sao.

" Sư phụ, tên này quá xấu, bắt nạt người khác, đã vừa ăn cướp lại vừa la làng" Lý Trầm Tư tức tối nói với sư phụ mình.

Nhất Thiện đại sư hiền lành nói : "Trầm Tư , vấn đề này con làm sao giúp thúc bán thịt minh oan đây."

Lý Trầm Tư rơi vào suy tư, sau đó bước nhanh về phía hai người đang cãi nhau.

" Con chào thúc, con có thể giúp phân biệt ai đang nói dối" Lý Trầm Tư hướng về phía người bán thịt heo quay nói.

Đào du côn thấy không ổn, tỏ ra đe dọa: "Ranh con biết gì mà nói, mẹ mày gọi về ăn cơm kìa."

Lý Trầm Tư không thèm để ý lời đe dọa của hắn , nhìn hắn nói: "Anh hùng không hỏi xuất thân, du côn không hỏi số tuổi."

Mọi người cười vang với kiểu ví von của Lý Trầm Tư.

Hắn hướng tới mọi người nói: "Các vị cô dì chú bác có ai có thể cho cháu một thau nước sạch không.?"

Một vị trung niên thiếu phụ mang một thau nước vào để ngay trên bàn, mọi người xung quanh quây thành một vòng.

Lý Trầm Tư quay lại nói với đào du côn: "Vị huynh đài này, ngươi nói là vị thúc này chưa đưa trả tiền thối cho ngươi, ngươi chưa nhận tiền của vị thúc này đưa đúng không?"

Đào du côn chắc ăn bảo :" Đúng vậy! "

Lý Trầm Tư lại nói: " Để chứng minh ngươi là người trong sạch , ngươi có dám đưa ba mươi xu cho ta kiểm tra không? "

Đào du côn suy tư một lát , cảm giác sẽ không bị lộ nên hống hách bảo: " Có gì không dám, nhưng nếu không tra ra , ngươi phải đưa ta thêm ba mươi xu nữa. Ngươi dám không? ".

Lý Trầm Tư nhìn hắn rồi cười lạnh: " Có gì không dám. " Lý Trầm Tư nhận ba mươi xu từ hắn bỏ vào trong thau nước sạch. Trong thau nước xuất hiện váng mỡ.

Lý Trầm Tư nhìn đào du côn lạnh lùng nói: " Thúc ấy bán thịt heo quay, tay dính mỡ heo nên tiền của thúc ấy lúc nào cũng dính mỡ . Còn ngươi ăn mặc đẹp đẽ, quần áo tươm tất. Lấy đâu ra mỡ. Chẳng lẽ nhà của ngươi cũng bán thịt heo."  Nghe tới đây , mọi người vỗ tay rần rần.

Đào du côn xanh mặt, quay lại đe dọa rồi bỏ chạy: " Ranh con đợi đấy! "

Mọi người hoan hô, Lý Trầm Tư nhìn sự phụ, đại sư nhìn hắn mỉm cười. Người bán thịt cảm ơn hắn, lấy cho hắn một phần heo quay gọi là cảm ơn. Lý Trầm Tư liên tục cảm ơn.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét