Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư - Chương 10 : Gặp Gỡ Đào Cam Mộc


Sau khi biết, Lý Trầm Tư là tương lai chưởng môn Chính nhất phái. Lão chưởng môn còn tại thế. Mộc long đã thấy hy vọng mở ra. Hắn còn có cơ hội trở về Thanh long đường. Ở đó là tất cả tuổi thơ của hắn. Những suy nghĩ miên man đưa hắn về tuổi thơ.

Mộc long thuật lại những gì Lý Trầm Tư nói cho tri huyện Lê Hân nghe. Tuy hắn không hiểu rõ về kinh doanh, nhưng hắn biết đây là miếng thịt mỡ. Với sự thông minh của tri huyện Lê Hân tuyệt đối không bỏ qua.

Hắn thành lập độc long bang một phần vì sự thông minh tài trí của người này. Một phần trả ơn cứu mạng của tri huyện đại nhân. Hắn xuất thân giang hồ, nên cũng không ấn tượng tốt với quan lại.

Trong mắt bọn hắn , quan lại là những con đỉa, chuyên hút máu dân chúng. Nhưng đối với tri huyện Lê Hân là người hắn kính trọng nhất. Từ ngày, Lê Hân nhận chức tri huyện Thanh Dực huyện, thì có thể nói dân chúng ở đây quốc thái dân an. Nên dân chúng yêu quý tặng danh thiện thanh thiên. Từ khi tri huyện Lê Hân đến, các công trình xây dựng cầu , đường chưa bao giờ ép buộc dân chúng đóng góp. Tình hình trị an ổn định không còn trộm cấp. Các ngành nghề ổn định phát triển. Dân chúng có công ăn việc làm.

Thấy tri huyện Lê Hân im lặng không nói. Mộc long đành hỏi: "Đại nhân ngài thấy có vấn đề sao?"

Tri huyện Lê Hân cười nói: "Không vấn đề, nhưng đây là một miếng thịt độc. Ăn một miếng lại thèm một miếng. Đến khi thèm rồi không được ăn. Thì cảm giác thèm sẽ giết chết người ta."

" Hay cho một Lý Trầm Tư, giỏi cho một Lý Trầm Tư" tri huyện Lê Hân cười lớn.

Mộc long rùng mình một cái. Thật lợi hại, chưởng môn thật lại hại. Cả tri huyện thông minh vậy cũng nguyện mắc câu.

Hai người đang nói chuyện thì sư gia gõ cửa đi vào: " Đại nhân Vũ gia chủ đến thăm, đang chờ ở phòng khách."

Tri huyện Lê Hân nhìn mộc long cười nói: " Mới nhắc tào tháo , tào tháo tới. Mộc long, ngươi về đi."

Trên đường hồi phủ Lý Trầm Tư phải một phen bỏ chạy với tính phiền của tên tiểu quỷ này.
" Anh rể, lão thử cảm ơn anh, hắn nói sau này việc ở thành đông cứ bao trên đầu hắn. Cẩu tử nói anh rể có rắc rối ở thành tây thì bao trên đầu hắn luôn."

" Anh rể , tên độc long có vẻ tôn kính, sợ hãi anh rể".

Khi về đến phủ , Lý Trầm Tư đi vào cơ mật đường, Văn Tâm phu nhân đang bàn việc với các phòng đại, phòng nhị, phòng tam...

Vũ Văn Thành Đô muốn vào nhưng bị hộ vệ ngăn lại. Hiện tại, dù hắn là con của gia chủ nhưng hắn chưa có tư cách bước vào cơ mật đường. Tên tiểu quỷ này đành lủi thủi về phòng.

Hắn chào mọi người, mọi người cũng mỉm cười gật đầu đáp lại. Lý Trầm Tư đem việc sau này độc long bang là minh hữu của Vũ gia ở huyện Thanh Dực.

Mọi người đều ngạc nhiên, độc long không phải là thiện nam tín nữ. Độc long bang là quan phủ chăn thả, tuyệt không liên hệ mật thiết với bất cứ thế lực gia tộc nào. Việc độc long bang là minh hữu của Vũ gia, đồng nghĩa tri huyện đại nhân và Vũ gia trên cùng chuyến thuyền. Kế hoạch lụa tơ tằm của Vũ gia sẽ tiến thêm một bước thuận lợi.

Với Văn Tâm phu nhân đây là một tin oanh động. Có lẽ những người ở Thanh Dực huyện không rõ về vị đại nhân này. Nhưng tứ đại gia tộc, ai không có quan hệ rắc rối các nơi. Vị tri huyện đại nhân này là cao đồ của Chi Hậu - Đào Cam Mộc một cận thần của Lê đế. Còn vì sao lại về một huyện nhỏ ở Thanh Hải thành trực thuộc siêu cấp đại thành Gia Thành thì không ai biết.

Khi mọi người đang hưng phấn, thì gia chủ Vũ gia Vũ Hoài Nhân đang cười lớn bước vào cơ mật đường. Một gia chủ thì việc vui buồn không lộ ra ngoài, như vậy sẽ làm mất phong phạm của một vị gia chủ của một đại gia tộc.

Nhưng hôm nay, Vũ Hoài Nhân không thể khống chế tâm tình kích động của mình. Khi đem bản vẽ và kế hoạch của Lý Trầm Tư cho tri huyện đại nhân, hắn không nghĩ thành công lớn như vậy. Hắn đã tính đến việc sẽ nhường thêm lợi ích cho tri huyện đại nhân.

Khi tri huyện đại nhân hỏi hắn kế hoạch này của Lý Trầm Tư phải không? Vũ Hoài Nhân kinh ngạc nhưng vẫn gật đầu thừa nhận. Tri huyện nói thêm một lời càng làm cho hắn ngồi không yên:

" Vũ gia chủ mọi việc cứ theo kế hoạch mà làm. Ở ba gia tộc còn lại ta sẽ cho độc long chào hỏi một tiếng. Sau này mọi việc kinh doanh của Vũ gia, nếu đó là Lý Trầm Tư định , không trái với pháp luật của Đại Việt quốc thì Vũ gia chủ cứ liên hệ sư gia. Rằm tháng tám này, bản quan sẽ mời hai vị khách phương xa đến dự lễ điển nhận nghĩa tử của Vũ gia chủ".

Vũ Hoài Nhân còn tưởng mình đang mơ, tri huyện đại nhân là ai? Cao đồ của Chi Hậu - Đào Cam Mộc cận thần của Lê đế. Đừng nói là tri phủ đại nhân ở Minh Hải thành, cho dù người đứng đầu siêu cấp đại thành Gia Thành cũng phải cho ba phần mặt mũi.

Vũ Hoài Nhân liên tục đa tạ tri huyện đại nhân sau đó ra về hồi phủ.

Vũ Hoài Nhân bước vào cơ mật đường tường thuật lại lời hứa của tri huyện đại nhân. Cả cơ mật đường vỡ òa vì hưng phấn. Điều này chứng tỏ , đây là dấu hiệu gia tộc Vũ gia sẽ không chỉ lớn mạnh ở huyện Thanh Dực mà còn leo lên được con thuyền của Chi Hậu đại nhân.

Với những vị lão thọ tinh ở đây, điều này ý nghĩa như thế nào đã rõ. Mọi người càng nhìn Lý Trầm Tư như viên long châu lấp lánh. Trời cao chiếu cố Vũ gia nên mới mang Lý Trầm Tư đến. Nếu gia tộc khác mà biết chỉ có tức máu phun ba thước.

Nghĩ mọi cách để kéo Lý Trầm Tư về. Không biết vô tình hay cố ý. Các lão thọ tinh nhìn Vũ Văn Như Nguyệt đầy ẩn ý. Làm nàng mặt đỏ như ráng chiều. Nội tâm thì như con kiến bò chảo nóng.

Thấy không khí quái lạ. Văn Tâm phu nhân mới ho nhẹ kéo mọi người về thực tế. Các lão thọ tinh này mới cười lớn đắc ý.

Hôm nay, phủ của tri huyện đại nhân xuất hiện hai vị khách. Một vị  đã ngũ tuần, cùng một vị tầm hai mươi thiếu niên.

Vị lão giả thiên đình rộng, đầy đặn. Đầu tròn, khuôn mắt to, lông mày đậm, hai tai dựng thẳng. Sơn căn thẳng đến ấn đường. Khuôn miệng cân đối. Đôi lông mày dài chỉ đến huyện thái dương. Mắt sáng, khóe miệng hướng lên trên, gò má tròn đầy. Ngũ quan cân đối. Mặt vuông chữ điền.

Người thiếu niên thiên đình rộng, mi thanh, mục tú.

Tri huyện Lê Hân quỳ trước lão giả , thái độ kính cẩn như đứa trẻ nhỏ gặp trưởng bối. Không có chút nào khí thế của một quan huyện thường ngày:

" Đồ nhi ra mắt ân sư"

Lão giả chính là cận thần của Lê đế, Chi Hậu Đào Cam Mộc. Lão giả cười thật tươi đỡ Lê Hân.

" Hài tử, con đã trưởng thành. Khi ta đến Thanh Dực huyện cảm nhận được một mảnh tường hoa. Dân chúng có cuộc sống ấm no. Thật không uổng công ta truyền ý bát cho con. "

Tri huyện Lê Hân cảm nhận được niềm vui sướng của ân sư. Như gửi gắm niềm hy vọng vào hắn. Hắn là một cô nhi bị lạc trong chiến tranh. Nếu không có ân sư sẽ không có Lê Hân ngày nay. Tuy danh phận là thầy trò nhưng tình cảm còn hơn cha con.

Lão giả thấy hắn khóc thì càng cười to. Bảo hắn lớn rồi, làm quan một huyện mà cứ như lúc trẻ đòi ăn mứt mà khóc nhè với lão. Lão giả giới thiệu với hắn một vị thiếu niên đi cùng.

" Hài tử , mau ra mắt Lý công tử đi. Cuộc đời ta chỉ kính trọng ba người thứ nhất Đinh đế, thứ hai là Lê đế, thứ ba là Lý công tư"  tri huyện Lê Hân kinh hãi rồi. Hắn cũng bị lời nói của ân sư hắn dọa sợ. Nếu lời này mà truyền ra ngoài chỉ sợ  sẽ tru di tam tộc.

Đinh đế là ai? Người dẹp loạn mười hai sứ quân thống nhất đất nước. Khi Đinh đế băng hà, thiếu đế còn nhỏ, lên ngôi không đủ phục quần quan. Giặc Tống thừa cơ đưa quân xâm chiếm. Lê đế được thần dân ủng hộ lên ngôi, đánh bại giặc Tống tạo ra thời đại thái bình cho Đại Việt quốc. Công lao đó ai dám so sánh.

Hôm nay, ân sư lại nói Lý công tư có thể so với song đế. Tri huyện Lê Hân sao không sợ. Lời này là đại nghịch bất đạo là tội tru di tam tộc. Nhưng hắn biết ân sư không bao giờ nói ngoa. Hắn biết triều đình sắp có chuyện lớn rồi. Hắn vội vã hành đại lễ.

"Học trò Lê Hân ra mắt công tử" hắn không dám xưng tên, không dám xưng chức vì như vậy là bất kính.

Lý công tử mỉm cười đỡ hắn dậy" Lê huynh lớn hơn ta, sao ta dám nhận đại lễ. Huynh đứng lên đi"

Lời nói cử chỉ của người này đúng mực mà uy nghiêm. Khí thế không lộ mà làm người tin phục.

Lão giả bảo hắn đứng dậy. Hắn nghe lời ân sư. Mọi người vào đại sảnh một bàn ăn dân dã đã được chuẩn bị. Mọi người hầu đều lui. Lê Hân biết ân sư thích giản dị không cầu kỳ. Nên bày một bàn thức ăn dân dã của huyện Thanh Dực tiếp đãi.

Ăn được một phần thức ăn. Tri huyện Lê Hân mới đọc bài thơ Nhất Chi Mai của Lý Trầm Tư cho ân sư nghe. Chi Hậu - Đào Cam Mộc không ngớt lời khen:

" Đại tài, đại nho , Lê nhi vị đại sư này còn ở Thanh Dực huyện hay không ta muốn bái kiến. Người này tài hoa như vậy, nếu đủ đức tài thì sẽ là trụ cột của triều đình".

Tri huyện Lê Hân cũng cười nói :" Ân sư người này là Lý Trầm Tư, con nuôi của Vũ Hoài Nhân gia chủ Vũ gia thành đông. Đặc biệt, người này mới chín tuổi"

Nghe tới đây không chỉ lão giả mà còn Lý công tử kinh ngạc.  Chín tuổi có thể làm một bài thơ kinh diễm như thế.

Sau đó, Tri huyện Lê Hân thuật lại kế hoạch hợp tác mở khu cửa hàng ở trung tâm huyện Thanh Dực của Vũ gia với Lê Hân mà người chỉ đạo là Lý Trầm Tư. Ngoài ra, không quên thuật lại lời nói của độc long. Nếu thật đánh nhau trong mười chiêu hắn sẽ chết  dưới tay Lý Trầm Tư.

Lúc này đây, hai người nghe xong chuyển từ kinh ngạc sang kinh hãi rồi.

" Đại tài, đại trí, đại dũng. Thật đáng sợ thiếu niên. Lý công tử nếu ngài có sự giúp đỡ của người này thì giống như Lưu Bị có Tuệ thần Gia Cát Lượng" Đào Cam Mộc hưng phấn không thôi.

Nghe đến câu này tri huyện Lê Hân sợ rồi. Lưu Bị là ai? Cái này càng làm cho Lê Hân đối với Lý công tử càng kính cẩn và hoảng sợ. Hắn nói với lòng, những lời nghe ở đây sống để trong lòng , chết mang theo. Nếu hôm nay, có người thứ tư nghe thấy, dù là con hắn. Hắn cũng một đao chém chết.

Ngồi đối diện Lê Hân , Lý công tử cảm nhận sự thay đổi tâm tình của hắn. Từ kinh hãi sang kiên quyết. Lý công tử yên lặng gật đầu. Cử chỉ này làm cho Lê Hân vui mừng khôn xiếc. Việc này tính nguy hiểm, nếu lộ ra có thể là tru di cửu tộc. Nếu thành công thì lưu danh ngàn năm.

" Hài tử, con mau dẫn ta đến gặp hắn. Ta muốn chính mắt quan sát hắn" Đào Cam Mộc bây giờ tâm tình kích động, không còn giữ được sự thong dong của vị đại quan , tay nắm quyền hành.

Tri huyện Lê Hân nói: "Rằm tháng tám Vũ gia sẽ làm lễ điển nhận Lý Trầm Tư là con nuôi. Ân sư không nên gấp."

Hôm nay, ngày rằm tháng tám - lễ hoa đăng náo nhiệt vô cùng. Nhà nhà kết đèn hoa đăng đỏ. Giữa đêm khuya, huyện Thanh Dực như đóa hoa nở rộ giữa màn đêm.

Vũ gia đang tiếp khách mời dự lễ điển nhận con nuôi. Khách nhân đa phần là con nhà quyền quý, có máu mặt ở huyện Thanh Dực.  Ở đại sảnh bày ra hai bàn lớn. Điều này làm mọi người kỳ quái. Đáng lẽ nếu tính tứ đại gia tộc thì chỉ có khoảng tám người thì đủ một bàn. Sau ra hai bàn thượng - hạ.

Khi khách nhân đến đông đủ thì có sự khác lạ. Vũ gia chủ ngồi cùng bàn hạ với gia chủ ba tộc còn lại.  Lý Trầm Tư thì ngồi ở bàn thượng, điều này làm mọi người kỳ quái. Ba gia chủ của ba đại gia tộc cũng không ý kiến. Mọi người đến đông đủ nhưng tiệc chưa bắt đầu. Bỗng một tiếng bước chân từ ngoài của làm mọi người kinh ngạc.

Quay lại thì thấy tri huyện đại nhân dẫn theo hai người tiến vào bàn thượng. Mọi người đứng dậy tham kiến.

Ngồi ở bàn thượng , mỗi người đánh giá Lý Trầm Tư. Khí thế phiêu dật, cử chỉ đúng lễ, nho nhã lễ độ.

Lý Trầm Tư cười nói: "Tiểu tử xin ra mắt ba vị  đại nhân. Nếu ba vị đại nhân còn nhìn nữa, chắc tiểu tử chín luôn quá."

Lời nói vui của Lý Trầm Tư phá tan không khí lạ lùng.

Tri huyện Lê Hân cười đáp: "Lần đầu gặp tiểu huynh đệ, Lê Hân hữu lễ."

Sau đó giới thiệu hai vị khách mời.

" Lão nhân gia ông đây là trưởng bối của ta. Đọc bài thơ của tiểu huynh đệ yêu thích muốn gặp mặt. Còn đây là Lý công tử "








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét