Thứ Tư, 18 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 06: Thanh Hải Trấn Bị Cướp



Tiếng chim hót víu von cùng tia nắng ban mai chiếu nhẹ qua phòng , len lẻn qua khuôn mặt ngây thơ của Lý Trầm Tư. Hắn mở mắt ra cảm giác toàn thân đau nhức không thể cử động. Cả người hắn được đắp toàn thuốc và được quấn quanh một lớp vải. Mùi thuốc nồng nặc cả gian phòng. Hắn nghiêng đầu qua thấy sư phụ hắn đang pha thuốc cho hắn.

Lý Trầm Tư kinh hoảng cảnh trước mắt , hắn nhớ hôm qua  thầy hắn gương mặt hồng hào, ánh mắt quất thước, khí tức tường hòa mặc dù thầy hắn tuổi đã cao nhưng một thân dưỡng thể cao thâm,nên nhìn  chỉ khoảng độ ngũ tuần. Còn trước mắt hắn giờ đây một vị sư gầy guộc, lưng còng, da dẻ nhăn nheo, đôi mắt thì đục ngầu. Trông như một vị lão giả sắp rời khỏi dương thế. Hắn khóc rống lên...

" Sư phụ... sư phụ...hu hu..." nước mắt tràn ra hai bên khóe mắt , chảy dài xuống má ,đây là lần thứ hai hắn khóc, lần đầu năm tuổi bà nội hắn qua đời hắn khóc trong vô tri vì không hiểu vì sao mọi người khóc. Lần này hắn khóc vì hắn biết vì hắn thầy hắn đã trả cái giá quá lớn.

"Trầm Tư tỉnh rồi à. Nín đi... con đã khôn lớn, lại học đạo nên biết sinh tử tuần hoàn thì không nên khóc. Con đã hôn mê ba ngày rồi. Lát nữa sư phụ pha cho con dược liệu dùng để ngâm tắm. Qua hôm nay , con sẽ hồi phục..." vừa nói Nhất Thiện đại sư vừa ho sặc sụa.

Ở trong gian phòng một thùng gỗ to , Lý Trầm Tư đang ngồi trong đó, bên cạnh là sư phụ hắn liên tục bỏ vào các loại dược liệu , côn trùng, rắn rết bò cạp. Lý Trầm Tư thì liên tục run vì đau đớn  từng cơn nhưng hắn không dám lên tiếng . Hắn cắn chặt bờ môi chảy cả máu, trán đổ đầy mồ hôi, gương mặt chuyển thành màu trắng bệch. Sư phụ hắn trán cũng đầy mồ hôi vì liên tục bỏ dược liệu vào thùng theo một liều lượng cùng tốc độ như nhau.

" Trầm Tư,  Bách độc dược là bí truyền của Chính Nhất phái chúng ta , tuy không thể nói là bách độc bất xâm nhưng nó sẽ giúp lục giác của con mẫn cảm với các loại độc dược, côn trùng. Còn cường thân giúp cơ thể con mau lành lặn vết thương gấp mười  lần so với người thường" Nhất Thiện đại sư vừa nói lại vừa ho.

"Trầm Tư qua hôm nay con không cần quay lại đây. Vào ngày rằm tháng giêng ba năm sau hãy quay lại. Con phải nhớ hai điều sau đây mà sư phụ căn dặn: Thứ nhất, trong thời gian này con không được dùng kỳ môn độn thuật, phong thủy kinh dịch để giúp người khác. Nếu không con sẽ tuyệt đối chết ngay không đường xoay sở. Thứ hai, con phải ghi nhớ: Họa bì họa hổ vô họa cốt. Tri nhân, tri diện bất tri tâm. Trên thế gian này đủ loại phẩm người, nhưng chỉ tồn tại hai loại người. Một loại vì danh, một loại vì lợi. Nên khi con ra ngoài đừng vì người ta tốt với con mà tin tưởng , con phải có tâm phòng người. Tự nhiên thân thiện không phải gian tức là tặc". Nhất Thiện đại sư nghiêm mặt dặn hắn.

Ngồi trong thùng gỗ run lên từng cơn Lý Trầm Tư nghiêm mặt gật đầu.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu mát , tiếng hót của những chú chim trên cành càng làm cho không khí trong lành, thanh tịnh. Lý Trầm Tư hướng về cổng chùa nhỏ quỳ xuống lạy ba lạy để tỏ lòng tôn kính với sư phụ, sau đó hắn quay người đi về hướng lý gia thôn.

Về đến nhà, hắn hơi ngạc nhiên thấy cậu hắn đang nói chuyện với cha mẹ hắn. Không phải cậu hắn nói rằm tháng tám mới quay lại sau. Hôm nay , mới là hai mươi tháng bảy âm lịch. Tuy nghi vấn nhưng hắn bước vào chào cha mẹ và cậu hắn. Cậu hắn vẫy tay chỉ hắn ngồi gần bên cạnh.

Lý A Phúc nói: " Đáng lẽ ta sẽ quay lại vào ngày rằm tháng tám nhưng khi ta đọc bài thơ của cháu cho lão gia nghe. Thì người giật mình và nói ta thu xếp mang cháu về phủ gấp. Do rằm tháng tám là lễ hoa đăng lớn nhất huyện Thanh Dực. Ngày đó quy tụ các con cháu nhà quyền quý lân cận các trấn xung quanh huyện, thời gian đến đó cũng không đầy một tháng. Nên ta gấp rút về gặp con . Còn nguyên nhân thứ hai là bài Nhất Chi Mai của con đã vang vọng cả huyện không ai không biết nên lão gia muốn ta mang con về . Nếu con thật sự tài năng thì sẽ không chỉ làm thư đồng. Có thể sẽ được trọng dụng và được đào tạo, sau này tiền đồ to lớn."

Nói tới đây gương mặt hắn tự hào vì chính hắn phát hiện tài năng của cháu mình tiến cử lão gia. Hắn cũng được lão gia hứa hẹn , nếu tài năng của Lý Trầm Tư là thật thì chức tổng quản gia sẽ là của hắn. Từ đó về sau , hắn không tài nào ngủ nổi. Nhưng lão gia hắn bảo hắn không được gấp cho đến hôm nay hắn mới quay lại lý gia thôn.

Cha mẹ Lý Trầm Tư thì cười không dứt. Trong thôn này ngoài Lý Hào cha Lý Trầm Tư có thời gian làm thư đồng biết đôi chữ thì hầu như người trong thôn đều mù chữ. Nay nghe nói con mình tài năng lại có cơ hội làm việc ở một phủ lớn nhất huyện, mẹ hắn vừa cười lại khóc.

Phụ thân hắn quay lại lau nước mắt cho mẹ hắn" A Tú không được khóc phải vui lên chứ". Rồi quay lại nói với hắn :

"Trầm Tư tuy năm xưa ta là thư đồng văn nghĩa không hiểu nhiều. Nhưng ta biết nam nhi chí tại bốn phương. Con theo cậu con đi đi, chim non rồi sẽ lớn, hùng ưng phải bay tận chín tầng trời" Phụ thân hắn vỗ vai hắn căn dặn.

Lý Trầm Tư quỳ xuống bái lạy phụ mẫu, sau đó theo cậu hắn lên xe ngựa mà đi.

Là quản gia của một phủ lớn ở huyện Thanh Dực cậu hắn cũng được cấp cho một cỗ xe ngựa thuận tiện cho việc đi lại. Không gian trong xe đủ cho bốn người ngồi. Ghế ngồi được bọc bằng vải dù xe ngựa có lắc lư cũng không làm người ta khó chịu. Lần đầu ngồi xe ngựa  cảm giác lắc lư xíu đã làm hắn muốn ói. Nhưng ba năm qua học tập võ nghệ nên hắn dần quen. Cậu hắn vừa ngạc nhiên vừa hài lòng với biểu hiện của hắn. Cậu hắn còn nhớ lần đầu cậu hắn được ngồi xe ngựa ói mặt xanh, mặt vàng.

Lý A Phúc nhìn Lý Trầm Tư rồi nói: " Hôm nay , chúng ta sẽ nghỉ chân ở Thanh Hải trấn. Ngày mai, chúng ta sẽ về Thanh Dực huyện. Nay ta sẽ nói sơ cho con biết về Vũ gia. Vũ gia là một trong tứ đại gia tộc ở huyện Thanh Dực tọa lạc ở cửa đông thành . Còn ba gia tộc còn lại là Trần gia ở cửa nam, Lưu gia ở cửa bắc, Trương gia ở cửa tây. Bốn đại gia tộc là huyết mạch kinh doanh của Thanh Dực huyện. Vũ gia kinh doanh chủ yếu là vải lụa, tửu lâu, lương thực và tiền trang. Việc kinh doanh trải dài mười một huyện còn lại chưa tính đến các trấn thuộc huyện đó. Vũ gia cũng có chi nhánh phân bổ ở Minh Hải đại thành. Con có thể tưởng tượng đây là mạch máu vận hành cả Vũ gia. Một ngày chi phí dành cho vận hành nó tiêu tốn ngân lượng không phải là con số nhỏ. Không phải tự dưng ai cũng được xem là đại gia tộc. Nhưng dạo gần đây , triều đình có nhiều biến động cùng việc cạnh tranh giữa bốn gia tộc làm cho việc kinh doanh của Vũ gia gặp nhiều khó khăn."

Rơi vào suy nghĩ miên mang một lát Lý A Phúc nói tiếp: " Lão gia tên là Vũ Hoài Nhân , người có hai người con . Đại tiểu thư năm nay mười hai tuổi , xinh đẹp như hoa. Tên là Vũ Văn Như Nguyệt hiện theo mẹ là Văn Tâm  phu nhân đang kinh doanh ở Minh Hải thành. Còn người con trai năm nay cùng tuổi con Vũ Văn Thành Đô."

Sau đó cậu hắn nhìn hắn với vẻ xấu xa , cười : "Nếu con có tài hoa, biết đâu rể của Vũ gia thì con một bước lên mây."

Lý Trầm Tư cười khổ, cậu hắn cái gì cũng tốt chỉ tội cái tính danh lợi quá cao. Xe ngựa lắc lư đến trạng vạng mới tới Thanh Hải trấn. Khi vừa tới nơi nghe tiếng la hét gầm trời.

Một người mặc áo hạ nhân vừa chạy về phía xe ngựa vừa la: "Cứu mạng... cứu mạng...sơn tặc giết người."

Trong xe ngựa Lý A Phúc mặt xanh như tàu lá. Hắn vội kêu người đánh xe quay đầu lại. Lý Trầm Tư vén màn phi thân một cái đá thẳng vào mặt tên sơn tặc , tên sơn tặc bị đánh bay như người ta ném một cái chén bỏ. Lý A Phúc vô cùng kinh ngạc hắn không ngờ Lý Trầm Tư chừng này tuổi  mà võ nghệ cao cường.

Định thần lại , Lý A Phúc mới phát hiện hạ nhân này là người của xưởng vải lụa của Vũ gia. Hắn thấy Lý A Phúc vội la lên: "Lý quản gia nhanh đến xưởng vải, đại tiểu thư và phu nhân đang bị sơn tặc quây quanh. "
Nghe tới đây đầu hắn như bị ngũ lôi đánh ..ong..ong. Không phải đại tiểu thư ở Minh Hải thành sao? Sao lại xuất hiện ở đây. Con bà nó, sao hắn xui tận mạng vậy. Lý Trầm Tư nghe vậy thúc dục người đánh ngựa đi thẳng xưởng vải.

Đến nơi thấy quan binh và sơn tặc đánh nhau nhưng bên sơn tặc đông hơn. Lý Trầm Tư ra tay đánh gục đám sơn tặc , giúp quan binh khống chế chúng. Lại dẫn theo đám quan binh còn lại đến xưởng vải cứu người. Khi đến nơi, bên ngoài xưởng vải một đám sơn tặc đang tấn công xưởng vải. Hộ vệ bảo vệ xưởng thì người bị thương, người bị chết nhưng kiên quyết tử thủ. Trên lầu gác một vị Phu nhân khí chất quý phái cùng một tiểu cô nương đang tựa nhau dưới sự bảo vệ của đám hộ vệ. Tuy hoảng sợ nhưng đều không dám khóc.

Tên đầu lĩnh sơn tặc cười lớn: Hôm nay, thật may mắn gặp được vợ của Vũ gia chủ cùng con gái. Ta cùng các huynh đệ muốn thưởng thức hương vị đài cát . Sau đó kiếm một khoản.

Hắn vừa cười vừa nói đầy dung tục, dâm đãng. Hai người tuy được hộ vệ bảo vệ nhưng sơn tặc đông vậy. Biết mình khó thoát. Mỗi người cầm trên tay cây trâm cài tóc. Nếu không qua được nhất định tự vẫn chứ không cho mấy tên ghê tởm này làm nhục.

Lý Trầm Tư lúc này đến nơi thấy người chết la liệt lại nghe tên cầm đầu nói lời dâm tục, tức giận phi thân dùng toàn lực đá thẳng đầu tên đầu lĩnh. Chỉ nghe một tiếng phốc, tên đầu lĩnh bị đánh bay vào cửa một cái rầm tuyệt khí bỏ mình.

Tên đầu lĩnh đang lúc đắc trí, tưởng tưởng đủ điều mất cảnh giác , không ngờ có người đánh lén lại võ nghệ cao cường. Lý Trầm Tư lúc này đứng như trời tròng, hắn cũng không ngờ một đá của hắn đá chết tên đầu lĩnh. Cảm giác lần đầu giết người làm hắn sợ hãi.

Bọn sơn tặc thấy đầu lĩnh bị giết kinh hoảng lại nghe tiếng quan binh tới đã bỏ chạy hết. Trong sân chỉ còn Lý Trầm Tư đứng đó. Vũ Văn Như Nguyệt tưởng gần mình đã chết không ngờ xuất hiện một thiếu niên nhìn có vẻ nhỏ hơn mình, gương mặt không tú tuấn nhưng có làn da bánh mật, mặc áo vải thô cứu mình. Là đại tiểu thư gia đình quyền quý Vũ Văn Như Nguyệt cũng mơ về hoàng tử của mình lại nhìn Lý Trầm Tư, tâm hồn thiếu nữ tim đập loạn xạ.

Từ ngoài cửa nghe tiếng của Lý A Phúc: "Phu nhân, tiểu thư hai người có sao không?  A Phúc đến trễ. " Hắn là người tâm tư linh tế, thấy cơ hội lập tức nắm bắt thể hiện. Hắn vội kéo Lý Trầm Tư đến trước hai người. Lúc này Lý Trầm Tư mới hoàn hồn lại.

Lý A Phúc nói: "Trầm Tư ra mắt đại tiểu thư và Phu nhân đi"

Lúc này , Vũ Văn Như Nguyệt mới tỉnh: " Ngươi là Lý Trầm Tư viết bài Nhất Chi Mai." Văn Tâm phu nhân cũng không ngờ Lý Trầm Tư ngoài tài văn chương- võ nghệ lại cao cường vậy.

Lý Trầm Tư hướng về hai người thi lễ: "Trầm Tư ra mắt Phu nhân và tiểu thư."

Văn Tâm phu nhân càng nhìn hắn càng yêu thích, nho nhã lễ độ, tuy mặc áo thô sơ nhưng không thể che khí thế văn nhân của hắn.

Văn Tâm phu nhân nói: "Ta cùng Như Nguyệt phải cảm ơn Trầm Tư ra tay cứu giúp. Nếu không mẹ con ta chết rồi."

Vũ Văn Như Nguyệt cũng hướng về hắn cảm ơn: "Cảm ơn Lý công tử ra tay giúp đỡ."

Hắn cũng hướng về hai người thi lễ, bảo đó là việc bất từ nan. Tuy Lý Trầm Tư hiện giờ mới chín tuổi nhưng đã luyện võ ba năm cùng dược luyện sư phụ phối thì nhìn hắn có vẻ còn lớn hơn Vũ Văn Như Nguyệt.

Lý Trầm Tư hướng hai người nói: "Phu nhân và tiểu thư đừng khách sáo đó là việc nên làm. Vả lại thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ. Với bọn sơn tặc làm ác thì càng không từ nan."

Nghe hắn nói vậy , Văn Tâm phu nhân gật đầu, còn Lý A Phúc thì cười như hoa nở.

Mọi người vào trong để bọn hộ vệ thu xếp chỗ lại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét