Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 22: Hồng Môn Yến - Hạ



Buổi tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ hơn lúc đầu. Đây là cơ hội để các quan lại với hào môn gặp gỡ tạo mối quan hệ. Chén bè chén bạn. Không khí tiệc nguyên tiêu  bừng bừng tận khuya. Khi tất cả mọi người về hết chỉ còn lại bàn thượng là chưa ai về.

Nam Phong Vương nâng chén rượu lên nói:

"Hôm nay làm tiệc nguyên tiêu mời các vị, trước cùng vui vẻ ngắm hoa thưởng nguyệt, sau là nói về việc khu cửa hàng trung tâm Gia Thành. Không biết mọi người có ý kiến gì về việc hợp tác lần này".

Bắc gia chủ trầm ngâm nói: "Hôm nay nói đến lợi ích kinh doanh ở Gia Thành. Nên có gì không phải, mong thái tử cùng ba vị vương gia và hầu gia bỏ qua."

Mọi người gật đầu đồng ý. Đây là lợi ích kinh doanh nếu như dùng chức vị ép buộc người khác vậy thì nghỉ khỏe. Mọi người đều là đại gia về nhà tắm rửa, ngủ một giấc. Ai làm việc gì thì làm. Nhưng muốn tiến hành khu cửa hàng ở Gia Thành thì mơ đi. Người ta chỉ ngáng một chân đủ mấy vị nghẹt ở cổ rồi.

Nam gia chủ lấy lại khí thế của một vị đại gia chủ Gia Thành nói : "Khu cửa hàng trung tâm mở ở bốn thành cùng ở trung tâm Gia Thành. Bốn đại gia tộc lấy năm mươi phần trăm, bốn vị vương gia và hầu gia mỗi người mười phần trăm."

Bốn vị vương gia gật đầu đây cũng là hợp tình hợp lý. Bốn vị gia chủ ở Gia Thành thâm căn cố đế, quan hệ rộng rãi chia cho bọn họ như vậy cũng xem như nhịn đao cắt xuống một miếng thịt. Mọi người có thể tưởng tượng số tiền đổ về mà cảm giác thư sướng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Trầm Tư vì hắn mới là chủ sự. Nếu trước đây hắn chưa được phong hầu. Mọi người lười quản hắn, cùng lắm cho hắn một phần trăm. Nhưng giờ hắn là Hầu gia ai cũng không muốn bị một tên quái vật âm thầm dí dao vào mình. Cảm giác không phải là dễ chịu.

Lý Trầm Tư cười lớn :

"Ha...ha...ha. Nam gia chủ không biết ngươi giả ngu hay ngu thiệt. Có lẽ ở Gia Thành làm lão đại quen rồi. Nên lúc nào cũng muốn ăn miếng thịt to, uống chén rượu lớn. "

Mọi người cũng kinh hãi với lời nói của Lý Trầm Tư không biết hồ lô hắn bán gì. Mặc dù tức giận run người nhưng không dám mở miệng sợ lại dính bẫy cũng hắn. Nam gia chủ chỉ nhìn hắn. Hậm hực ngồi xuống.

Tây gia chủ nhíu mày hỏi Lý Trầm Tư:

"Không biết Hầu gia có ý nghĩ gì?"

Lý Trầm Tư cũng không trả lời Tây gia chủ mà đưa chiếc hộp nhỏ cho Nam Phong Vương rồi nói:

"Hôm nay là tiệc nguyên tiêu Trầm Tư có món quà nhỏ tặng bốn vị vương gia, mong bốn vị vương gia vui lòng nhận."

Nam Phong Vương mở hộp quà bên trong là một mảnh vải nhỏ, tinh xảo. Sờ vào thì mịn màng, mát mẻ cảm giác như sờ vào da thịt. Nét mặt của Nam Phong Vương ngạc nhiên, hưng phấn cuối cùng là kinh hãi. Mọi người không hiểu Lý Trầm Tư tặng gì mà Nam Phong Vương thay đổi sắc mặt liên tục như vậy.

Sau đó Lý Trầm Tư hướng về phía Tây gia chủ giơ bốn ngón tay. Sắc mặt Tây gia chủ biến đổi. Hắn nghĩ Lý Trầm Tư lại muốn lấy thêm mười phần trăm của bọn hắn. Vậy bọn hắn chỉ còn bốn mươi phần trăm. Nghĩ vậy tuy đau một xíu. Nhưng cũng chấp nhận được.

Tây gia chủ nhìn thẳng Lý Trầm Tư nói :

"Được bốn mươi phần trăm thì bốn mươi phần trăm. Bốn đại gia tộc xem như lễ mừng hầu gia mười phần trăm để kết thêm bạn mới."

Bốn vị vương gia gật đầu , bốn vị gia chủ thật khí phách bỏ ngay mười phần trăm mà không thấy tiếc thương.

Lần nữa Lý Trầm Tư làm mọi người khó hiểu. Hắn cười thật lớn chảy cả nước mắt. Lý Trầm Tư nhìn thấy bốn vị gia chủ nói một câu mà mọi người kinh hãi gần chết.

"Ta tưởng chỉ mỗi Nam gia chủ quen làm lão đại Gia Thành lâu rồi không ngờ bốn vị gia chủ ngồi ở Gia Thành lâu rồi cảm giác lông đã đủ, xương cốt đã cứng cáp. Mà quên ai mới là chủ nhân ở đây. Các vị ai cũng nghe câu nói không ai dám vuốt râu hùm. Nhưng có bao giờ nghe câu chưa có con hổ nào dám nhảy nhót trước mặt chân long"

"Lý Trầm Tư ta tuy to gan lớn mật nhưng chưa muốn chết. Miếng thịt này ta nuốt không nổi, bốn vị vương gia nuốt  không nổi thì càng đừng nói bốn vị gia chủ. Ta nói cho bốn vị biết, bốn đại gia tộc ở Gia Thành, mỗi vị một phần trăm không hơn không kém"

Bốn vị gia chủ cùng ba vị vương gia ngạc nhiên cùng kinh hãi.

Bắc gia chủ vỗ bàn cười lớn:

"Ha...ha...ha. Hầu gia à Hầu gia, người nói bốn gia chủ mọi người bốn phần trăm đây là chuyện cười lớn nhất thiên hạ."

Đông gia chủ tức giận mặt đỏ lên nếu bình thường hắn sẽ chỉ mặt Lý Trầm Tư chửi. Nhưng hắn cố nén tức giận nói:

"Hầu gia... ta cũng muốn nghe cao kiến của người.:

Lý Trầm Tư nhìn mọi người  lắc đầu cười nhẹ:

"Các vị chỉ nhìn thấy lợi mà tối mắt không thấy nguy cơ cận kề. Không biết trên đầu mình treo thanh đại đao không biết khi nào chém xuống. Các vị thật nghĩ mình đủ lông, xương cứng mà dám đoạt thức ăn ở miệng hổ, nhảy nhót trước mặt chân long. Các vị chỉ nhìn ở Gia Thành mà không nhìn Đại Việt quốc."

"Khu cửa hàng trung tâm chỉ là trạm trung chuyển ở Đại Việt quốc. Nó sẽ tiếp tục mở ở Cố Thành cùng Thăng Long Thành. Bốn vị mở miệng đòi ngậm năm mươi phần trăm. Đây mới là chuyện cười lớn nhất thiên hạ. "

Mọi người giờ mới ý thức được mình thật đúng là hầu tử nhảy nhót. Bản thân mình tự cho thông minh, chỉ nghĩ đến miếng thịt lớn không lẽ người khác không nhìn ra. Một luồng không khí lạnh lan tỏa toàn thân.

Lý Trần Tư nhìn mọi người nói tiếp;

"Khu cửa hàng trung tâm sẽ chia theo như sau, Lê đế ba mươi phần trăm, thái sư Hồng Hiến mười phần trăm, Thái úy Phạm Cự Lạng mười phần trăm, Đại tổng quản Từ Mục mười phần trăm, Nha nội chỉ huy sứ Đinh Thừa Chinh mười phần trăm. Thăng Long Thành năm phần trăm , Cố Thành năm phần trăm. Tiếp đó ở Gia Thành bốn vị gia chủ bốn phần trăm, bốn vị vương gia mỗi người một phần trăm. Cuối cùng là bản hầu người chủ sự chỉ có hai phầm trăm"

Nghe tới đây mọi người mới hiểu bản thân mình ngu ngốc thế nào. Hèn chi Lý Trầm Tư nói bọn hắn là hầu tử dám cướp thức ăn trước mặt hổ, dám nhảy nhót trước chân long. Giờ mọi người mới hiểu cái gì là lão hổ, cái gì là chân long. Một luồng khí lạnh chạy thẳng lên sống lưng. Mồ hôi mỗi người chảy ướt lưng. Càng nhìn Lý Trầm Tư càng giống một quái vật. Sự sợ hãi đến từ tâm của mọi người  với vị hầu gia thiếu niên này.

Khi mọi người bình tĩnh lại thì Lý Trầm Tư ném một tin như sét đánh vào đầu mọi người :

"Nếu như khu cửa hàng trung tâm chỉ là miếng thịt mỡ thì có lẽ Lê đế cũng lười quản. Nhưng nó là trạm trung chuyển sẽ là huyết mạch lưu thông hàng hóa của cả Đại Việt quốc thì đừng nói một phần trăm. Bốn vị gia chủ chưa có tư cách này đâu. Các vị hãy cảm ơn tổ tiên, cảm ơn ân uy Đinh đế còn đó nên Lê đế niệm tình xưa mới có. Hãy nhớ ân đức ấy mà một lòng một dạ. Nếu cảm giác mình đủ lông đủ cánh, xương cốt cứng cáp rồi mà ăn ở hai lòng. Khi đó thanh đại đao kia chém xuống thì ân hận muộn rồi. Lý Trầm Tư ta chưa bao giờ nói ngoa, các vị cũng hiểu cách làm người của Lê Đế"

Mọi người kinh hãi, mọi người biết đây là Lê đế cảnh cáo bọn họ nếu có tâm làm phản thì  đừng trách Lê đế vô tình không nghĩ nghĩa xưa. Bốn vị gia chủ lạnh cả sống lưng, vội hướng Lý Trầm Tư hữu lễ mà nói :

"Hầu gia nhân nghĩa! Bốn người chúng tôi khi trước có gì mạo phạm mong hầu gia rộng lượng bỏ qua."

Lý Trầm Tư thì mỉm cười hữu lễ thầm nghĩ không hổ bốn vị cầm lái gia tộc ở Gia Thành nhiều năm biết tiến thoái. Bốn vị vương gia thì kinh hãi, Lý Trầm Tư chỉ cần dùng ân uy của Lê đế mà khiến bốn vị gia chủ ở Gia Thành nổi tiếng kiêu ngạo phải cúi đầu. Nếu Lý Trầm Tư về phe họ không phải ngôi vị hoàng đế chắc chắn sẽ về tay mình sao. Càng nghĩ tứ vương càng nhìn Lý Trầm Tư như viên long châu sáng lấp lánh trong đêm.

Lý Trầm Tư nói tiếp một câu là mọi người hoảng sợ:

"Đừng nghĩ một phần trăm là nhỏ , nó có thể no chết tứ đại gia tộc ở Gia Thành. Vương gia hãy đưa món quà mà Trầm Tư tặng để bốn vị gia chủ cùng ba vị vương gia chiêm ngưỡng."

Nam Phong Vương chuyền tay cho các vương cùng bốn vị gia chủ. Ai cũng kinh ngạc với mới đồ này. Đây là một loại vải mềm mịn, mát mẻ hơn loại vải mình hay mặc. Loại vải mình mặc đã là thượng hạng nhưng so với vải này thì giống kẻ ăn mày gặp phú ông.

Lý Trầm Tư nhìn mọi người nói:

"Đây là lụa tơ tằm thuộc loại trung mà ta vừa nghiên cứu đang đi vào thử nghiệm . Không bao lâu sẽ nhân rộng mô hình ở cả Gia Thành sau đó sẽ lan ra toàn Đại Việt quốc. Nó sẽ thay đổi cho toàn bộ vải thô mà chúng ta lấy từ cây bông, gai. Lụa tơ tằm chia làm ba loại  thượng, trung cùng hạ. loại hạ dùng cho bình dân bá tánh, loại trung dùng cho quan lại , hào môn thế gia, thượng hạng dùng cho hoàng thất. Các vị hiểu khi nó xuất hiện ở Đại Việt quốc là ý nghĩa gì không. Ta nói cho các vị một phần trăm đã là ân điển của Lê đế. Không phải ai cũng có tư cách nhận một phần trăm đâu."

Bốn vị gia chủ giờ hưng phấn tột cùng , họ biết nếu cả Đại Việt quốc dùng loại vải tơ tằm thì họ độc quyền phân phối tiền sẽ liên tục về đủ làm mập chết Gia Thành. Giờ đây họ biết một phần trăm đáng sợ như thế nào. Giờ đây đối với Lý Trầm Tư họ không một lời oán trách mà biết ơn. Nếu không phải vì thân phận có lẽ họ nhảy lên vì sung sướng.

Bốn vị vương gia thì cam bái hạ phong Lý Trầm Tư. Một người trí tuệ siêu quần, ánh mắt nhìn xa trong rộng, biết tiến thoái, không kiêu ngạo, không sửng nịnh là nhân tài trong nhân tài. Quyết tâm kéo hắn về phe mình càng cao. Mọi người chuyển từ thái độ đối chọi sang hợp tác. Người một tiếng, ta một tiếng bàn bạc về tương lại của Lụa tơ tằm ...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét