Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2019
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 21: Hồng Môn Yến - Trung
Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn Nam gia chủ như thằng hề nhảy nhót rồi nói :
"Thứ nhất xét về quan hệ khách mời. Hôm nay, bốn vị Vương Gia mở tiệc chiêu đãi mọi người ngắm hoa, thưởng nguyệt. Mọi người đến đều là khách nhân. Từ khi ta đến bốn vị vương gia niềm nở ân cần không có phiền hà trách cứ. Qua đó có thể thấy Vương gia khí độ bất phàm, khí phách có thể nói cao cả, lòng dạ có thể dung người. Thật là chuẩn mực để mọi người noi theo. Xứng với Lê đế đặt niềm kỳ vọng mong mỏi."
"Chủ nhân buổi tiệc chưa lên tiếng. Nhưng Nam gia chủ đứng trước mọi người, khách lấn áp chủ đưa vương gia vào tình huống khó xử. Làm người ta nghĩ bốn vị vương gia khí độ hẹp hòi, lòng dạ thì nhỏ mọn không dung người khác. Mất đi phong phạm đế vương. Mất đi kỳ vọng mà Lê đế gửi gắm, Nam gia chủ không biết người có ý gì?"
Nghe tới đây ,đầu mọi người ong ong kinh ngạc. Hay cho một Lý Trầm Tư dùng nhân nghĩa để đẩy vương gia lên đầu sóng. Đầu tiên là khen vương gia đức độ là tấm gương để mọi người noi theo. Sau đó lại nói Nam gia chủ đẩy vương gia xuống hướng bất dung nhân. Làm Nam gia mặt đỏ như đít khỉ tiến thoái lưỡng nan.
" Thứ hai xét về thân phận khách mời, bản Hầu là An Lạc Hầu thuộc về dòng dõi hoàng thất. Ở đây ngoài bốn vị vương gia có thể nói ta thất lễ thì ai cũng không có tư cách. Nam gia chủ! Tuy ngươi là gia chủ Nam gia ở Gia Thành nhưng chỉ là hào môn thuộc về bình dân bá tánh. Lại ngang nhiên công kích hoàng thất coi thường uy nghiêm của hoàng tộc. Thiên hạ này đất nào không phải đất vua. Không lẽ Nam gia ở Gia Thành độ mập đã lớn có thể khinh thường hoàng thất, khinh thường ân uy của Lê đế. Nam gia chủ ngươi nói cho bản Hầu biết. Là ai cho ngươi lá gan đó"
Lần này mọi người bị dọa sợ. Không chỉ bốn đại gia chủ mà còn các vị vương gia đều kinh hãi.
Vấn đề thứ nhất, có thể là quan hệ ứng xử có thông cảm cho qua. Nhưng vấn đề thứ hai, tính chất của nó vô cùng quan trọng. Nó ảnh hưởng đến uy nghiêm của hoàng thất. Nếu bốn vị vương gia xử lý không tốt, nhẹ thì tổn hại uy nghiêm của hoàng thất. Nặng thì tài năng đức độ chưa đủ phục quần hùng, không đủ phong phạm đế vương. Buộc bốn vị vương gia phải đứng chung thuyền với Lý Trầm Tư. Vì mình hay vì Lý Trầm Tư phải tỏ thái độ ủng hộ hắn. Nếu không Lê đế biết được. Mọi người về ngủ khỏe, tranh ngôi hoàng đế làm gì nữa.
Đối với tứ đại gia tộc là búa bổ vào đầu. Đây là coi thường uy nghiêm hoàng thất, công nhiên chống đối hoàng thất. Nếu chuyện tối nay có người bụng dạ khó lường loan tin thì tứ đại gia tộc hậu họa vô cùng. Không nói đến họa diệt tộc nhưng Lê đế gõ một cái cũng đủ để bốn đại gia tộc đứt tay, đứt chân.
"Bốn đại gia tộc ở Gia Thành tại buổi tiệc của bốn vị vương gia công nhiên trách cứ An Lạc Hậu làm tổn hại uy nghiêm của hoàng thất, ý đồ muốn tạo phản?"
Nghĩ tới đây mọi người hoảng sợ tột cùng. Nam gia chủ chỉ muốn cậy già lên mặt hạ uy phong của Lý Trầm Tư. Không ngờ, hắn chụp cho Nam gia chủ cái mũ tạo phản.
Nam gia chủ run lên từng cơn vì hoảng sợ cùng tức giận. Ba vị gia chủ cũng kinh hoảng.
Đông gia chủ hoảng hốt đứng lên nói: "An Lạc Hầu bớt giận, là tên gà chết này tính nóng, miệng mồm thúi hoắc có tiếng. Hắn nói ra chỉ là câu nói đùa. Mong Hầu gia, bốn vị vương gia rộng lòng bỏ qua."
Nam Phong Vương cũng tức giận nhưng kiềm chế tốt, hắn cũng bị dọa sợ:
"Nam gia chủ! An Lạc Hầu là Hầu gia đại diện cho hoàng thất ta. Tuy ngươi lời nói vui nhưng đó là mạo phạm, nể người lần đầu phạm phải nên tha. Ngươi hãy hướng An Lạc Hầu thỉnh tội."
Nam gia chủ mặt như quả cà héo, định cậy già lên mặt trách cứ Lý Trầm Tư . Nay thì bắt gà không thành lại mất nắm thóc. Lấy mặt mo của mình hướng Lý Trầm Tư tạ tội.
" Hầu gia là ta lỡ lời vô ý mạo phạm hoàng thất. Mong Hầu gia rộng lượng bỏ qua"
Lý Trầm Tử mỉm cười nhìn hắn nhận lễ của hắn từ tốn nói:
"Nếu Nam gia chủ chỉ là vô ý lỡ lời thì cho qua. Hôm nay là bốn vị vương gia mời mọi người ngày rằm tháng giêng đến để ngắm hoa, thưởng nguyệt"
Khi nghe tới đây mọi người cảm nhận sóng gió đã qua. Tâm tình bình ổn. Nhưng câu tiếp theo Lý Trầm Tư nói như trọng trì đập vào tim của mọi người.
"Nhưng ta muốn nhắc nhở Nam gia chủ. Ngươi có thể ở Gia Thành có thể hô mưa gọi gió đó là ân huệ của tổ tiên để lại. Tổ tiên ngươi từng theo Đinh đế dẹp loạn mười hai sứ quân có thể nói là cùng thời với Lê đế. Khi Lê đế lên ngôi vì nhớ ân uy của Đinh đế mới căn nhắc gia tộc ngươi về Gia Thành lập gia. Tuy ân uy Đinh đế còn đó nhưng không phải để ngươi đắc ý quên thân. Gia Thành là một trong ba siêu cấp đại thành của Đại Việt quốc. Mà Đại Việt quốc là họ Lê chứ không phải họ nào khác. Nếu ai nghĩ mình đã mập, xương cốt cứng cáp. Vậy thì tốt rồi, về nhà tắm rửa sạch sẽ, rửa sạch cổ đi. Ta không tin ở Gia Thành này không có gia tộc nào không muốn lên làm lão đại Nam thành"
Mọi người kinh hãi rồi. Giờ bốn vị vương gia mới ý thức vấn đề nghiêm trọng. Mới hiểu lời cảnh cáo cũng những vị đại thần bên cạnh Lê đế. Lê đế thất vọng về bốn người. Lê đế cử bốn người đến là gõ đầu tứ đại gia tộc. Nhưng mọi người lo trước sợ sau làm mất uy nghiêm hoàng tộc. Giờ mọi người mới biết vì sao Lý Trầm Tư được sắc phong là An Lạc Hầu. Nghĩ tới đây một luồng khí lạnh lan tỏa toàn thân.
Tứ đại gia tộc kinh hãi gần chết. Họ hiểu rồi, họ thật sự hiểu rồi. Thì ra Lê đế muốn khai đao với họ. Họ hiểu vì sao Lý Trầm Tư được sắc phong làm An Lạc Hầu. Nghĩ đến đây bốn người sợ hãi, run lên từng cơn. Nỗi kinh hãi tột cùng. Họ hiểu cách làm người của Lê đế.
Những gia tộc khác thì vui vẻ rồi. Họ biết Lê đế đã bất mãn với bốn đại gia tộc. Nếu họ có thể tranh thủ sự ủng hộ của vị hầu gia này thì tương lai không biết chừng vị trí tứ đại gia tộc phải đổi chủ rồi.
Khi Lý Trầm Tư kết thúc lời nói, ba vị gia chủ còn lại kinh hãi đồng loạt đứng lên. Họ có thể thấy được sát ý nhè nhẹ của bốn vị vương gia. Đây không còn lợi ích kinh doanh mà uy nghiêm của hoàng thất.
Đông gia chủ vội nói với Lý Trầm Tư : "Hầu gia! Tứ đại gia tộc là một phần tử của Đại Việt quốc. Nhờ ân điển của Đinh đế cùng nhờ hồng ân của Lê đế mà an cư lạc nghiệp ở gia thành. Một lòng tận trung với Đại Việt quốc với Lê đế. Chưa bao giờ ăn ở hai lòng mong thái tử cùng ba vị vương gia suy xét."
Hai vị Tây gia chủ cùng Bắc gia chủ càng tỏ rõ thái độ như lời Đông gia chủ nói. Lần này mọi người càng thấy sự đáng sợ của Lý Trầm Tư. Chỉ một lời nói của Nam gia chủ mà Lý Trầm Tư đưa họ lên đầu ngọn sóng. Gõ một gậy vào đầu bốn gia chủ. Lại cột bốn vị vương lên một thuyền. Thật đáng sợ thiếu niên. Đáng sợ An Lạc Hầu. Qua buổi tối đêm nay, Gia Thành các quan lại cùng hào môn thế gia sẽ lan truyền tin tức. Một vị thiếu niên An Lạc Hầu dùng một chiêu uy nghiêm hoàng thất định Gia Thành bình bốn gia tộc.
Lý Trầm Tư lại cười với mọi người:
"Đồ ăn đã nguội mọi người ăn nhanh đi. Vừa ăn vừa ngắm hoa, thưởng nguyệt. Nhân gian có được mấy lần hạnh ngộ như thế này"
Mọi người càng ngạc nhiên với vị Hầu gia này. Đầu tiên đao to búa lớn sau lại cười nói vui vẻ. Mọi người cứ tưởng hắn mới là chủ nhân buổi tiệc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét