Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 09: Tặng Quà Cho Tri Huyện Đại Nhân


Các tiền bối dẫn đầu mọi người rời khỏi Cơ mật đường, khác hẳn với không khí âm trầm lúc đầu. Giờ đây, trên mặt mọi người điều có sự hưng phấn hận không thể gào thét để giải tỏa  niềm vui sướng trong lòng. Từ cảm giác bị diệt môn sang cảm giác phát triển thành đầu tàu.Tối nay là một đêm khó ngủ của tất cả người ở Vũ gia.

Theo chân cha mẹ nuôi , Lý Trầm Tư được an bài  một phòng ở hướng đông biệt viện. Đây là khu vực sinh sống của gia chủ cùng các con. Không biết vô tình hay cố ý, phòng Lý Trầm Tư đối diện phòng Vũ Văn Như Nguyệt.

Biệt viện phía đông nên đón nắng sớm. Ở trong phòng có thể nghe ngoài sân có người đang tập võ. Qua tia nắng nhẹ , Vũ Văn Như Nguyệt len lén nhìn ra sân trước thông qua khe cửa.

Lý Trầm Tư thân pháp nhanh như chim yến, ra quyền như một đầu mãnh hổ hạ sơn. Khi còn ở cùng sư phụ, mỗi sáng sớm hắn điều luyện quyền , thổ nạp theo tâm pháp sư phụ hắn dậy. Đã ba năm hắn vẫn giữ thói quen dậy sớm.

Nhìn thân ảnh săn chắc của Lý Trầm Tư tim Vũ Văn Như Nguyệt như con nai con chạy loạn. Thật không tin thân hình đó mới chín tuổi. Vũ Văn Như Nguyệt càng hoảng hơn khi cha mẹ này đang bước ra sân nơi Lý Trầm Tư luyện quyền. Đặc biệt, mẹ nàng đang mỉm cười dường như thấy nàng đang lén lút nhìn ra sân. Gương mặt Vũ Văn Như Nguyệt lúc này đỏ lên.

Vũ Hoài Nhân bước tới liên tục khen : " Tốt lắm...thân thủ lợi hại...Ta nghe A Phúc nói con một cước đá chết tên đầu lĩnh. Giờ đây, thấy võ nghệ của con thật cao thâm".

Vũ Trầm Tư ngưng quyền thi lễ chào cha mẹ nuôi. Vợ chồng Vũ Hoài Nhân đến thông báo với hắn, đã cho hạ nhận gửi thiệp mừng đến các đại gia tộc, phú hào, quan phủ huyện Thanh Dực. Vào ngày rằm tháng tám lễ hoa đăng. Vũ gia sẽ tổ chức đại điển  nhận Lý Trầm Tư là nghĩa tử cùng với tổ chức lễ hoa đăng. Mong các vị bạn bè , thân hữu nể mặt đến dự.

Tin tức này nhanh chóng lan truyền toàn huyện. Không ai không biết, Vũ lão gia Vũ Hoài Nhân thành đông, vào ngày rằm tháng tám sẽ tổ chức lễ điển nhận nghĩa tử. Nghĩa tử là Lý Trầm Tư người làm bài thơ Nhất Chi Mai vang vọng cả huyện.

Thời điểm trong và ngoài thành đang bàn tán về việc này. Biệt viện phía đông của Vũ gia phủ có một thân ảnh độ chín tuổi đang trèo tường vào phủ. Đám hộ vệ thấy mà giả vờ như không thấy. Có lẽ đây là hình ảnh quen thuộc hàng ngày. Đứa trẻ này ngũ quan cân đối, mày thanh, mi tú. Trên gương mặt có nét giống cha nuôi hắn. Đôi mắt thì liên tục xoay tròn làm như sợ người ta không biết hắn thuộc loại tiểu quỷ.

Đang trèo xuống, bỗng nghe tiếng mẹ hắn gọi: " Thành Đô sao có cửa mà không vào". Ở Vũ gia phủ hỏi có thể làm Vũ Văn Thành Đô sợ nhất thì chỉ có mẹ hắn.

Khi nghe tiếng Văn Tâm phu nhân thì hắn hoảng hồn trượt chân rơi xuống. Tường phủ cao tận bốn mét, nếu té xuống hắn nhất định gãy tay, gãy chân. Bọn hộ vệ cũng kinh hãi nhưng không kịp cứu.

Văn Tâm phu nhân hối hận vô cùng đã biết hắn sợ mình mà còn hù hắn. Một thân ảnh lóe lên như hùng ưng săn mồi. Bắt ngay cổ áo hắn phi thân tiếp đất. Vũ Văn Như Nguyệt cũng hoảng sợ chạy ra xem đệ đệ mình.

Khi thấy đệ đệ không sao mới hoảng sợ bỏ chạy vào phòng. Vì lo cho đệ đệ mà quên mình đang mặc áo ngủ. Lý Trầm Tư gương mặt cũng đỏ lên.

Vũ Văn Thành Đô thì liên tục hưng phấn chạy quanh Lý Trầm Tư luôn miệng gọi đại ca dạy đệ đi. Vợ chồng bà chỉ biết lắc đầu cười.

Vũ Văn Thành Đô đừng tưởng hắn nhỏ mà coi thường. Hắn thuộc loại thông minh nhất huyện Thanh Dực. Vì cha mẹ và tỷ tỷ luôn bận việc kinh doanh, ít có thời gian quản hắn. Hắn thường ra thành đông cùng địa đầu xà ở đây xưng huynh gọi đệ.

Nhưng hắn làm việc rất có chừng mực chưa bao giờ để mọi người lo lắng. Một phần tình hình Vũ gia lúc trước khó khăn. Một phần vì thấy có lỗi với hắn, nên cha mẹ hắn làm ngơ như không biết.

Hôm nay hắn biết Lý Trầm Tư sẽ là anh nuôi hắn , lại võ nghệ cao cường. Mà tỷ hắn thì có vẻ thích Lý Trầm Tư với một tiểu quỷ như hắn sao không nhận ra. Hắn luôn miệng một tiếng cũng anh rể, hai tiếng cũng anh rể.

Xưng hô này làm cho cha mẹ hắn trợn cả mắt. Tỷ hắn thì chỉ biết trốn. Lý Trầm Tư thì chỉ biết lặng người. Vũ Văn Thành Đô còn đắc ý nói mình thông minh quá. Bộ dáng học theo một kẻ phách lối nhìn mà mắc cười.

" Anh rể đáng lẻ hôm qua đệ về ra mắt anh rể. Nhưng hôm qua, đệ tham gia đại chiến với nhóm cẩu tử ở thành tây. Đánh nhau trời đất quay cuồng." Vừa kể hắn làm ra các động tác nhưng mình đứng giữa rừng người đánh tây, dẹp đông.

Thật ra, qua hắn có theo nhóm lão thử thành đông đánh nhau với nhóm cẩu tử ở thành tây. Nhưng hắn chỉ đứng ở tửu lâu hò hét. Ở huyện Thanh Dực, ai  không biết hắn là thiếu gia Vũ gia. Mọi người mặc dù rất phiền khi hắn đến, nhưng nghĩ có một thiếu gia của đại gia tộc xưng huynh gọi đệ cũng là nở mày, nở mặt.

Vũ Văn Thành Đô cũng rất thông minh ngoài việc vui chơi thì không làm phiền gì bọn hắn. Đôi khi mời bọn hắn ăn uống thả ra. Có khi còn tìm bọn hắn làm các công việc khuôn vác ở những cửa hàng do gia tộc mình quản. Nên ở thành đông, hắn được gọi là nhị gia chỉ đứng sau lão thử.

Ngoài nhóm ở thành đông , thì hắn cũng quen hết các nhóm thành tây, thành nam, thành bắc. Ở huyện Thanh Dực thật ra có một lão đại, độc long lão đại của độc long bang. Dưới độc long bang là lão thử ở thành đông, cẩu tử thành tây, hắc tam nương ở thành nam, vương bát thành bắc. Độc long bang có quan hệ phức tạp với các đại gia tộc và quan phủ.

Đang nói chuyện với Lý Trầm Tư bỗng nhiên Vũ Văn Thành Đô vỗ vỗ đầu mình. Sau đó, nói với cha mẹ hắn:

"Cha mẹ, hôm trước trong lúc ăn với lão thử . Hắn nói vào rằm tháng tám có hai nhân vật có lai lịch rất lớn ở Minh Hải thành sẽ đến huyện Thanh Dực. Độc long lão đại của bọn  hắn, bảo bọn hắn thời gian này nhớ cụt đuôi mà sống. Nếu làm gì kinh động hai đại nhân vật đó thì đừng trách lão đại hắn ra tay vô tình. Lão thử nói gương mặt lão đại hắn lúc đó đáng sợ lắm. Lão thử còn nói lão đại hắn nói hai người này có quan hệ với quan phủ. Lão đại hắn cũng nhận tin từng sư gia của tri huyện Lê Hân"

Tin tức này thật sự quá bất ngờ, hai người này là ai? Lai lịch ra sao? Đến tri huyện đại nhân cũng ngầm gõ đầu lão độc long. Các đại gia tộc ở huyện Thanh Dực thì ai mà không biết độc long là quan phủ chăn thả. Hàng năm các quan đều mừng lễ quà cho cấp trên, chưa kể là các ngày lễ, sinh thần, đầy tháng, tử tuất liên quan tới cấp trên. Mọi việc này đều cần có tiền, lương của tri huyện một năm chỉ khoảng  hai mươi quan tiền, hai mươi phương gạo. Lương tri phủ thì chỉ có hai mươi lăm quan tiền, hai mươi lăm phương gạo.

Số tiền này chỉ đủ sống khá giả, nên đa số quan viên đều nghĩ cách moi móc tiền dân chúng bằng các loại thuế . Chặn tiền trợ cấp cho dân bị nạn, rút ruột công trình, đe dọa các gia đình giàu có để quyên góp, ép dân bán đất.

Tri huyện Lê Hân là vị quan có tài, ông ta không đi theo các hướng đó, vì đó là một con đường chết. Thay vào đó, ông ta nuôi một đầu độc long thu các phí bảo vệ từ các cửa hàng  cho đến bến tàu của các gia tộc này. Bảo lãnh các việc khuôn vác cần sức người ở các cửa thành. Đồng thời cũng giám sát các đại gia tộc.

Vũ gia ở thành đông kinh doanh chủ yếu vào vải lụa , tửu lâu. Trương gia ở thành tây kinh doanh chủ yếu là sòng bạc , kỹ viện. Trần gia ở thành nam kinh doanh xây dựng công trình, kim loại. Lưu gia thành bắc thì kinh doanh bến tàu, vận chuyển. Bốn đại gia tộc này hình thành huyết mạch kinh tế ở huyện Thanh Dực.Các gia chủ ở bốn đại gia tộc này, ai không phải thành tinh. Cũng không ai dám nuốt hết các công việc này, nên nhả ra một phần cho độc long bang. Đây là hình thức chuyển đổi tiền quà cho tri huyện. Nguồn tiền này một phần thuộc về độc long bang, chín phần về quan phủ. Tuy chỉ một phần nhưng nguồn tiền này cuồn cuộn không ngừng đổ vào. Đủ làm no chết một con độc long.

"Anh rể, mai lão thử dẫn đệ đi gặp lão đại hắn. Để giải quyết mẫu thuẫn với cẩu tử thành tây. Anh rể, có đi với  đệ không" Lý Trầm Tư yên lặng suy nghĩ rồi nhìn Vũ Văn Thành Đô nói:

"Được. Mai ta sẽ đi cùng đệ. Giờ đệ đi vào tắm và nghỉ ngơi đi. Ta còn với chuyện nói với cha mẹ nuôi"

Vũ Văn Thành Đô hoan hô rồi về phòng mình, gọi hạ nhận hầu hạ tắm. Vũ Hoài Nhân nhìn Lý Trầm Tư  rồi hỏi:

" Ngày mai con muốn gặp độc long để làm gì? Tên này không phải  thiện nam tín nữ gì ở Thanh Dực huyện"

Lý Trầm Tư  nhìn cha mẹ nuôi với ánh mắt trí tuệ nói:

"Con có một ý tưởng có thể cột chặt tri huyện đại nhân vào kế hoạch lụa tơ tằm của chúng ta. Cho dù ngài ấy có thông minh, suy tính trước sau. Nhưng miếng thịt mỡ này dù có độc , ngài ấy sẽ cắn một miếng tuyệt đối không nhả. Độc long là mắc xích quan trọng".

Nghe tới đâu hai vợ chồng Văn Tâm phu nhân kinh ngạc với những gì Lý Trầm Tư sắp nói. Hai người theo hắn vào cơ mật đường. Hôm nay, Vũ Hoài Nhân ngồi chủ tọa, Văn Tâm phu nhân ngồi vị trí bên phải phía dưới gia chủ. Vũ Văn Như Nguyệt cũng theo vào ngồi cạnh mẹ nàng. Lý Trầm Tư ngồi ở ghế đối diện.

Lý Trầm Tư nhìn mọi người suy nghĩ mạch lạc lời nói rồi nói ra:

"Tri huyện đại nhân không phải muốn phát triển huyện Thanh Dực phồn hoa để thăng quan sao. Ba đại gia tộc khác không phải nói Thanh Dực huyện muỗi nhiều thịt ít sao. Chúng ta sẽ cho tri huyện đại nhân, cùng ba đại gia tộc đó cơ hội này. Con sẽ vẽ một bản vẽ cho cha mẹ xem. Vũ gia chúng ta sẽ mua một khu đất lớn ở trung tâm huyện Thanh Dực. Tiếp đó, mở một cửa hàng to lớn gồm bốn mặt cửa đông nam tây bắc với ba tầng thượng, trung, hạ. Bốn mặt cửa này sẽ do bốn đại gia tộc kinh doanh theo từng vị trí đông nam tây bắc. Ba tầng này thì tầng thượng sẽ tiếp đón quan lại, con cháu bốn đại gia tộc. Tầng trung tiếp đón con cháu các gia đình giàu có. Tầng hạ tiếp đón những gia đình có thu nhập khá giả."

" Chúng ta sẽ gửi cho tri huyện đại nhân hai mươi phần trăm tổng lợi nhuận hàng tháng của khu cửa hàng này. Tri huyện đại nhân không cần bỏ ra bất cứ đồng nào. Chỉ cần đảm bảo các thủ tục thông suốt, trận tự tại đây. Còn mỗi đại gia tộc sẽ nhận mười phần trăm tổng lợi nhuận hàng tháng theo số tiền tương ứng mình góp vào. Còn mười phần trăm tiền góp vào là bao nhiêu thì cha mẹ là người trong nghề, hài nhi cái này không mua rìu quá mắt lỗ ban. Vũ gia chúng ta là  ông chủ lớn nên cầm năm mươi phần trăm"

Lý Trầm Tư nói tới đây mọi người càng nghe càng kinh ngạc. Ở đây, hai người ai không phải là lão thọ tinh, nghe Lý Trầm Tư nói hai người đã cảm giác nguồn tiền, càng ngày càng chảy về túi Vũ gia.

Hai người càng nhìn hắn càng yêu thích, Vũ gia thật may mắn khi có con nuôi là Lý Trầm Tư. Sau đó, lại nhìn con gái mình đầy ẩn ý. Vũ Văn Như Nguyệt đang nghe như say. Bỗng cảm nhận ánh mắt của cha mẹ khác thường nhìn mình, gương mặt bất giác đỏ lên.

"Anh rể, anh rể đây là độc long bang" . Hôm nay, lão thử đến nhờ lão đại độc long giải quyết mâu thuẫn với cẩu tử tây thành. Đáng lẻ, không dắt theo tên tiểu tử Vũ Văn Thành Đô nhưng hắn bám dai như đỉa. Một, hai muốn đi mở mang tầm mắt, bình thường hắn ăn , uống của tên tiểu tử này. Tên tiểu tử này cũng giúp hắn tìm một số việc cho đám huynh đệ. Hắn cũng nhận được lợi từ việc đó. Nên phiền thì phiền cũng hứa mang hắn đi.

Hôm nay, tên tiểu tử này dắt theo một tên nữa, vốn lão thử không vui, muốn đuổi khách. Nhưng biết người này sắp làm con nuôi Vũ gia thì vui vẻ hẳn. Lão thử nghĩ không lẽ trời cao thấy hắn khổ , con trai, con nuôi lão gia nhà họ Vũ đều đến tìm hắn. Càng nghĩ hắn càng vui vẻ. Sau này ra đường có thể ngẩng cao đầu, khoác lác với đám huynh đệ.

Ngồi ở chủ tọa đại sảnh là vị trung niên với một vết sẹo lớn kéo dài từ trán chạy qua con mắt trái. Trên tay phải hắn xăm hình một con thanh long. Ngồi ở ghế chủ tọa khí thế mười phần .Lão đại độc long bang - độc long. Hôm qua, lão thử thành đông đánh nhau cùng cẩu tử thành tây. Khiến tri huyện đại nhân chửi hắn cả người thành máu chó.

Hai tên khốn này to gan lớn mật, chỉ vì một người con gái mà dám đánh nhau huyên náo. Nếu hôm nay, hắn không tháo mấy khớp xương của chúng. Thì vài hôm, đầu của hắn chắc tặng không rồi. Lão thử hôm nay còn dám dắt theo hai tên tiểu tử. Thật là to gan, hắn xem đây là nhà hắn sao. Trong lòng tuy tức giận, độc long cũng không bộc phát mà hỏi bọn chúng.

"Hôm qua, thành đông và thành tây đánh nhau chuyện này là sao? Hôm trước ta đã nói với các ngươi những gì? Có phải lông cánh đã đủ, xương cốt cứng cáp muốn bay nhảy phải không?"

Lão thử và cẩu tử mặt đều xanh rồi. Bọn  hắn biết nếu hôm nay không có lời giải thich. Hai người bọn hắn đừng hòng bước ra khỏi đi. Lúc trước, khi bọn chúng còn là lâu la, chưa ngồi lên chức lão đại thành đông và thành tây. Cũng chính đại sảnh này, chính mắt chứng kiến hình ảnh, lão đại bọn hắn bị độc long lão đại vận cổ chết tươi vì dám bất kính. Hình ảnh trở về làm cho hai người bọn hắn lạnh cả sống lưng.

Cẩu tử run rẩy đứng dậy nói: "Lão đại, con chuột chết này vì một người phụ nữ, kéo cả đám huynh đệ phá Kỹ Hồng Viện làm cho Trương gia chửi đệ cả người đều máu chó. Đệ còn phải bồi thường số tiền lớn cho sự tổn thất của họ. Trương gia nói nếu đệ làm không được thì họ sẽ tìm người khác. Lão đại cũng biết, thành tây không chỉ riêng cẩu tử đệ một người. Huynh đệ của đệ sẽ chết đói hết."

Độc long nhìn lão thử, lão thử run rẫy đứng lên: "Lão đại, tên cẩu tử chó chết này hắn dung túng đệ đệ hắn. Lão đại còn nhớ không , hai năm trước  đệ đệ hắn cưới một đứa em gái của  lão tam đệ. Giờ đây , hắn ép vợ hắn làm gái thanh lâu đến nỗi người ta phải tự tử chết. Lão đại , nếu đệ không máu đền nợ máu, thì sao ăn nói với đám huynh đệ. Tên chó chết này, khi đệ đến nói chuyện thì hắn phũ hết trách nhiệm, nói sẽ cho một số tiền bồi thường."

Đôc long lành lạnh nói: " Cẩu tử quản giáo bất nghiêm, dung túng huynh đệ làm đều xằng bậy. Cắt đệ hắn một chân , bồi thường tiền cho gia đình vợ hắn. Kỹ Hồng Viện tiếp tục do cẩu tử trông coi. Còn hai người bọn người bất tuân lệnh. Gây gổ đánh nhau mỗi người một cánh tay, trái hay phải bọn ngươi chọn đi."

Nói xong, độc long nhắm mắt. Bọn đệ tử mang hai thanh đao ngắn ra quăng dưới nền. Tiếng va đập kim loại vào nền như trọng trì gõ vào tim lão thử cùng cẩu tử. Bọn chúng từ từ nhặt, mỗi người một thanh đao ngắn , tay thì run run. Bọn hắn biết, độc long lão đại chưa nói chơi bao giờ. Nếu hôm nay, bọn hắn không tự chặt một cánh tay, thì khi độc long lão đại ra tay có thể là mạng bọn hắn.

Hai người bọn chúng cắn răng định chặt thì tiếng gọi của Lý Trầm Tư như kéo bọn hắn ra khỏi quỷ môn quan.

"Khoan đã"

Độc long mở mắt như một con rắn độc sẵn sàng cắn chết Lý Trầm Tư :

"Tiểu tử , nếu không nể mặt Vũ gia chủ, ta sớm đá hai người các người ra khỏi đây rồi"

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn hắn  nói: "Từ khi nào, Thanh long đường lưu lạc đến nông nỗi này."

Mọi người ngơ ngác không hiểu Lý Trầm Tư nói gì, độc long bật dậy rút thanh đao thủ thế sẵn sàng tấn công, miệng hét lớn :

" Ngươi đến cùng là ai" Chuyện hắn là thành viên thanh long đường  Nhất chính phái tuyệt đối không ai biết. Thiếu niên này là ai? Sao lại  biết?

Lý Trầm Tư cười bảo: "Không lẽ , người để ta tại chỗ này nói ra à"

Độc long cho tất cả mọi người lui hết , kể cả Vũ Văn Thành Đô cũng bị đuổi ra.

Lý Trầm Tư  thật không ngờ ở huyện Thanh Dực gặp được người của Nhất chính phái. Hắn liên tiếp đánh ra bốn pháp ấn, đại diện Thanh Long ở phía đông, Bạch Hổ ở phía tây, Chu Tước ở phía nam, Huyền Vũ ở phía bắc. Bốn ấn này là tứ tượng ấn chỉ có trưởng môn đương nhiệm của Chính nhất phái mới biết. Lý Trầm Tư hét lớn :

"Tứ Tượng quy nhất, Thanh long ở đâu?"

Độc long kinh hãi vội vã quỳ xuống : "Thanh long đường , mộc long tham kiến chưởng môn."

Cả mộc long cùng Lý Trầm Tư đều biết, mộc long quỳ, không phải quỳ lạy hắn, mà đối với Chính Nhất phái quỳ bái. Truyền nhân Chính Nhất phái xuất thế chứng tỏ sắp có đại sự phát sinh. Đây là các đời Thanh long đường truyền dụ. Thanh long đường là một trong tứ đường đi theo bảo vệ các đời chưởng môn Chính nhất phái.

" Đứng dậy đi, ta còn chưa là chưởng môn, lão nhân gia ông còn khỏe mạnh" Lý Trầm Tư đỡ hắn dậy.

"Tại sao người lưu lại tới đây" Lý Trầm Tư hỏi, mộc long chỉ nói với hắn: khi nào có thời gian sẽ nói hắn nghe. Lý Trầm Tư cũng không ép hắn.

Lý Trầm Tư nhìn hắn và nói: "Đáng lẽ, hôm nay ta nghĩ sẽ dùng quyền cước thu phục ngươi. Nhưng không ngờ là người một nhà, như thế càng tốt."

Sau đó, Lý Trầm Tư nói rõ mục đích của mình,muốn nhờ hắn giúp đỡ khơi thông chỗ tri huyện đại nhân. Về việc, Vũ gia muốn mua khu đất ở trung tâm Thanh Dực huyện. Hắn vỗ ngực cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Lý Trầm Tư cảm ơn hắn rồi cùng Vũ Văn Thành Đô về phủ.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét