Thứ Hai, 23 tháng 12, 2019
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 14 : Liên Minh Quan Thương
Thành đông Vũ gia đã hơn một tháng trôi qua nhưng nhiệt độ buôn bán ở đây chưa hạ nhiệt.
Từ khi các cửa hàng mới mọc lên ,cùng khế ước lao động nữ của Vũ gia , đã tạo nên sự thu hút của dòng người kéo về thành đông. Không riêng các nhà giàu ở thành đông, mà đám đầu xà của lão thử cũng nhận được thịt mỡ từ Vũ gia rơi rớt.
Kéo theo sức mua tăng lên, dẫn đến các cửa hàng kinh doanh khác xung quanh Vũ gia cũng buôn bán tấp nập. Các nhà giàu ở thành đông yêu chết Vũ gia. Tiền vào túi không ngừng, đến nổi ngủ còn mơ thấy tiền.
Hiện nay, người có thể cười suốt ngày ở thành đông không phải Vũ gia, không phải các nhà giàu mà chính là lão thử. Giờ hắn là lão đại thành đông đúng nghĩa.
Trước đây, mặc dù hắn được lão đại độc long cho coi thành đông. Nhưng thành đông có tới bốn nhóm nhỏ không kém lão thử, càng không phục lão thử chỉ huy. Lão thử chỉ giận mà không làm được gì. Độc long thì lười quản bọn hắn. Chỉ cần bọn hắn hàng tháng nộp lên bảy phần tiền phí hộ là được.
Nhưng giờ khác, từ khi Lý Trầm Tư đến. Cho đến khi, thành đông kinh doanh phát triển, thì toàn bộ công việc thành đông đều được Vũ Văn Thành Đô cho hắn chủ quản.
Tiền từ khâu vận chuyển hàng ở các cửa hàng, tiền quản lý trật tự. Tiền mỗi ngày mỗi tăng ngậm miệng tiền cũng vào. Trước đây, mọi người coi thường hắn gọi hắn là lão thử,không phải hắn già mà hắn quá gầy. Giờ thì thành con chuột mập mạp.
Các nhóm nhỏ tỏ lòng quy thuận gọi hắn là thử gia. Mặc dù tiền về cuồn cuộn nhưng sức người có hạn. Chiếc bánh này hắn ăn không nổi. Vũ Văn Thành Đô đứng ra nói hắn chia cho cẩu tử thành tây, hắc tâm nương thành nam và vương bát ở thành bắc.
Khi tin này được lão thử truyền cho ba nhóm cẩu tử, hắc tam nương cùng vương bát thì ba nơi này oanh động. Cẩu tử đến tận nơi xin lỗi hắn gọi hắn một tiếng chân hắn tử. Hắc tam nương thì gọi hắn là thử gia. Vương bát thì gọi lão ca. Cảm giác hắn bây giờ lâng lâng.
Mặc dù nói độc long nuốt bảy phần, hắn nhận ba phần. Nhưng ba phần này đủ mập chết bọn hắn. Trong đám địa đầu xà ở huyện Thanh Dực. Hiện nay, có ba lão đại : Lý Trầm Tư, Độc long cùng Vũ Văn Thành Đô.
Còn hơn một tháng nữa là tết nguyên đán, hắn xa nhà gần nửa năm. Thời gian thoi đưa, khiến một đứa trẻ mới chín tuổi đã có một sự thành thục. Hắn nhớ nhà, tết nguyên đán năm nay hắn muốn về nhà. Cha mẹ nuôi hắn muốn về thăm cha mẹ hắn. Vũ Văn Như Nguyệt cùng Vũ Văn Thanh Đô một hai muốn đi nơi Lý Trầm Tư sinh ra và lớn lên.
Hắn đang suy tư mê man thì tiếng bước chân cũng Vũ Văn Như Nguyệt làm hắn choàng tỉnh.
"Như Nguyệt tỷ hôm nay thật xinh đẹp" Hôm nay, Vũ Văn Như Nguyệt mặc áo tím sen tựa một tiên nữ dạo chơi trốn hồng trần đầy xuân sắc.
Vũ Văn Như Nguyệt nghe hắn khen thì mặt đỏ lên, run giọng nói:
"A Phúc thúc nhờ tỷ thông báo cho đệ , tri huyện đại nhân cử người đến đón đệ, nghe nói có khách quý ở Gia Thành đến ".
Lý Trầm Tư yên lặng suy nghĩ, Vũ Văn Như Nguyệt không dám làm phiền. Qua một hồi , Lý Trầm Tư mới biết mình suy nghĩ mà quên thời gian. Hướng Vũ Văn Như Nguyệt xin lỗi rồi đi ra Vũ gia theo hạ nhân đi phủ tri huyện.
Đây là lần đầu hắn đến phủ tri huyện Lê Hân, độ bề thế thì kém Vũ gia. Nhưng độ uy nghiêm thì Vũ gia không sánh được. Hắn theo hạ nhân đi đến đại sảnh. Ở sảnh đường ghế chủ tọa không phải tri huyện Lê Hân ngồi. Mà một trung niên độ khoảng tứ tuần.
Người này khí thế mười phần, mặt người uy nghiêm. Tựa một đầu mãnh hổ sẵn sàng ra tay xé nát con mồi. Tuy người này ăn mặt đơn giản , nhưng nhìn ra là xuất thân nhà binh. Hơn nữa khí thế như vậy hình thành do nắm quân quyền cao mà thành.
Tri huyện Lê Hân đứng lên hữu lễ với Lý Trầm Tư.
" Trầm Tư huynh đệ, hôm nay, đại ca giới thiệu một vị bằng hữu cho đệ. Vị này là Đông sương tướng quân chưởng quản thành đông của Gia Thành - Triệu Hồng Long , triệu tướng quân".
Sau đó quay sang nói với Triệu Hồng Long" Đây là người mà Triệu tướng quân muốn gặp tiểu tuệ thần Lý Trầm Tư huynh đệ"
Lý Trầm Tư hữu lễ với triệu tướng quân rồi cười nói: "Triệu tướng quân đừng nghe Lê Hân lão ca nói đùa. Tiểu tử chỉ là một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn"
Triệu Hồng Long đánh giá Lý Trầm Tư : " Khí độ trầm ổn, không kiêu ngạo, không sửng nịnh. Thái độ thì đúng mực, lễ độ. Tuy nhỏ tuổi nhưng có phong phạm của cao nhân, trí giả."
Triệu Hồng Long nói : "Trầm Tư đệ đừng quá khiêm tốn. Lê Hân chưa từng khen quá ba người. Lê Hân đã nói cho ta biết về sự tích của đệ thật là thần nhân."
Sau đó ánh mắt gian manh nhìn Lý Trầm Tư rồi cười nói : "Hôm nay, Đại ca bí quá hóa liều , chạy đến xin tiền đệ."
Lý Trầm Tư nhìn Triệu Hồng Long đầy kinh ngạc. Hắn không tin vào lời mình nghe. Đông sương tướng quân chạy từ Gia Thành đến huyện Thanh Dực xin tiền.
Triệu Hồng Long nhìn biểu cảm trên mặt Lý Trầm Tư. Hắn cũng ngại chín người, lần đầu gặp mặt hắn mở miệng xin tiền. Nhưng nghĩ đến đám huynh đệ sắp chết của mình hắn đánh liều. Hắn đưa ánh mắt thương hại trông như mắt hổ qua Lê Hân xin giúp đỡ.
Lê Hân ho nhẹ, Lý Trầm Tư mới biết vì quá ngạc nhiên nên thất lễ. Tri huyện Lê Hân mới nói: "Trầm Tư tiểu huynh đệ có thể chưa biết lão Triệu bây giờ nghìn cân treo sợ tóc. Lần này thua hắn có thể bị Phạm thái úy đá ra khỏi cửa à? "
Lý Trầm Tư kinh hãi vạn phần không nghĩ là cao đồ của thái úy Phạm Cự Lạng. Phạm Cự Lạng là ai? Một trong thất hùng mà quân Tống nghe khiếp vía. Một khai quốc công thần của Lê đế. Tên họ Triệu này lai lịch đè chết người ta à.
Lý Trầm Tư hữu lễ : "Thật không ngờ đại ca là cao đồ của thái úy."
Triệu Hồng Long mặt đỏ như trái cà : "Bất tài vô dụng làm nhục ân sư."
Hắn ở Gia Thành tình hình đang xấu, quân Chiêm thì quấy phá, quân dụng, quân lương thì thiếu. Nếu kéo dài huynh đệ chết hết. Lão thái úy không chém hắn mới lạ.
Tri phủ Lê Hân nói tiếp : "Thật ra Giai Thành không phải siêu cấp đại thành mà nó là siêu cấp lò xay thịt của bốn thế lực. Nếu không cẩn thận là tan xương nát thịt."
Lý Trầm Tư kinh hãi, tri huyện Lê Hân nói tiếp :
" Lê đế có tất cả mười ba người con, mười một con trai, một người con nuôi cùng một người con gái. Thái tử cùng ba vị vương gia khác thì đóng ở Thăng Long Thành, kế đó bốn vị vương gia nữa đóng ở Cổ Thành còn Đông Thành Vương - Lê Long Tích là con thứ hai. Nam Phong Vương - Lê Long Việt con thứ ba. Khai Minh Vương - Lê Long Đỉnh con thứ năm cùng Trung Quốc Vương - Lê Long Kính con thứ chín đóng ở Gia Thành.
Lê đế muốn chọn người kế nghiệp. Nên phái các con trấn thủ ba nơi trung tâm của Đại Việt quốc. Thay vua đi tuần dùng trấn áp bọn đạo chích để yên lòng dân xét quân công mà thừa kế nghiệp.
Mỗi vương trấn thủ một cửa thành cùng ba đại thành trực thuộc. Ở siêu cấp Gia Thành phía Đông thành do Khai Minh Vương quản cùng ba đại thành là Minh Hải thành, Nam An thành cùng Tường Long thành.
Còn ba vị vương gia còn lại : Nam thành do Nam Phong Vương quản. Tây thành do Trung Quốc Vương quản. Bắc thành do Đông Thành Vương quản.
Đông thành là địa lý xấu nhất trong bốn thành. Trực chỉ Chiêm Thành, nên nhận sự quấy phá lớn nhất".
Lý Trầm Tư muốn chửi thề, cái này là kéo hắn xuống nước. Rõ ràng các đại thần đang chèn ép Khai Minh Vương. Nó rõ người này không được lòng người. Nếu giúp Khai Minh Vương thì đắc tội các đại thần cùng các vương còn lại. Không giúp hắn thì hắn chết cũng đập một cước cho Vũ gia chôn cùng.
Lý Trầm Tư âm trầm như nước, hai người cũng im lặng không hối hắn. Hai người bọn hắn biết là mình kéo Lý Trầm Tư xuống nước. Mới xưng huynh gọi đệ mà đã đặt dao vào cổ người ta rồi. Hai người cảm giác xấu hổ. Nhưng chỉ có Lý Trầm Tư mới cứu vãn cục diện này.
Bỗng nhiên, Lý Trầm Tư linh quan hé lộ nhớ tới Lý công tử. Hắn cười lớn, mình khờ vậy. Hắn cảm khái thế sự như cờ. Người người đều là quân cờ. Khai Minh Vương đã muốn kéo lão tử làm tốt thí. Nếu không chặt ngươi một đao thì sao hả nổi giận trong lòng.
Lý Trầm Tư làm hai người giật bắn người. Lý Trầm Tư hỏi tri huyện Lê Hân:
"Không biết Đào lão có cách nghĩ thế nào?"
Tri huyện Lê Hân đáp : "Ân sư bảo ta hỗ trợ Khai Minh Vương"
Lý Trầm Tư hít sâu nói với tri huyện Lê Hân:
"Lê huynh, chỗ huynh đệ ta nói thật. Đây là việc cửu tử nhất sinh. Là tay không bắt giặc. Là huynh đệ, nhưng ta không thể mang người thân ra đánh cuộc. Ta là thương nhân không hiểu việc đấu tranh của các vị. Nhưng các vị đưa ra lợi ích tương đương sẽ nhận thành quả tương đương"
"Ta sẽ hỗ trợ về tài lực nhưng tuyệt không hỗ trợ về nhân lực. Chúng ta là mua bán làm ăn, khách hàng và người bán. Không phải quan hệ một thuyền. Sau đây, ta sẽ làm một bản khế ước cùng điều kiện. Mong Triệu đại ca gửi cho Khai Minh Vương đóng dấu"
Lý Trầm Tư viết một bản về hợp đồng mua bán cùng điều kiện. Mà lợi ích hầu như chín mươi phần trăm toàn bộ về Khai Minh Vương, các điều kiện của Lý Trầm Tư toàn bộ là có như không. Cuối điều kiện hắn chỉ mong Khai Minh Vương xác nhận. Vũ gia cùng Khai Minh Vương là quan hệ người mua , người bán. Vũ gia không phải thuộc hạ của Khai Minh Vương. Vũ gia là thương nhân.
Khai Minh Vương sẽ nhận mười phần trăm lợi nhuận của khu cửu hàng trung tâm. Các mặt hàng Vũ gia kinh doanh sẽ bán giá tám mươi phần trăm cho Khai Minh Vương. Ngoài ra, hàng hóa ở khu cửa hàng trung tâm sẽ bán cho Khai Minh Vương giá chín mươi phần trăm.
Vũ gia cơ bản yêu cầu: " Thứ nhất - Vũ gia khi có nhu cầu mua đất thuộc quản lý của Khai Minh Vương thì Khai Minh Vương phải bán với giá thị trường không được từ chối. Thứ hai - Vũ gia được đăng ký số lượng hộ vệ từng khu đất mua. Hộ vệ này có thể là binh sĩ xuất ngũ. Thứ 3 : Đây là khu đất của Vũ gia thuộc về tư nhân, không ai được phép xâm nhập. Nếu không vì phòng vệ chính đáng Vũ gia chỉ có thể giết kẻ xâm nhập trái phép. Còn những điều khác toàn râu ria.
Đây là ba điều cơ bản gần như có cũng như không với Khai Minh Vương.
Hai người cảm thấy thua thiệt hắn. Tự hẹn thiếu hắn nhân tình sau này sẽ trả. Không bao lâu trên tay Lý Trầm Tư là bản khế ước liên minh với ấn vương của Khai Minh Vương - Lê Long Đĩnh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét