Thứ Năm, 26 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 19 : An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư



"Ha..ha..ha. Hay cho câu : Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư" . Lão giả cũng bị khí thế của hắn làm nhiệt huyết bao năm nóng chảy bừng bừng. Đứng lên cười lớn. Đây là tuyên ngôn với ngoại bang về toàn vẹn lãnh thổ non sông. Tuyên bố non sông này có chủ. Nếu bất cứ kẻ nào muốn xâm phạm thì chuẩn bị kết quả thảm bại đi.

" Hay cho Nam Quốc Sơn Hà...ha.. ha" Bao năm rồi cảm giác huyết mạch sôi trào một lần nữa. Cảnh tượng cùng đám huynh đệ rong ruổi sa trường thời trẻ lại hiện lên. Mặc dù hiện nay đã ngũ tuần nhưng tâm huyết đó còn cháy mãi.

Thấy lão giả chìm vào hồi ức, Lý Trầm Tư yên lặng đứng kế bên. Một hồi lâu, từ ký trở về  hiện tại thấy Lý Trâm Tư yên lặng kế bên. Lão giả cười lớn :

"Mãi theo dòng ký ức về đám huynh đệ mà quên thời gian, làm tiểu huynh đệ chê cười"

Lý Trần Tư mỉm cười nói với lão giả: Đời người có được mấy lần vui. Chớp mắt thanh xuân tóc ngả màu.  Ký ức là phần đẹp đẽ nhất đời người, lão nhân gia không cần tự thán.

Sau đó cả hai người yên lặng nhìn cảnh đẹp Gia Thành lung linh mờ ảo về đêm. Lý Trầm Tư nói một câu làm lão giả chấn động.

"Lần này Lê đế một đao chém xuống Chiêm Thành đồng nghĩa cũng chặt một đao vào xương mình. Nhẹ thì đứt gân, phạm xương. Nặng thì phế bỏ cả Gia Thành"

Lão giả ánh mắt như lão hổ nhìn Lý Trầm Tư lại hỏi: "Sao tiểu huynh đệ lại nói vậy. Chiêm Thành nhiều lần quấy phá biên cảnh nước ta. Giết người , cướp của không việc ác nào không làm. Nếu không bình định khác nào nuôi hổ thành họa cho Đại Việt quốc."

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn lão giả: "Lê đế muốn toàn tâm chống Tống quốc, tất yếu phải bình Chiêm Thành. Muốn bình Chiêm Thành, Lê đế nhất định sẽ gõ đầu tứ đại gia tộc Gia Thành. Lê đế dụng binh sẽ không điều binh từ hai siêu cấp thành trì đánh Chiêm Thành mà sẽ dùng nhân lực, tài lực, vật tư của tứ đại gia tộc. Thứ nhất binh quý ở thần tốc đánh Chiêm Thành không kịp trở tay. Thứ hai làm suy yếu tứ đại gia tộc. Đất Gia Thành có vị trí chiến lược chiếm một phần ba cung cấp lương thực cho Đại Việt quốc. Lê đế tuyệt không để tứ đại gia tộc mập lên vượt tầm kiểm soát. Lê đế không có thời gian đi dẹp loạn như thời Đinh đế dẹp loạn mười hai sứ quân. Thứ ba Lê đế muốn gõ đầu tất cả thế môn, hào gia cả nước. Đừng tưởng mập một tí mà đắc ý quên thân. Ở Đại Việt quốc ai mới là ông chủ."

Lão giả chấn động, người thiếu niên này thật đáng sợ, may mắn hắn là người Đại Việt quốc nếu không hậu quả khó lường. Một cảm giác ái tài hiện lên trên đôi mắt của lão giả. Lão giả mỉm cười nói với Lý Trầm Tư nhưng trưởng bối hỏi hậu bối:

"Tiểu huynh đệ hãy nói rõ vì sao Lê đế đánh Chiêm Thành lại là lấy đao chém vào người mình"

Lý Trầm Tư từ tốn nói: "Chúng ta không nói về phương diện chiến tranh quốc gia. Chúng ta nói về phương diện cục diện trong nước."

"Tứ đại gia tộc ở Gia Thành thâm căn cố đế kinh doanh đã bao nhiêu. Mối quan hệ có thể nói là trải dài mười hai đại thành, một trăm bốn mươi bốn huyện. Đây là quan hệ quan - thương. Hôm nay, Lê đế một đao chém xuống đó là hành động giết gà lấy trứng. Vô tình chôn xuống tai hoạ ngầm. Bọn hắn tuy giận nhưng không dám làm gì. Đây là ân uy Lê đế còn tại. Họa Chiêm Vương còn trực chờ. Đến khi Chiêm Thành bị hạ. Gia Thành không còn lo cái họa Chiêm Vương. Nếu như....ân uy không còn. Đến khi đó thì tuy không phải đến mức loạn mười hai sứ quân nhưng không khác là bao".

Lão giả nghe đến đây càng kinh ngạc, hắn cũng chưa suy nghĩ phương diện này. Nghĩ tới đây dù bao lần đối mặt tử vong nhưng không khỏi khiến lão giả rùng mình một cái.

"Bây giờ chúng ta nói đến phương diện chiến tranh Đại Việt quốc và Chiêm Thành. Chân Lạp quốc là một quốc gia hùng mạnh ở phía bắc Chiêm Thành. Chân Lạp đang xui quân xâm chiếm các nước xung quanh trong đó có Chiêm Thành. Bây giờ , Chiêm Thành ốc không lo nổi mình ốc. Nếu giờ Lê đế một đao chém xuống sẽ chém chết một Chiêm Thành . Khi đó Chân Lạp quốc sẽ quân thẳng đến Đại Việt quốc khác nào Lê đế dẫn giặc vào nhà. Chiêm Thành phải dẹp nhưng không phải bây giờ. Về phương diện kiềm chế tứ đại gia tộc hay Chân Lạp quốc đều không thể chém".

Lão giả thật sự bị kinh trụ với tin tức này. Lão giả cũng không ngờ tình huống biến chuyển nhanh như vậy. Tin tức này không khác gì Tống quốc xui quân xâm lược. Kinh ngạc đi qua, lão giả càng phát hiện thiếu niên này tài trí hơn người, mưu trí lại nhìn xa trông rộng.

Lý Trầm Tư nói thêm  một câu làm lão giả kinh hãi, người như lão bao lần vào ra sống chết có loại nào mà lão chưa trải qua. Nhưng nghe câu này mới hiểu cái gì là trí tuệ.

"Nếu Lê đế sử dụng Ân - Uy cùng tồn, thì không cần mất một binh một tốt, có thể định Gia Thành bình Chiêm Thành. Mà còn tiền đầy quốc khố".

Lão giả kích động nắm tay hắn hỏi: "Tiểu huynh đệ là kế gì?"

Sau đó bỏ tay ra , vì kích động mà thất lễ . Đây là lần đầu lão giả kích động sau bao năm ngồi ghế cao.

Lý Trầm Tư mỉm cười nhìn lão: "Nếu Lê đế phái một vị đại thần là người đáng tin cậy, tính tình tùy cơ ứng biến, phong làm khâm sai đại nhân, tạm thời ban cho thượng phương bảo kiếm , thay vua đi tuần. Thấy kiếm như thấy vua. Kiếm trảm tham quan, tru diệt nghịch thần đi một vòng Gia Thành. Kẻ đáng giết thì giết tịch thu tài sản, thay người của phe đối lập xuống,  lại thay người mình vào phe đối lập. Lê đế sẽ thay người cho chức vụ của tên tham quan ở Gia Thành bằng người ở Cố Thành, hay Thăng Long thành. Như vậy, vừa làm suy yếu thế lại quan phương ở địa phương lại có tiền vào quốc khố. Tham quan là kho vàng của quốc gia, lão nhân gia biết làm sao để nhanh giàu không, đó là cướp. Bọn chúng cướp dinh dưỡng của quốc gia, chúng ta chỉ thu về thôi. Ngoài ra còn có thể điều động viên quan đến nơi khác nhậm chức. Tuy là lên chức nhưng không có thực quyền. Đến khi các đại tộc biết rồi thì ván đã đóng thuyền"

Lão giả vỗ đùi liên tục khen hay, lão giả cười lớn vang vọng. Đã lâu rồi lão giả không vui vẻ hưng phấn vậy.

Lý Trầm Tư tiếp:

" Còn với Chiêm Thành ta sẽ mở một khu giao dịch mua bán. Học hỏi thủ công nghiệp cùng hàng hải của họ lớn mạnh chính mình. Sau đó, cho phép người Chàm học tiếng chúng ta. Chúng ta dạy người Chàm thuần phong mỹ tục của Đại Việt quốc. Lại để người Chàm thuê đất của ta mà canh tác. Để văn hóa tập tục chúng ta truyền vào tất cả Chiêm Thành. Để người Chàm yêu quý văn hóa chúng ta, ngưỡng mộ chúng ta, hướng tới chúng ta. Lại cho người Chàm được thông hôn với người Đại Việt quốc. Lại cho người Chàm nhập hộ tịch vào Đai Việt quốc. Đến khi đó không cần tốn một binh một tướng. Người Chàm sẽ là con dân Đại Việt quốc chúng ta. Chúng ta lại có thêm con dân có thêm lãnh thổ"

Lão giả ngơ ngác nhìn hắn giống như quái vật đồng dạng. Thật đáng sợ thiếu niên, đáng sợ Lý Trầm Tư.

Lý Trầm Tư lại nói: "Lão nhân gia ta say quá nãy giờ nói hồ ngôn loạn ngữ, đầu óc đau quá. Ta về ngủ đây."

Lý Trầm Tư lảo đảo về căn phòng hạng thường ngủ, để lại lão giả cười khổ lẩm bẩm : "Hay cho một Lý Trầm Tư."

Lý Trầm Tư về tới phòng mà lòng run lên. Nếu hắn đoán không lầm thì lão nhân gia là đương kim Lê đế. Đứng gần Lê đế hắn cố áp chế sự khó thở để biểu hiệu sự bình thản. Thật lòng hắn khó chịu dễ sợ. Bên tai liên tục nghe long ngâm. Thật đáng sợ uy thế đế vương.

Hắn ngủ một giấc tới sáng khi chưa kịp tỉnh giấc. Hộ vệ trưởng đã gõ cửa. Làm hắn giật cả mình. Tên này vào thì lắp ba lắp bắp. Phải mất cả chum trà hắn mới nói ra tin tức mà Lý Trầm Tư nghe xong như bị sét đánh.

Ở cổng thông báo của  bốn cửa thành lớn Gia Thành vừa dán thông báo có in ấn Lê đế.

"Thông báo thứ nhất bắt đầu từ đầu mùa xuân năm sau. Cả nước tiến hành lễ tịch điền, Vua cùng các quan sẽ xuống đồng làm ruộng với dân chúng để cầu cho mưa thuận gió hòa , quốc thái dân an."

"Thông báo thứ hai sắc phòng Lý Trầm Tư người Lý gia thôn, huyện Thanh Dực làm An Lạc Hầu. An Lạc phủ  sẽ được xây dựng ở dãy đất trung tâm Gia Thành"

"Thông báo thứ ba từ ngày mai quân đội cả nước thực thi chính sách ngụ binh ư nông chia làm quân chính quy trực tại quân đội. Quân dự bị sẽ tham gia sản xuất. Luân phiên một tháng quân đội , một tháng trồng trọt"

"Thông báo thứ tư bài thơ Nam Quốc Sơn Hài tác giả Lý Trầm Tư sẽ là bài thơ quốc thi. Bản tuyên ngôn về chủ quyền lãnh thổ Đại Việt quốc. Toàn dân phải nhớ"

"Thông báo thứ năm sẽ mở khu giao dịch thương mại với Chiêm Thành. Do An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư toàn quyền quyết định."

"Thông báo thứ sáu triều đình sẽ phái khâm sai đại nhân khảo sát tình hình các mặt ở Gia Thành"

Lý Trầm Tư thở dài Lê đế lòng dạ như biển. Chỉ tiếc...





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét