Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 11 : Lý Trầm Tư Bộc Lộ Tài Năng.


Lý Trầm Tư nhìn tri huyện Lê Hân người này tướng mạo đường đường, lời nói nho nhã, cử chỉ khiêm tốn. Thái độ thân thiện, làm người ta cảm nhận đây là một huynh trưởng chứ không phải một quan tri huyện.

Ba đại gia chủ ở bàn hạ cũng đều ngạc nhiên. Thái độ của tri huyện đại nhân với Lý Trầm Tư như bạn hữu lâu ngày gặp lại. Tuyệt không vì lớn tuổi hay chức vị mà coi thường Lý Trầm Tư. Ba người liếc mắt nhìn nhau. Trong mắt ẩn ý vị trí Lý Trầm Tư ngang với gia chủ bọn hắn.

Lý Trầm Tư nhìn vị lão giả , trưởng bối của tri huyện đại nhân. Người này độ khoảng ngũ tuần , tướng mạo uy nghi. Khí thế không giận tự uy. Đây là do thời gian nắm trọng quyền mà thành.

Lại nhìn sang vị công tử họ Lý. Lần này, Lý Trầm Tư bị dọa sợ rồi chỉ thiếu chút la lên. Người này tầm khoảng hai mươi. Tướng mạo mi thanh, mục tú. Ngũ quan cân đối. Khí thế nội liễu.

Trước khi ra ngoài rèn luyện, sự phụ hắn bảo hắn tuyệt đối không được dùng kỳ môn độn giáp, phong thủy kinh dịch giúp đỡ người khác khi chưa nhận ấn phong. Nếu không sẽ chết ngay lập tức.

Lúc nãy, vì thấy vị công tử họ Lý khí thế bất phàm không phải loại khí thế như tri huyện đại nhân, hay vị lão giả. Nên mở thử thiên nhãn. Không xem thì thôi, mở xem làm Lý Trầm Tư bị dọa sợ.

Vì cải mệnh của hắn, sự phụ hắn hướng trời cao xin một tia thuần dương chi khí cho hắn. Sự phụ hắn phải trả bằng tuổi thọ của mình, vận khí của môn phái và phong thủy của Gia Thành. Hôm nay, Lý Trầm Tư nhìn vị công tử họ Lý này. Sau lưng vị này một con chân long đang hô hấp.

Đây là một con rồng. Nó đang hô hấp. Mỗi lần nó hô hấp vận khí cải Đại Việt quốc tràn vào trong cơ thể nó. Mỗi khi hô hấp một lần, nó lớn lên một vòng. Ai mà không biết chân long đại diện cho hoàng đế. Một núi không thể có hai hổ. Một nước tuyệt đối không có hai long.

Lý Trầm Tư nhìn về phía Thăng Long thành thì bị dọa rồi. Chân long ở Thăng Long thành mỗi lần hô hấp khí tức bị rút ra. Nó gầy một vòng. Khí tức bị tiểu long hấp thu.

Cái này...không lẽ....càng nghĩ Lý Trầm Tư lạnh hết cả thân rồi. Nhớ đến lời sư phụ, giờ hắn có thể đoán lờ mờ rồi.

Lý Trầm Tư bước tới dùng đại lễ vái thật sâu, một vái với vị Lý công tử này. Sau đó, ôm quyền hữu lễ với vị trưởng lão và tri huyện đại nhân.

Hành động của Lý Trầm Tư làm cho cao tầng Vũ gia kinh hãi. Làm cho tất cả mọi người ngạc nhiên. Đối với cao tầng Vũ gia, Lý Trầm Tư như là thần nhân tài trí không phải ai cũng có tư cách luận bàn. Lý Trầm Tư lại hành đại lễ như vậy với người này. Vị công tử này lai lịch ra sao?

Đào Cam Mộc và tri huyện Lê Hân kinh ngạc. Không hiểu vì sao Lý Trầm Tư hành đại lễ với Lý công tử. Hai người là lần đầu gặp. Hành đại lễ với Lý công tử , nhưng hữu lễ với hai người. Nếu nhìn bề ngoài sẽ không hợp lễ đạo. Hai người cũng bị hắn làm rối tung luôn rồi.

Lý công tư ngạc nhiên nhưng cũng hành lễ với Lý Trầm Tư. Hành động tiếp theo của Lý Trầm Tư càng làm cho cao tầng Vũ gia bị dọa sợ. Lý Trầm Tư lùi liền ba bước ,bước về bên trái, không dám nhận lễ.

Đây là một việc vô lễ trong giao tiếp. Nhưng mọi người có thể nhận ra. Đây không phải là vô lễ mà là không nhận nổi hay nói đúng hơn là không dám nhận.

Nói đùa gì chứ. Nếu người không học đạo , mệnh cách không liên thông mật thiết với mệnh Đại Việt quốc, có nhận cái lễ của con rồng này thì cũng không sao. Lý Trầm Tư không giống, hắn là người học đạo. Nếu hắn nhận lẽ của con rồng này khi mệnh cách không tương đương. Nhẹ thì bệnh nặng tổn thọ. Nặng thì vận rủi đeo bám, chết bất đắc kỳ tử.

Lý công tử cũng sững sờ với hành động của Lý Trầm Tư.

Lý Trầm Tư vội la lên: "Lý công tử đừng làm khó học trò. Học trò mới chín tuổi, còn muốn cưới vợ sinh con."

Câu nói đùa của Lý Trầm Tư để không khí căng thẳng dịu bớt. Sau đó , hắn mời vị Lý công tử này ngồi ghế chủ tọa. Bên phải là vị trưởng lão, bên trái là tri huyện đại nhân, kế tri huyện đại nhân là vị trí hắn. Hắn cũng không dám ngồi đối diện vị Lý công tử. Ngôi vị chủ khách đảo lộn nhưng không ai ý kiến.

Khi tiệc đã ăn nửa phần. Vị trưởng lão hỏi hắn:

" Ta nghe Lê Hân đọc bài thơ cùng ý tưởng  mở khu vực cửa hàng ở trung tâm huyện Thanh Dực của tiểu huynh đệ thật là kinh tài. Không bao lâu huyện Thanh Dực sẽ thành trung tâm của mười hai huyện ở Minh Hải thành"

" Việc này nếu mở rộng ở mười hai đại thành cùng siêu cấp Giai Thành thì nguồn tiền cuồn cuộn không dứt. Nếu mở ra cả Đại Việt quốc..."

Lần này ba đại gia tộc bị hù rồi. Vũ gia thật to gan, lớn mật. Miếng thịt to vậy hèn chi không dám ăn một mình. Nếu không chỉ sợ chưa ăn thì bị ép cho chết rồi. Càng làm ba đại gia tộc sợ hãi là kế hoạch này là do Lý Trầm Tư chỉ đạo.

Lý Trầm Tư nho nhã lễ phép đáp: "Học trò thô thiển làm bài thơ được trưởng lão yêu thích là niềm vinh hạnh. Về việc khu cửa hàng ở trung tâm thì chỉ là một sự ngẫu nhiên không dám nhận mưu trí cao xa. Nay nghe trưởng lão phân tích thấy đây là củ khoai mật bỏng tay cũng không dám cầm hết. Vũ gia nguyện ý dâng tặng ba mươi phần trăm lợi nhuận hàng tháng cho Lý công tử, mong công tử vui lòng nhận. Đây là tấm lòng của Lý Trầm Tư cùng Vũ gia"

Lý Trầm Tư nói xong như sét đánh vào đầu mọi người. Nghĩ đến con số đó ở đây ai cũng bị dọa. Đây chỉ là ở Thanh Dực huyện, nếu mở rộng ra cả nước thì số tiền mang về có thể đập chết một thành lớn.

Đừng nói vị trưởng lão, ngay cả vị Lý công tử cùng tri huyện Lê Hân cũng bị lời của Lý Trầm Tư dọa. Càng nghĩ càng sợ trí tuệ và tầm nhìn xa trong rộng của hắn.

Đây quả đúng như Tri huyện Lê Hân nói với độc long. Đây là miếng thịt độc. Cắn vào một miếng thì hương thơm của nó làm người ta chết thèm. Đây là dương mưu, dẫu biết là mưu nhưng cũng nguyện mắc câu.

Vị trưởng lão này cười lớn : "Tiểu huynh đệ thật là đại trí, đại dũng, đại tài. Ta họ Đào, con cứ gọi ta là Đào lão. Được , miếng thịt này ta thay Lý công tử nhận."

Người của tứ đại gia tộc nghe lão giả xưng họ Đào thì bị dọa sợ rồi...Họ Đào không phải là...càng nghĩ bọn họ càng đứng ngồi không yên.

Lý Trầm Tư đứng dậy hữu lễ với Đào Cam Mộc: "Tiểu tử đa tạ Đào lão yêu quý."

Đào Cam Mộc nhìn hắn càng nhìn càng thích, lễ độ nho nhã, đúng mực không kiêu ngạo, không rụt rè.

Đào Cam Mộc nói : "Hôm nay, lễ hoa đăng . Nhà nhà vui tươi, khí thế bừng bừng. Như Đại Việt quốc ngày thêm lớn mạnh. Làm nam nhi phải chí tại bốn phương. Huyết chiến xa trường như gương Đinh đế , Lê đế."

Trầm Tư con hãy làm một bài thơ để tặng mọi người đi.

Lý Trầm Tư cười đáp : "Nếu Đào lão có nhã hứng vậy, Trầm Tư xin làm xấu."

Lý Trầm Tư đứng dậy , suy nghĩ rồi đọc:


Vòng trời đất dọc ngang ngang dọc
Nợ tang bồng vay trả trả vay
Chí làm trai nam bắc đông tây
Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể
Nhân sinh thế thuợng thuỳ vô nghệ
Lưu đắc đan tâm chiếu hãn thanh
Đã chắc ai rằng nhục rằng vinh
Mấy kẻ biết anh hùng thời vị ngộ
Cũng có lúc mây tuôn sóng vỗ
Quyết ra tay lèo lái trận cuồng phong.
Chí những toan xẻ núi lấp sông
Làm nên tiếng anh hùng đâu đấy tỏ
Đuờng mây rộng thênh thênh cử bộ
Nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo
Thảnh thơi thơ túi ruợu bầu.

Cuối bài Lý Trầm Tư đọc : Chí Làm Trai.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chí làm trai - Nguyễn Công Trứ


Nguyễn Công Trứ 阮公著 (1778-1858) tự Tồn Chất, hiệu Ngộ Trai, biệt hiệu Hi Văn, xuất thân trong một gia đình Nho học, người làng Uy Viễn, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Từ nhỏ cho đến năm 1819, ông sống nghèo khó và chính trong thời gian này, Nguyễn Công Trứ đã có điều kiện tham gia sinh hoạt hát ca trù vốn khá phát triển ở làng Cổ Đạm gần làng ông. Năm 1819, ông thi đỗ Giải nguyên và được bổ làm quan. Bằng cuộc đời của chính bản thân, ông đã chứng tỏ mình là người có tài năng và nhiệt huyết trên nhiều lĩnh vực hoạt động xã hội, từ văn hoá, kinh tế đến quân sự. Nhưng con đường làm quan của Nguyễn Công Trứ không bằng phẳng. Ông được thăng chức và bị giáng chức thất thường. Có lúc, Nguyễn Công Trứ được bổ nhiệm làm Tổng đốc Hải An, có lúc lại bị giáng chức làm lính thú ở Quảng Ngãi.

Ông là một tri thức có tài, có chí, khao khát sự nghiệp công danh, làm quan nhiều lần bị thăng giáng nhưng vẫn trung thành phục vụ triều Nguyễn. Ông sống thanh bần, thích tự do, phóng túng và thái độ thì rất ngang tàng, ngạo nghễ ở đời. Ông giúp dân lấn biển, lập ra các huyện Kim Sơn (Ninh Bình), Tiền Hải (Thái Bình). 80 tuổi, ông còn dâng sớ xin cầm quân đánh pháp xâm lược, nhưng vì già yếu nên không được chấp nhận, rồi cùng năm đó, ông mất.

Nguyễn Công Trứ sáng tác hầu hết bằng chữ Nôm. Thể loại ưa thích của ông là hát nói (hát nói là một điệu của ca trù nên có người còn gọi chung là ca trù). Hát nói đã khá phổ biến từ các thế kỉ trước, nhất là cuối thế kỉ XVIII, song Nguyễn Công Trứ là người đầu tiên đã có công đem đến cho hát nói một nội dung phù hợp với chức năng và cấu trúc của nó. Thơ văn của ông chỉ còn khoảng 150 bài, nhiều nhất là ca trù và thơ Nôm.

Nguồn thiviet.net


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét