Thứ Năm, 26 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện: Chương 18 - Gia Thành Gặp Lê Đế


Sau khi ăn xong buổi cơm tối, lại quây quần bên nhau cùng nói chuyện, cha mẹ hắn cũng về phòng nghỉ ngơi. Vũ Văn Thành Đô hiểu chuyện cũng về phòng.

Sảnh đường còn lại bốn người. Hộ vệ trưởng mới vào thuật lại:

"Chiêm Thành người được giao nhiệm vụ đã hoàn thành. Giống nuôi cùng cây trồng  đã được đưa về nơi cứ điểm bí mật để tiến hành làm hàng mẫu. Có một niềm vui ngoài ý muốn là người Chiêm Thành đã dạy việc nuôi tằm trồng dâu cũng theo về. "

"Cứ điểm có được giới nghiêm cao nhất. Đích thân Vũ Nhất trưởng lão trông coi. Không bao lâu sẽ tiến hành theo kế hoạch thiếu gia an bài. Người học nghề đã được đưa vào cứ điểm dạy nghề cho người mới."

Hộ vệ trưởng nói xong lại nói tiếp tin tức thứ hai truyền về:

"Khai trương khu cửa hàng trung tâm huyện đã thành công vượt mong đợi. Hiện nay, dòng người hiếu kỳ kéo về Thanh Dực huyện đông gấp năm lần việc chúng ta làm khế ước lao động nữ. Lần này khế ước lao động nữ lần nữa đạt tiếng vang khi các nàng làm việc ở khu vực trung tâm. Các vị gia chủ đang thúc giục toàn bộ nhân lực, vật lực để đáp ứng cho dòng người kéo đến"

"Bốn vị vương gia đã không chờ nổi, liên tục thúc giục. Đối ngoại đường trước kéo dài một thời gian. Sau đó Đối nội tiến hành họp quyết định cho Chi phí - kế hoạch đường đồng loạt tiến hành xây dựng khu cửa hàng trung tâm ở các huyện, phủ. Hiện nay, đã liên hệ với tứ đại tướng quân chi quân hỗ trợ. Trong vòng ba tháng, mười hai đại thành sẽ có khu cửa hàng trung tâm. Trong vòng sáu tháng, một nửa tổng số huyện sẽ có khu cửa hàng trung tâm. Trong vòng một năm toàn bộ phủ kín."

Hắn vừa kể vừa tự hào chính mình may mắn khi được đi theo hầu hạ Lý Trầm Tư.

"Tri huyện Lê Hân cho người báo tin cho thiếu gia. Bốn vị vương gia mời thiếu gia vào rằm tháng giêng đến Gia Thành tham gia lễ yến cùng tứ đại gia chủ của tứ đại gia tộc Gia Thành."

Nghe tới đây vợ chồng Vũ Hoài Nhân nhíu mày. Bốn vị vương gia này không phải thứ tốt lành. Được lợi thì nhận khi thấy nguy thì gắp lửa bỏ tay người. Đây là lễ yến gì? Đây chính là Hồng Môn Yến.

Sau đó hộ vệ trưởng lui ra, Lý Trầm Tư mỉm cười nói : "Coi bộ khổ tâm Lê đế không ai hiểu. Họ Lê nguy rồi."

Ba người nghe vậy kinh hãi. Câu này mà truyền ra ngoài Vũ gia chắc chắn bị diệt tộc. Trái tim của ba người bị câu nói này của hắn mà đập loạn nhịp.

"Lê đế chọn Gia Thành để bày ra ván cờ to lớn. Thứ nhất lấy khó khăn để tôi luyện ra người kế nghiệp. Thứ hai muốn làm suy yếu thế lực của tứ đại gia tộc. Thứ ba là muốn bình định Chiêm Thành."

Nghe Lý Trầm Tư nói tới đây chẳng khác nào như bị ngũ lôi đánh vào đầu. Sợ hãi vô cùng, Lê đế muốn bình Chiêm Thành đồng nghĩa chiến tranh nổ ra. Lần này không chỉ Vũ Hoài Nhân mà Văn Tâm phu nhân cũng run sợ. Chiến tranh là gì? là sát phạt và sinh tồn. Ở chiến tranh mạng người mỏng như mạ non. Pháp luật cũng không ước chế các hành vi sát phạt được. Đồ thành có thể xảy ra nếu bị thua thất thế. Vũ Văn Như Nguyệt không hiểu vì nàng được sinh trong thời bình , chưa trải qua loạn lạc. Nhưng cha  mẹ nàng biết rõ ràng nó đáng sợ ra sao. Đây không còn là vấn đề tiền nong mà là vấn đề sinh tồn trong loạn lạc. Khi tính mạng không có gì để bảo đảm.

Vũ Hoài Nhân run giọng không muốn tin vào lời mình vừa nghe: "Trầm Tư con nói thật không?"

Lý Trầm Tư nhìn hắn trịnh trọng gật đầu. Vũ Hoài Nhân ngồi xuống, nỗi lo lắng xông lên đầu hắn. Hắn cảm giác một thanh đao đang treo trên đầu chỉ cần một tiếng hô của một người thì thanh đao đó sẽ rơi xuống.

Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi nói:

"Nhưng người tính không bằng trời tính. Nếu người đó không xuất hiện thì kế hoạch này đã thành công. Có lẽ Chiêm Thành khí số chưa tận. Người ta bảo hổ phụ vô khuyển tử. Khai Minh Vương tài năng tuy có nhưng ngang ngược phách lối, thấy lợi tối mắt nên bị chúng bạn xa lánh. Đông Thành Vương tài năng tuy có, biết thu lòng người nhưng hùng tài đại lược không có, không đủ  trấn áp bầy quan. Nam Phong Vương khí độ hẹp hòi không dùng người tài. Trung Quốc Vương  bá đạo vô pháp không phải vương đạo. Lần này Lê đế phí tâm, phí sức rồi. Tứ đại gia tộc lần này muốn giữ mạng phải thổ huyết rồi. Mặc dù tài năng con cái, có thể làm Lê đế tức giận, nhưng Lê đế sẽ trải đường cho con mình. Không bình Chiêm Thành cũng phải cho Chiêm Thành một nhát đao để Chiêm Thành đau đớn rên rỉ. Tứ đại gia tộc muốn mạng thì phải thổ huyết rồi"

Mọi người càng nghe càng kinh hãi, càng sợ hãi trí tuệ của Lý Trầm Tư. Theo Lý Trầm Tư nói chiến tranh không xảy ra nhưng xung đột nhất định xảy ra trên diện rộng. Nhưng đây là tin tốt, chỉ cần không xảy ra chiến tranh mọi thứ có thể trù tính.

Gia Thành vào xuân thời tiết ấm áp. Phù hợp du xuân. Dòng người đổ ra từ bốn con đường lớn thật tấp nập. Tiếng chim hót líu lo, tiếng xe ngựa, tiếng cười cười nói nói của từng tốp thiếu niên, thiếu nữ. Dòng người ngược ngược xuôi xuôi. Gia Thành thật sự là siêu cấp đại thành làm người ta lưu luyến không muốn về.

"Thiếu gia đây là nghênh tiên lâu thuộc dạng tửu lâu bậc nhất Thành đông - Gia Thành. Muốn ở nghênh tiên lâu có hai loại, một là có tiền, hai là chức vị cao. Giá cả ở đây cũng rất mắc. Muốn ở phải đặt trước, thuộc hạ đã đặt một phòng thượng hạng cho thiếu gia. Gia Thành vào dịp du xuân nên số phòng thượng hạng ở đây đã hết. Rất may còn một phòng , thiếu gia đi đường vất vả nên nghỉ ngơi một giấc. Thuộc hạ sẽ bảo người mang thức ăn lên sau" một hộ vệ đáp.

Thiếu niên kia mi thanh mục tú, mặc áo xanh nhạt. Nhìn qua với thân hình khoảng độ mười sáu nhưng gương mặt có nét trẻ hơn với hình thể của hắn. Mặc dù làn da bánh mật nhưng không thể che đậy khí thế phóng khoáng , phiêu thốt của hắn. Khi nhìn vào đôi mắt hắn làm người ta cảm giác một trí tuệ siêu phầm. Thiếu niên kia là Lý Trầm Tư , hắn đến Gia Thành vì lời mời của bốn vị vương gia.

Khi Lý Trầm Tư tính bước vào phòng thì dưới cầu thang đi lên một nhóm người. Đi đầu là một vị lão giả độ khoảng ngũ tuần. Trán rộng đầy đặn, lông mày thanh thoát, hai gò má cao và sáng. Cằm đầy đặt ngũ quan cân đối. Ánh mắt như sao sáng trong đêm.

Đi phía sau cùng, là tiểu nhị nghênh tiên lâu luôn miệng hô từ phía sau.

" Khách quan, tiểu nhân đã nói với người . Hiện nay, các phòng thượng hạng đã hết. Chỉ còn một phòng vị công tử này đã đặt. Mong khách quan lượng thứ."

Một hộ vệ đi từ nhóm người ra trước mặt Lý Trầm Tư sau đó hữu lễ chào:

" Xin chào tiểu huynh đệ, ta biết việc mình nói ra có tính đường đột. Lão gia ta đi đường khá xa, giờ các quán trọ thượng hạng đã hết phòng. Mong tiểu huynh đệ có thể nhường căn phòng cho lão gia chúng tôi. Chúng tôi xin cảm ơn và sẽ hậu tạ vì điều đó"

Hộ vệ Lý Trầm Tư định đứng ra nhưng Lý Trầm Tư khoác tay. Sau đó hướng lão giả hữu lễ nói:

" Nếu lão nhân gia cần hơn thì có thể dùng. Ta sẽ tìm phòng khác cũng được. Lão nhân gia có duyên gặp lại". Sau đó tính cùng hộ vệ đi.

Lão giả nói : "Tiểu huynh đệ thật là người tốt. Ta thấy tiểu huynh đệ cũng là người phương xa tới đây. Nhưng lại hào phóng giúp đỡ ta. Ta cũng là người phương xa đến .Trời thì đã về khuya , các quán trọ đã đầy khách, không bằng ngồi lại uống chum rượu nhạt . Cái đó cũng là duyên phận."

"Lê Nhất người dặn chủ quán dọn một bàn ăn thịnh soạn để ta cùng tiểu huynh đệ vừa ăn vừa nói chuyện"

Lão giả cùng Lý Trầm Tư nhìn từ lầu cao xuống Gia Thành. Màn đêm kết hợp với những ngọn đèn lồng, tạo cho Gia Thành về đêm lung linh huyền ảo tựa như những ngôi sao trên bầu trời đêm vào xuân.

Lão giả cảm khái không thôi: "Gia Thành thật đẹp, làm người ta si mê."

Lý Trầm Tư cũng cảm khái trước vẻ đẹp của Gia Thành: :Chỉ tiếc là vẻ đẹp trước giông tố."

Lão giả ngạc nhiên lại hỏi Lý Trầm Tư: "Sao tiểu huynh đệ nói vậy? Từ khi Lê đế lên ngôi quốc thái dân an sao lại có giông tố.

Lý Trầm Tư không nhìn lão giả chỉ nhìn vẻ đẹp mê ly của Gia Thành rồi nói:

"Từ khi Đinh đế dẹp loạn sau đó không may mất sớm. Thiếu đế còn nhỏ không đủ phục chúng, giặc tống xui quân xâm lược. Chiêm Vương cũng thừa cơ làm loạn. Lê đế lên ngôi trước chống giặc tống giành thắng lại sau bình Chiêm Thành. "

" Tống quốc tự cho nước lớn, tự nhận thiên triều ép buộc nước nhỏ hằng năm tiến cống đó là gánh nặng quốc gia, gánh nặng nhân dân. Chiêm Vương tuy nhiên thua trận cất đất cầu hòa nhưng dã tâm không đổi"

" Lê đế lên ngôi thiên hạ thái bình nhưng đó không phải là thái bình vĩnh cửu. Tống quốc hiện đang nội loạn không có thời gian  quản Đại Việt quốc. Nhưng khi nội loạn chấm dứt , tất yếu xui quân thuộc tính. Chiêm Thành thuộc về vùng núi, giỏi về thủ công nghệ cùng hàng hải. Nhưng thiếu đồng bằng đó là lý do vì sao Chiêm Vương nhìn chằm chằm vào Gia Thành"

Nói đến đây Lý Trầm Tư uống một ly rượu thở dài nói tiếp:

"Lê đế muốn toàn diện chống Tống tất yếu phải có cuộc chiến với Chiêm Thành. Nhưng tiếc Vua xa cách dân, binh lính là gánh nặng đường dài."

Lão giả chấn động thật không thể tin đây là một thiếu niên. Nhưng có một trí tuệ siêu phàm.

Lão giả thắc mắc lại hỏi Lý Trầm Tư : "Sao tiểu huynh đệ lại nói Vua xa cách dân? Binh lính là gánh nặng đường dài? Từ khi lên ngôi Lê đế thương dân như con sao lại bảo xa cách. Còn binh lính phải lo canh phòng bảo vệ quốc gia sao bảo là gánh nặng đường dài."

Lý Trầm Tư tiếp tục uống ly rượu thứ hai rồi nói tiếp:

"Dân chúng là người thuần lương không biết âm mưu quỷ kế, họ chỉ mong một ngày ba bữa. Đối với họ tri huyện đã là ông trời rồi. Có khi cả đời còn  không có cơ hội gặp , nói chi là một vị vua bận trăm công ngàn việc như Lê đế . Đến khi ngoại xâm hay nội loạn khó lòng tận dụng được lực lượng của dân chúng. Nên đây là xa dân."

" Binh lính là một lực lượng lao động tạo ra của cải, nhưng bị lãng phí . Vừa phải mất nguồn lao động lại phải bỏ tiền quốc khố ra nuôi. Đây là gánh nặng quốc gia"

Lão giả chấn động . Người này thật là thần nhân. Thật là nhân tài của quốc gia.


Lão giả hướng Lý Trầm Tử thỉnh giáo

" Xin tiểu huynh đệ chỉ giáo làm cách nào  để Vua không xa dân. Binh lính không là gánh nặng đường dài?"

Lý Trầm Tư  chậm rãi nói:

" Để Vua không xa dân thứ nhất Lê đế nên chọn một ngày đầu xuân làm lễ tịch điền. Vua đích thân xuống ruộng đi cày để làm tấm gương cho dân chúng cùng viên quan. Hàng nằm Vua cùng viên quan cả nước cùng làm lễ tịch điền có sự chứng kiến của dân chúng . Khiến kích dân chúng tham gia hăng say trồng trọt"

" Thứ hai khuyến kích tạo điều kiện cho dân chúng khai hoang trồng trọt. Để dân chúng trồng trọt trên mảnh đất mình khai hoang. Dân chúng sẽ nộp một phần thu nhập gọi là thuế"

" Để binh lính không là gánh nặng thì thời bình thực hiện ngụ binh ư nông. Để quân lính tham gia sản xuất. Quân lính nên chia làm quân chính quy và quân dự bị. Quân chính quy thì túc trực trong quân đội. Quân dự bị thì chia ra mỗi quân một tháng luân phiêu tham gia trồng trọt. Vừa có thể tạo ra của cải, vừa có thể tự cung tự cấp. Giảm nhẹ áp lực cho quốc khố. Đến khi có chiến loạn thì gọi binh lính quay về"

Lão giả nghe tới đây thì hưng phấn vỗ đùi cười lớn:  "Hay...hay lắm. Một cái lễ tịch điền. Một cách ngụ quân ư nông. Tiểu huynh đệ nếu cậu là quan là cái phước của vạn dân."

Lý Trầm Tư mỉm cười : "Tiểu tử chỉ là thương nhân, nên chỉ làm việc thương nhân nên làm. Triều đình không hợp với tiểu tử."

Lão giả nghiêm mặt hỏi: "Nếu giặc Tống xui quân xâm lược lần nữa thì sao.?"

Lý Trầm Tư đứng vậy ngẩng đầu nhìn trời khí thế sát phạt quyết đoán đọc lớn :


"Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư"


-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nam Quốc Sơn Hà- Lý Thường Kiệt

  


Nam quốc sơn hà

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Dịch nghĩa

Núi sông nước Nam thì vua Nam ở,
Cương giới đã ghi rành rành ở trong sách trời.
Cớ sao lũ giặc bạo ngược kia dám tới xâm phạm?
Chúng bay hãy chờ xem, thế nào cũng chuốc lấy bại vong.

Lý Thường Kiệt 李常傑 (1019-1105) tên thật là Ngô Tuấn, Thường Kiệt là tên tự, sau được ban quốc tính họ Lý, bèn lấy tên tự làm tên, thành tên Lý Thường Kiệt, khi chết có tên thuỵ là Quảng Châu. Theo các sử sách cũ thì ông quê ở phường Thái Hoà, thành Thăng Long, nhưng theo bài văn khắc trên quả chuông chùa BắcBiên, mới phát hiện ở gần Hà Nội và cuốn Tây Hồ chí thì ông người làng An Xá cũ, thuộc huyện Quảng Đức, ở khu vực phía Nam hồ Tây trong thành Thăng Long, còn Thái Hoà chỉ là nơi ở sau khi đã giữ chức vụ trọng yếu trong triều. Sau vì việc mở rộng kinh thành nên làng An Xá dời ra bãi Cơ Xá, tên cũ của xã Phúc Xá (và trong đó có thôn Bắc Biên ngày nay). Ông sinh năm 1019 và mất tháng Sáu năm Ất dậu (từ 13 tháng Bảy đến 11 tháng Tám năm 1105).

Nguồn thivien.net



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét