Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 12 : Vận Mệnh Vũ Gia Thanh Dực Huyện


Cả đại sảnh tĩnh lặng, nếu như lúc này một cây kim rơi có thể phát ra âm thanh. Đây là Lý Trầm Tư sao. Một thiếu niên chín tuổi. Văn thao, võ lược, tài trí nhìn xa trong rộng. 

Nếu trước đây bài Nhất Chi Mai có thể thấy tài hoa của vị ẩn sĩ, còn lưu luyến những ước mơ đầu đời. Thì bài Chí Làm Trai thể hiện khí phách tung hoành xa trường, lấy thân mình trấn áp bốn phương, một quyết tâm lấy máu xương đền nợ nước.

Mọi người nhìn Lý Trầm Tư lại nhìn Vũ gia, người Vũ gia thấy được ánh mắt hâm mộ ,đối kỵ thật không còn thiên lý. Sao Vũ gia may mắn vậy.

Mọi người Vũ gia thì cười tươi như hoa giống như sợ mọi người không biết. Ta đang rất vui, rất vui. Đối kỵ đi, ước mơ đi.

Đào Cam Mộc và tri huyện Lê Hân đều bị kinh trụ. Đồng cảm nhận khí thế hào hùng, cùng quần hùng đua tranh, cùng quần anh đọ sức. Hai người đều nhận đồng người này đại trí, đại tài có thể nói hùng tài thao lược. Trong có thể yên dân, người có bình giặc. 

Lý công tử đứng lên nâng ly rượu: "Lý huynh đệ , ly này ta kính đệ, đệ không được từ chối. "

Lúc này mặt Lý Trầm Tư  muốn méo rồi. Suy nghĩ hắn cười nói: "Lý công tử mời rượu đệ nhất định không dám từ chối. Nhưng tuổi đệ người nhỏ mệnh mỏng. Đệ còn phải cưới vợ sinh con. Hay Lý công tử truyền ly rượu này cho Đào lão, đào lão truyền cho đệ. "

Lý công tử cùng mọi người khó hiểu hành động của Lý Trầm Tư nhưng vẫn làm theo. Lần này, hắn mới dám uống. Lần đầu uống rượu cảm giác đắng cay xè như có ngọn lửa từ miệng vào bụng. 

Mọi người hoan hô chúc mừng Vũ gia có thêm con. Có người đùa bảo đầu năm con nuôi, cuối năm con rể. Vũ Văn Như Nguyệt mặt thì đỏ bừng, Vũ gia người thì cười to. 

Tiệc tàn, khách nhân lần lượt ra về. Lý Trầm Tư tiễn Lý công tử ra tận cửa. Đào lão nói với Lý Trầm Tư :

" Sau này có việc cần cháu cứ tìm Lê Hân, nó sẽ giúp cháu"

Lý Trầm Tư cười bảo : "Đa tạ Đào lão thương yêu. Chắc không bao lâu, cháu sẽ làm phiền Lê Hân huynh. Vẫn như cũ ba mươi phần trăm tổng lợi nhuận."

Tất cả mọi người đều cười vui. Khi Lý công tử sắp đi, Lý Trầm Tư cười nói : "Xin Lý công tử ban bốn chữ : Mở khẩu vô họa."

Lần này ba người ngạc nhiên, vì sao thái độ của Lý Trầm Tư trịnh trọng vậy. Lại rất kinh cẩn với Lý công tư. Tuy ngạc nhiên nhưng Lý công tử vẫn nói: 

" Mở khẩu vô họa" nghe bốn câu này Lý Trầm Tư mới dám mở thiên nhãn ra và nói với Lý công tử

" Lòng của Tư Mã Chiêu thì ai ai cũng biết, lòng của Tư Mã Ý thì chỉ có trời đất biết" 

Nói xong , Lý Trầm Tư mở thiên nhãn ra nhìn, không nhìn thì thôi. Nhìn thấy hắn sợ run lên. Trên  đầu hắn một đạo sét đánh xuống, cũng may có bốn chứ : " Mở khẩu vô họa " từ vận khí con tiểu long ngăn cản. Không thì hắn chết chắc. Nghĩ tới lời sư phụ, Lý Trầm Tư quyết định nếu không nhận ấn phong, tuyệt không xem thiên đạo.

Lý Trầm Tư thì kinh hãi thiên đạo như đao. Còn Lý công tử thì kinh hãi ý nghĩa của câu nói. 

Lý công tử phát ra từ đáy lòng: "Cảm tạ tiểu huynh đệ nhắc nhở. Sau này, có khó khăn mà Lê Hân không giải quyết, thì đệ tìm Đào lão sẽ thay ta giải quyết giúp đệ."

Cơ mật đường.

Sau khi tiễn Lý công tử về, Lý Trầm Tư  đi thẳng cơ mật đường. Mọi người đều có mặt đầy đủ. Hôm nay, Lý Trầm Tư ngồi vào ghế chủ tọa. Vị trí đáng lẽ của gia chủ hay phu nhân. Nhưng ngạc nhiên không ai dám ý kiến. Lý Trầm Tư nhìn một lượt nói:

" Cơ mật đường vào giới nghiêm cao nhất. Ngoài cha mẹ nuôi cùng các vị trưởng bối phận cao. Toàn thể lui hết. Hộ vệ lui về sau năm mét. Bất cứ ai cũng không được đến gần. Cãi lệnh người giết bất luận tội."

Mọi người sợ hãi rồi, lần này nghiêm trọng hơn lần họp cửu long ngâm. Hiện cơ mật đường còn lại tám người. Lý Trầm Tư, cha mẹ nuôi và năm vị trưởng bối đại diện năm phòng.

Không khí trầm lắng, Vũ Hoài Nhân hắn ngứa ngáy không chịu nổi đành hỏi :

"Trầm Tư, vị trưởng lão họ Đào có phải là Chi Hậu -Đào Cam Mộc không? Vị Lý công tử là ai? Có vẻ con kiêng kỵ người này vậy?"

Lý Trầm Tư cười nói: "Đào lão hơn chín phần là Chi Hậu - Đào Cam Mộc. Còn vị Lý công tử thật lòng con không biết là ai."

Mặc dù mọi người đã đoán được, nhưng giờ nghe Lý Trầm Tư xác nhận. Tin tức này thật quá đột ngột. Ban đầu với định là liên kết với tri huyện đại nhân. Hôm nay ân sư của ngài cũng xuất  hiện. Niềm vui ngoài ý muốn.

Trưởng lão phòng đại, mặt hơi đỏ đỏ ho nhẹ nói: "Trầm Tư, vị kia Lý công tử con không biết thật hả?"

Đùa sao, ba mươi phần trăm đó, tri huyện đại nhân chỉ có hai mươi phần trăm. Nếu không nhả ra với tính cách tri huyện , ông ta chỉ cần thả một chân đủ làm Vũ gia có thể mắc nghẹt chết. Ba gia tộc còn lại chỉ có mười phần trăm , họ đã đánh nhau sứt đầu mẻ chán. Nếu ba mươi phần trăm này cho Chi Hậu có lẽ họ không tiếc. Cái này, cho một người không biết? Đây là một miếng thịt mỡ, ai cũng muốn cắn một miếng. Nếu Vũ gia có thể ăn nổi thì cũng không chia ra rồi.

Lý Trầm Tư lễ độ  cười với với trưởng lão phòng đại: "Vũ Nhất ông nội cùng mọi người đang tiếc ba mươi phần trăm hả?"

Sau đó hắn cười nói với mọi người: "Ba mươi phần trăm này có đáng hay không phục thuộc tầm nhìn và sự gan dạ của Vũ gia."

Văn Tâm phu nhân cũng chịu không nổi sự giày vò  này nên cười hỏi:

"Trầm Tư con có thể nói rõ hơn không, mọi người không chịu nổi sự giày vò này."

Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi nói:  "Không biết cha mẹ cùng các trưởng lão muốn phát triển Vũ gia ra sao? Là đầu lĩnh Thanh Dực huyện, sau đó lan rộng qua mười một huyện còn lại, rồi lên Minh Hải thành, lan ra các đại thành còn lại, sau cùng là siêu cấp Gia Thành."

Văn Tâm phu nhân nói ra nhận định của mình: " Với tài lực cùng mối quan hệ của Vũ gia thì việc phát triển qua các huyện ở Minh Hải thành, rồi đến Minh Hải Thành  là đều trong tầm tay. Vượt qua mười một đại thành là cực hạn. Còn về siêu cấp Giai Thành là môt đoạn đường dài phải đi. Nếu như cường cường liên hợp thì đây chỉ là việc nhỏ. Chẳng những Gia Thành mà toàn Đại Việt quốc. Ta tin sẽ có một phần của Vũ gia."

Lý Trầm Tư mỉm cười gật đầu tỏ vẻ đúng quả thật không hổ là người lái con thuyền Vũ gia tới hôm nay:

"Mọi người đã thấy rồi, Vũ gia cực hạn chỉ có thể ở siêu cấp Gia Thành. Lấy Thanh Dực huyện là thí dụ. Ở đây, chúng ta là lão đại, nếu có một kẻ nào đó từ nông thôn vào huyện Thanh Dực đoạt miếng ăn của chúng ta. Chúng ta chỉ có thể nghiền nát hắn. Cùng đạo lý, khi chúng ta đi ra các huyện khác, đại thành và siêu cấp Giai Thành là đi tranh miếng ăn của người khác".

"Ba mươi phần trăm này mua một vé thông hành, mọi người nghĩ xem có đáng không. Mọi người đừng cứ nghĩ ba mươi phần trăm là lớn. Nếu nó không triển khai trên Đại Việt quốc thì chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước. Chỉ nhìn đẹp chứ thật ra là gân gà, ăn không được, bỏ thì tiếc. Đối với Vũ gia ở huyện Thanh Dực là miếng thịt to. Nhưng mọi người quên, ở đây là huyện không phải đại thành, càng không phải siêu cấp đại thành. Đối với người ta mà nói nó chỉ là thịt muỗi thôi".

"Chi Hậu là ai , cận thần của Lê đế, ông ta không có gia tộc sao? Không có minh hữu sao? Nếu đây là miếng thịt ? Liệu lão hổ có chừa phần cho chúng ta không? Mọi người có gan cướp đồ ăn ở miệng hổ không. Ông ta muốn đầu tư  vào Vũ gia để nhận hồi báo tương lại. Còn Vũ gia chúng ta cần vé thông hành của ông ta triển khai kế hoạch toàn Đại Việt quốc. Mọi người là nhìn thấy tiềm lực của nhau mà hợp tác. Chúng ta phải nhớ đi cùng với lợi ích cực lớn là nguy hiểm trực chờ. Đi sai một bước không phải bản thân mà còn cả Vũ gia chôn cùng".

Mọi người giờ đây toàn thân đổ mồ hôi, run lên. Mọi người chi nghĩ lợi ích mang về không suy tính  nhân tâm khó dò, lòng tham có thể hại chết mèo. Hôm nay được Lý Trầm Tư chỉ dẫn , nếu không đắc ý quên thân, đến khi chết thế nào còn không biết.

Mọi người đứng dậy hữu lễ với Lý Trầm Tư, hắn cũng không dám thất lễ vì đây là cha mẹ hắn cùng các trưởng bối. Lý Trầm Tư nói tiếp:

"Lý công tử là ai? Thân phận gì? Ta thật lòng không biết. Nhưng ta có thể nói cho mọi người biết. Đừng nói là ba mươi phần trăm. Nếu hắn muốn Vũ gia, thì cả Vũ gia cho hắn cũng không sao? Mọi người thấy ba mươi phần trăm là lớn hay Vũ gia là lớn"

Mọi người bị lời nó của Lý Trầm Tư sợ rồi. Lý công tử là ai mà cả Lý Trầm Tư còn kiêng kỵ hắn đến vậy. Mọi người giờ mới biết mình tầm nhìn hạn hẹp.

"Mọi người nên nhớ, những lời hôm nay không được nói với bất kỳ ai. Cho dù là chí thân. Sống để bụng, chết mang theo. Còn Lý công tử là ai? Tuyệt cấm tìm hiểu và tuyên truyền."

Mọi người biết tính nghiêm trọng của vấn đề. Lý Trầm Tư nói tiếp:

"Từ hôm nay, Vũ gia có ba việc cần làm. Thứ nhất :Tích trữ lương thực bí mật, phân bố các kho ở các trấn và huyện gần Thanh Dực huyện. Thứ hai : Bí mật tạo một đội quân thân binh riêng, là những binh sĩ giải giáp quy điền. Thứ ba : Bí mật mua các vũ khí từ trần gia bán cho quân đội. Thứ tư là quan trọng nhất hình thành tin tức đường. Đường này sẽ tập hợp các tin tức ở các tụ điểm mà Vũ gia mở, tổng hợp đưa ra quyết định"

Chỗ ở của tri huyện Lê Hân

"Ân sư Lý Trầm Tư người này đại tài, đại dũng, đại trí , tầm nhìn xa trong rộng. Lại có ý giao hảo với Lý công tử"

Đào Cam Mộc " Trầm Tư là nhân trung chi kiệt, lần này đi Thanh Dực huyện thu hoạch to lớn. Tên tiểu tử này thông minh đáng sợ. Sư thừa hắn lai lịch to lớn. Hữu dũng, hữu mưu, Lý công tử có sự giúp đỡ của hắn tất thành đại nghiệp"

Lý công tử đáp " Đào lão nói đúng, Trầm Tư huynh đệ tài trí hơn nhiều, phong phạm rất giống cao nhân, ẩn dật. Hắn đã tỏ thái độ, ta không nhận thì không hữu lễ rồi."

Ba người cười lớn.








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét