Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 16 : Ba Vị Tướng Quân Gia Thành Đến


Sau khi tứ đại liên minh thành lập.

Lý Trầm Tư viết hẳn một trang các quyền lợi cùng nghĩa vụ của các thành viên  liên minh, phân công đối nội - ngoại. Cùng một bản kế hoạch phát triển từng thời kỳ và nhiệm vụ mỗi gia tộc. Lý Trầm Tư tạm thời là quyền tổng minh chủ liên minh.

Liên minh sẽ dùng năm phần trăm lợi nhuận để liên kết các thế lực quan lại cùng nhà giàu ở mỗi huyện, phủ. Liên minh sẽ lập Tổng đường tin tức sẽ tổng hợp các tin từ bốn phân đường của Vũ gia, Trương gia, Trần gia cùng Lưu gia.

Hộ vệ đường bảo vệ thành viên cùng tài sản liên minh. Chi phí - kế hoạch đường tính toán chi phí đầu tư cùng hoạch định chiến lược. Kiểm soát đường kiểm tra chi phí cùng các nguồn thu của liên minh. Rủi ro đường tính toán những khả năng mang tính nguy hiểm cho liên minh. Hắc đường liên kết với các thế lực địa đầu xà ở địa phương. Thưởng - phạt đường khen thưởng có thành tích xuất sắc hay phạt thành viên thiếu trách nhiệm. Mỗi đường có bốn đường chủ do tứ đại gia trọng tuyển chọn thành viên.

Tứ đại liên minh họp tới tận khuya mới tan họp. Ai cũng tinh thần sung mãn, chỉ có Lý Trầm Tư mệt rã rời. Hắn muốn về nghỉ ngơi, sau khi bàn giao hắn về phòng ngủ một giấc.

Trong lúc mê man hắn cảm giác có một bàn tay nhẹ nhàng sờ lên mặt mình. Nhưng vì mấy ngày nay bôn ba, hắn cũng thiếp đi.

Vũ Văn Như Nguyệt sờ lên gương mặt ngây thơ có phần nghiêm nghị của Lý Trầm Tư. Những giọt nước mắt lăn dài trên má. Từ ngày gặp gỡ hắn, được hắn cứu, về vũ gia chưa ngày nào mà Lý Trầm Tư có một ngày nghỉ ngơi.

Cả Vũ gia giờ phải một mình hắn chèo lái, nếu không va vào đá ngầm là Vũ gia sẽ chỉ còn trên giấy. Vuốt ve khuôn mặt hắn. Hôn nhẹ lên trán hắn rồi nàng mới về phòng. Từ cửa sổ nhìn vào ,Văn Tâm phu nhân không kiềm được nước mắt, Vũ Hoài Nhân thì liên tục thở dài.

Hai ngày sau kể từ khi tứ đại liên minh thành lập. Tri huyện đại nhân cho hạ nhân thông báo có khách quý từ Gia Thành muốn gặp Lý Trầm Tư.

Lý Trầm Tư cùng bốn vị gia chủ đang bàn quyết sách thì hộ vệ đường vào thông báo. Lý Trầm Tư ngẩng đầu mỉm cười. Chỉ có bốn vị gia chủ mới nghe hắn nói : "Không có con mèo nào chê mỡ."

Bước vào đại sảnh hắn thấy bốn người đang ngồi uống trà. Không nhìn hắn cũng biết đây là ba tướng quân dưới chướng của ba vị vương gia. Lý Trầm Tư cũng lười quản, đi ngay ghế chủ tọa ngồi. Hành động này thật làm ba người ngạc nhiên. Tri huyện Lê Hân thì chỉ biết cười khổ. Hắn làm sao không biết Lý Trầm Tư còn giận hắn.

Hắn chỉ biết cười khổ : "Trầm Tư huynh đệ ta giới thiệu với đệ các vị bằng hữu. Đây là Nam sương tướng quân Châu Bá tọa hạ Nam Phong Vương, còn đây là Tây sương tướng quân Lý Ảnh toạ hạ Trung Quốc Vương, còn vị này là Bắc sương tướng quân Trần Bôn tọa hạ Đông Thành Vương."

Lý Trầm Tư chấp tay hữu lễ : "Tiểu tử Lý Trầm Tư ra mắt tướng quân."

Thái độ của Lý Trầm Tư nhã nhặn, lễ độ đúng mực. Không vì nhỏ tuổi mà sợ hãi. Không vì tài năng mà kiêu ngạo. Không vì quyền cao mà nịnh nọt. Hai người Nam sương, Bắc sương không khỏi gật đầu chỉ có Tây sương là khó chịu ra mặt.

Tây sương tướng quân Lý Ảnh là người nóng nảy, nếu không phải đây là địa bàn của Khai Minh Vương hắn đã cho lính đè Lý Trầm Tư ra mà đánh. Một tên miệng còn hôi sữa, dám bắt hắn chờ lại còn hỗn láo ngồi vào ghế chủ tọa.

Nếu không phải vương gia coi trọng lần giao dịch này. Hắn đã một đao chém chết tên tiểu tử này. Hắn đứng bật dậy nói:

"Lý Trầm Tư , lão tử không có thời gian nói chuyện với ngươi. Hôm nay, ba người chúng ta tới để nói với ngươi. Việc mở khu cửa hàng ở các huyện, phủ thuộc Tây thành, Nam thành, Bắc thành. Mỗi thành lấy bảy mươi phần trăm. " Thái độ hắn hung hăng cố ý nói cho Lý Trầm Tư . Nếu ngươi không biết đều thì đừng trách lão tử.

Ba người cón lại ngạc nhiên. Tại sao Trung Quốc Vương lại có dạng thuộc hạ ngu xuẩn như vậy . Đến lấy tiền người ta mà thái độ như bố thí. Mặt ba người còn lại đều đen.

Lý Trầm Tư tức giận cười lớn : " Ha...ha..ha. Tây sương tướng quân ngươi làm như tiền là giấy ngoài đường, vơ tay một cái là có cả nắm. Mở miệng là bảy mươi phần trăm. Tây thành tường cao, không đi cũng không sao. Ta tin Nam thành cùng Bắc thành là được. Nhưng ta muốn cho tướng quân ngài biết Trung Quốc Vương, ngài nên nghĩ cách giao phối. Ngài là tướng quân bận trăm công ngàn việc. Không tiễn!!!"

Mặt Tây sương tướng xanh như lá chuối, giờ hắn đi không được, ngồi không xong.

Nam sương tướng quân đứng lên cười nói: "Trầm Tư ngồi xuống đi, thật ra con trâu này là kẻ không giỏi ăn nói. Có lẽ đệ không biết chúng ta bốn người đi theo bốn vị vương gia chủ yếu là bảo vệ các vị vương gia. Thật ra chúng ta từ biển máu, xương trắng của giặc tống đi ra. Chúng ta chính là huynh đệ. Dạo rằng đây quân Chiêm quấy phá, số huynh đệ của con trâu này thương vong lớn. Hắn đang lo tiền để trang bị quân trang, quân dụng sắp điên rồi."

Nghe Nam sương tướng quân nói Lý Trầm Tư đứng vậy hướng Tây sương tướng quân  vái một cái thật sâu:

"Tiểu tử tuổi trẻ khi cuồng, lời lẽ không suy nghĩ. Có gì mạo phạm mong tướng quân bỏ qua. "

Tây sương tướng quân hắn mặt cũng đỏ lên, hắn biết Lý Trầm Tư cho hắn bậc thang. Hắn không biết nói gì chỉ cười cười.

Lý Trầm Tư nhìn mọi người rồi nói:

"Các vị tướng quân đến đây mục đích là gì. Ta đều biết. Đầu tiên ta nói cho các vị tướng quân. Dù ta có kính trọng các tướng quân bao nhiêu. Thì ta cũng không thể đem lợi ích của mọi người cấp cho các tướng quân. Ta là một thương nhân. Ta không hiểu ,càng không muốn hiểu , lại không muốn tham gia vào chiến tuyến của ai. Chúng ta là quan hệ mua và bán. Các vị đi đường rộng của các vị, ta đi thuyền độc mộc của ta".

Đông sương tướng quân nói : "Trầm Tư huynh đệ không thể vì thiên hạ muôn dân sao?"

Lý Trầm Tư cười lớn : "Ta muốn hỏi tướng quân khi Chiêm thành bị hạ thì Đông Thành Vương sẽ lên ngôi, hay Nam Phong Vương lên ngôi hay Trung Quốc Vương."

Ba người đều im lặng, không ai dám đưa ra kết luận.

Lý Trầm Tư nói tiếp : "Nói trắng ra các vị là muốn tay không bắt giặc. Muốn tranh thủ lợi ích lớn nhất nhưng không chịu rủi ro. Chúng ta là thương nhân, không có lợi tuyệt không dậy sớm. Nếu ba vị vương gia không muốn hợp tác thì Khai Minh Vương sẽ vui lòng vì điều đó."

Hắn tiếp tục uống trà, để cho ba người suy nghĩ. Thật ra Lý Trầm Tư có thể nhận ra ba người này là lão hồ ly. Kẻ đóng mặt đen kẻ đóng mặt trắng. Dùng đại nghĩa để ép hắn vào khuôn khổ.

Đông sương tướng quân cuối cùng nói năm mươi phần trăm tiền lợi nhuận khu cửa hàng trung tâm, đây là giá bọn hắn có thể tiếp nhận.

Lý Trầm Tư cười lớn, hắn cười bọn này thật là lòng tham rắn nuốt voi.

" Các vị tướng quân, ta nghĩ không cần bàn tiếp. Mọi người về nhà ngủ một giấc cho khỏe. Người thân, gia sản ta hiện nay ở Đông thành thuộc trực quản của Khai Minh Vương. Ta chỉ cho ngài ấy mười phần trăm lợi nhuận. Mà các tướng quân mở miệng đòi năm mươi phần trăm. "

"Lý Trầm Tư chưa có đủ tự ngạo qua mặt Khai Minh Vương. Nhưng Lý Trầm Tư ta không phải là không biết đạo lý. Hôm nay, ta chỉ có thể cho mỗi vị vương gia ba mươi phần trăm. Nhưng mỗi vị vương gia phải phân ra bỏ vào Thành nam mười phần, Thành tây mười phần hay thành bắc mười phần. Lợi nhuận các vương gia là tổng lợi nhuận ở ba thành phân bổ. Ta không muốn các vị nhận tiền mà không làm việc"

Ba người bọn hắn cười khổ, tên tiểu tử này thật ác. Sợ bọn hắn nhận tiền mà không làm việc.

"Các vị tướng quân chắc nghĩ Vũ gia nuốt bảy mươi phần trăm sao?" Mọi người đều im lặng xem như mặc định.

Lý Trầm Tư nhìn ba người nói tiếp : "Vũ gia chưa muốn chết sớm vậy đâu. Các vị cũng biết đây là một miếng thịt mà ai cũng muốn cắn một cái. Vũ gia chỉ nhận hai mươi phần  trăm, ba đại gia tộc mỗi người năm phần trăm. Còn một vị lão gia nhận ba mươi phần trăm. Nếu các vị không tin có thể hỏi Lê Hân huynh."

Lê Hân sao không biết Lý Trầm Tư gắp than bỏ tay mình . Đành nhìn mọi người cười nói : "Lão nhân gia, người đi ngay huyện vô tình nhận ba mươi phần trăm."

Lý Trầm Tư nói tiếp: "Phượng hoàng cũng không áp nổi địa đầu xà. Năm phần còn lại để chi cho quan lại , hào môn huyện, phủ khác. Các vị có huynh đệ muốn ăn. Không lẽ người ta không có huynh đệ muốn nuôi sao."

Bọn hắn im lặng, bọn hắn thật không biết nó rắc rối vậy. Tính ra mình chiếm tiện nghi mà còn tham lam nghĩ đến đây khuôn mặt không khỏi đỏ.

"Những điều khoản mà ta cùng Khai Minh Vương ký kết các vị tướng quân đã biết. Ta cũng ký kết như vậy với ba vị tương quân. Nhưng do ba vị nhận hơn Khai Minh Vương hai mươi phần trăm nên thêm một vài điều khoản nhỏ khác. Nếu không khi ngài ấy đến ta cũng không chịu nổi lửa giận của ngài ấy."

Lý Trầm Tư nói tiếp: Các vị có thể về bàn với vương gia rồi theo điều khoản đóng dấu điểm danh.

Nam sương tướng quân nhìn Lý Trầm Tư với gương mặt xấu hổ nói: "Khi đi , Vương gia đã giao ấn phong. Nên giờ chỉ cần ghi điều khoản và đóng dấu. Trầm Tư huynh đệ sau này người là huynh đệ của chúng ta. Có gì khó khăn đến tìm ta. Chỉ cần ta giúp được không từ nan."

Tây sương cùng bắc sương đều gật đầu biểu thị đúng vậy. Lý Trầm Tư luôn miệng đa tạ các đại ca. Sau khi khế ước ký kết, hắn về Vũ gia phủ





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét