Thứ Tư, 25 tháng 12, 2019

Lý Trầm Tư Truyện - Chương 17: Lý Trầm Tư Về Nhà


Ngồi xe ngựa về phủ, Lý Trầm Tư liên tục cười lớn. Trước khi hắn về, hắn không quên ném một tin để ba vị tướng quân mặt đen như lọ.

"Ba vị đại ca là chỗ huynh đệ ta mới nói với các vị. Chúng ta có thể kiếm tiền ở mười hai đại thành cùng một trăm bốn mươi bốn huyện là đều có thể nằm trong tầm khống chế. Nhưng Gia Thành không giống. Gia Thành là đất gia phong, vị thế đặc biệt của Đại Việt quốc. Có tứ đại gia tộc Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ cùng Huyền Vũ thâm canh cố đế. Họ là tiền công thần đi theo Đinh đế dẹp loạn cùng thời với Lê đế. Tuy nay Lê đế lên ngôi nhưng ân điển của Đinh đế chưa nhạt. "

"Các đại ca đều biết , các đại thần nào mà không có gia tộc sau lưng, minh hữu. Tứ đại gia tộc tuy đã lui khỏi triều cương nhưng uy danh còn đó, minh hữu còn đó, môn sinh còn đó. Lạc đà gầy cũng to hơn ngựa. Gia Thành không giống các đại thành khác về quy mô, dân số, hào môn. Nói trắng ra bốn vị vương gia là khách nhân. "

"Tứ đại gia tộc thâm căn cố đế ở Gia Thành bao nhiêu năm, môn sinh bao nhiêu, minh hữu bao nhiêu không người biết được. Nhưng có thể nói là trải dài mười hai đại thành, một trăm bốn mươi bốn huyện. Các vị vương gia thấy khu cửa hàng trung tâm là miếng thịt mỡ, không lẽ tứ đại gia tộc không thấy. Hôm nay, các vị cướp miếng ăn trên miệng lão hổ, ta không biết nói các vị liều mạng hay khâm phục độ gan dạ của các vị"

Nói đến đây, Lý Trầm Tư làm ra tư thế bái phục sát đất, khiến cho gương mặt của ba vị tướng quân xanh như lá chuối rồi. Tri huyên Lê Hân cũng bị dọa sợ với trí tuệ cùng tầm nhìn xa trông rộng của Lý Trầm Tư. Các vị vương gia chỉ biết tranh giành lợi ích như lại không phát hiện vấn đề chí mệnh.

"Người ta có thể mắt nhắm, mắt mở để các vị nuốt lợi ích ở các đại thành mà không lên tiếng. Không phải mặt mũi các vị vương gia lớn bao nhiêu. Mà ân uy Lê đế còn tại. Mặc dù mặt mũi là phải cho, nhưng không phải nhường kiểu đó. Các vị cũng biết cản đường tài lộ của người khác thù này khác nào giết cha, đoạt thê.  "

Ba người giờ mới cảm nhận mức độ nguy hiểm của việc này. Ba vị vương gia chỉ biết có lợi là chiếm không nghĩ lão hổ đang nhìn. Nghĩ đến kết thù với bốn đại gia tộc này cảm giác lạnh tận xương.

"Người ta không lên tiếng, một phần vì người ta, cũng nhận được xíu thịt cùng việc buôn bán tăng lên. Một phần vì uy thế của Lê đế. Nhưng đến Gia Thành thì khác. Nếu các vị vương gia không hiểu kính lão tiền bối thì tốt rồi. Người ta chỉ cần lên một tiếng lương thực, trang bị , vật tư các nơi cung cấp sẽ ngưng .Tất cả mọi người về nhà nghỉ khỏe? Đừng nói đánh Chiêm Thành gì đó."

"Tiểu đệ trong nhà còn có việc nên về sớm, ba vị đại ca bảo trọng, ngày khác gặp lại" Lý Trầm Tư theo hạ nhân lên xe hồi phủ. Để lại ba vị tướng quân đúng đó như bị trời tròng.

Về đến Vũ gia, Lý Trầm Tư đi về cơ mật đường. Cha mẹ nuôi hắn cùng các trưởng bối năm phòng đang chờ hắn.

Lý Trầm Tư thuật lại mọi việc ở phủ tri huyện. Mọi người càng nghe càng kinh hãi. Giờ họ mới biết ở Thanh Dực huyện họ có thể hô mưa gọi gió. Nhưng ở Minh Hải thành lúc trước bốn bề khó đi. Nếu không có Lý Trầm Tư xuất hiện. Đừng nó Gia Thành xa xôi. Minh Hải thành đã là rất khó.

Mọi người tan họp chuẩn bị cơm tối. Ngày mai Lý Trầm Tư về lý gia thôn. Cảm giác nhớ nhà làm hắn không ngủ được.

"Anh rể, đây là Lý gia thôn hả? Anh rể mọi người nhìn anh kìa. Anh rể có thật anh lớn lên ở đây không? Anh rể bạn bè anh đâu?" Vũ Văn Thành Đô cứ bám hắn hỏi huyên thuyên. Mặt hắn chỉ có thể méo mặt cầu cứu mẹ nuôi hắn.

Văn Tâm phu nhân cười nói: "Thành Đô để Trầm Tư nghỉ ngơi. Cả đoạn đường con hỏi đầu mẹ cũng ong ong rồi."

Vũ Văn Thanh Đô lè lưỡi nhưng không tiếp tục hỏi nữa, nhưng hắn hiếu kỳ chạy đông chạy tây. Mỗi người nhìn hắn như một chú sóc.

Lý Trầm Tư bước tới một người phụ nữ đang bán cá bên đường :" Lý thẩm người có khỏe không?"

Người phụ nữ đang bán cá nhìn Lý Trầm Tư một lúc rồi hưng phấn run giọng: "Con là Trầm Tư hả? Nhìn con khác quá. Cao lớn thế này. Thanh Hưng nó luôn tự hào về con. Con đã giúp thôn chúng ta. Đi đi theo ta, Lý thôn trưởng luôn nhắc về con."

Người phụ nữ này là mẹ của Lý Thanh Hưng bạn hồi nhỏ của Lý Trầm Tư. Vừa đi về nhà Lý thôn trưởng mẹ của Lý Thanh Hưng vui vẻ chỉ cho Lý Trầm Tư sự thay đổi của thôn.

"Con thấy không chỗ nhà to đùng đó là cửa hàng thu gom cá, tôm của chúng ta. A Phúc hắn giờ oai nhất rồi. Con biết không từ ngày cái cửa hàng này mọc lên. Lý gia thôn chúng ta đã thay đổi rất nhiều, mọi người có thể bán cá đánh bắt nhanh không cần di chuyển. Vừa nhanh, vừa không sợ hỏng cá, tiền lại trả luôn. Cửa hàng lại sử dụng người trong thôn chúng ta. Nên ai cũng có công ăn việc làm."

Mẹ của Lý Thanh Hưng liên tục nói và cười rất tươi: "Thanh Hưng nhà ta cũng phải nhờ cháu mới có công việc ở cửa hàng thu gom. A Phúc hắn nói sẽ đào tạo Thanh Hưng làm quản lý cửa hàng. Cả nhà chúng ta phải cảm ơn cháu. Cháu thấy không con đường này mới làm lại, còn cái nhà tổ Lý gia vừa được xây xong, to lớn, khí thế. Lão thôn trưởng cười tươi cả ngày. Nói sinh ra Lý Trầm Tư là phúc của Lý gia. Còn cả ngày nói với đám nhỏ. Ngày xưa đã từng ẵm cháu."

Mọi người vừa đi vừa nghe mẹ Lý Thanh Hưng kể: "Giờ người sống ở thôn chúng ta càng tăng do các thôn khác di chuyển qua. Giờ mọi người có việc làm rồi buôn bán thu nhập tăng cao, bọn trẻ được ăn ngon hơn, no hơn."

Mẹ Lý Thanh Hưng gặp Lý Trầm Tư nói thao thao nhưng khi nhìn về phía sau hắn lại nhớ một việc, nên hỏi hắn: "Trầm Tư , nghe nói hiện nay con làm rể ở một nhà giàu có nổi tiếng nhất huyện đúng không? Vị cô nương này có phải vợ con không?"

Câu nói của Lý thẩm làm Lý Trầm Tư đứng hình, Vũ Văn Như Nguyệt đỏ cả mặt. Vũ Văn Thành Đô thì chạy đến nói: "Lý thẩm thật là tinh mắt. Đúng vậy, đây là anh rể con, còn đây là vợ, còn đây là ba mẹ vợ."

Tên tiểu quỷ này vừa nói đôi mắt xoay trò cười xấu xa, cha mẹ hắn cũng cười lớn. Mẹ của Lý Thanh Hưng chạy nhanh vào từ đường la lớn:

"Lý thôn trưởng ra xem ai về này. Trầm Tư dẫn theo vợ , em vợ cùng ba mẹ vợ về thăm lão trưởng thôn này."

Cả từ đường họ lý vang vọng, các vị lớn tuổi trong từ đường đang ngồi cùng Lý trưởng thôn đều ngạc nhiên và ngồi dậy. Lý trưởng thôn tuy đã lớn tuổi nhưng tinh thần rất là quất thước, đứng đầu đi ra từ đường.

Đập vào mắt Lý trưởng thôn là một thiếu niên như gương mặt trẻ con, đây là đứa trẻ mà ngày xưa hay bế. Vừa nghĩ tới mới đó đã qua năm năm , lão trưởng thôn nước mắt tràn ra hai khoé mắt đầy nếp nhăn vì thời gian. Giơ đôi tay hơi gầy với làn da đồi mồi vẫy vẫy hắn.

"Trầm Tư về rồi, cao lớn thế này thật tốt thật tốt. Cũng có vợ cả rồi. Nhớ hồi nhỏ con hay theo ta đi mua kẹo. Giờ ta già rồi thời gian nhanh quá. Nhanh nhanh vào trong, A Phúc nó đã xây lại cái nhà từ đường Lý gia. Hắn nói: "Nhờ có ân sủng của tổ tiên mới sinh ra một Lý Trầm Tư. Nên phải xây nhà to để con cháu đời đời nhớ ơn Lý gia, nhớ ơn Lý Trầm Tư." Lão thôn trưởng vui cười nói.

"Mau mời cha mẹ con vào, cùng vợ con nữa. Ta muốn nhìn" Lý Trầm Tư thấy lão trưởng thôn đang vui cũng lớn tuổi nên không muốn ông mất vui.

"Cha mẹ đây là Lý ông nội, người mà con kính trọng nhất. Lý ông nội đây là cha mẹ con, còn đây là Như Nguyệt , còn đây là Thành Đô"

"Chào lão trượng" vợ chồng Vũ Hoài Nhân thỉnh an lão thôn trưởng

"Chào Lý ông nội" Vũ Văn Như Nguyệt và Vũ Văn Thành Đô xưng hô theo Lý Trầm Tư

Lão thôn trưởng hôm nay vui lắm, cười suốt , nhìn Vũ Văn Như Nguyệt lại khen Lý Trầm Tư thật có mắt nhìn người, làm mặt Vũ Văn Như Nguyệt đỏ lên. Sau đó mọi người từ giã trưởng thôn về nhà Lý Trầm Tư.

Lý Hào đang trong nhà nghe người hầu bảo thiếu gia về , nên cùng vợ ra cửa chờ. Không bao lâu Lý Trầm Tư về đến nhà. Hắn đến vấn an cha mẹ. Lý Hào vỗ vai hắn luôn miệng bảo tốt..tốt. Mẹ hắn thì nhìn Vũ Văn Như Nguyệt cười thật tươi. Lần đầu ra mắt mẹ  hắn , Vũ Văn Như Nguyệt lòng như con kiến bò trên chảo nóng.

Mọi người dẫn nhau vào nhà, một bàn ăn dân dã được người hầu dọn sẵn. Mọi người cùng ăn, cùng kể những sự tích về Lý Trầm Tư. Mẹ hắn Lý A Tú liên tục gắp đồ ăn cho Vũ Văn Như Nguyệt. Cảm giác người con dâu này càng nhìn càng thích.

Hôm nay là tết nguyên đán, hắn nhìn về nơi xa. Sư phụ...sự phụ lão nhân gia người có khỏe không...Trầm Tư đã về...không biết từ khi nào hai dòng nước mắt hắn chảy ra. Hắn muốn chạy lên thăm ân sư nhưng nhớ thầy dạy phải đến rằm tháng giêng hai năm sau mới có thể quay lại thăm thầy.

Suy nghĩ mê man. một bàn tay nhỏ lạnh đặt lên vai hắn, kéo hắn về hiện tai. Vũ Văn Như Nguyệt không biết tại sao Lý Trầm Tư lại khóc. Nhưng thấy hắn khóc lòng nàng chịu không nổi.

"Như Nguyệt tỷ ta không sao, chỉ nghĩ về tuổi thơ nên khó kiềm xúc động" Hắn nhìn Vũ Văn Như Nguyệt. Hai người đi vào nhà. Hôm nay là tết nguyên đán, gia đình nàng ăn tết nhà Lý Trầm Tư. Mọi người đang sum họp ăn uống đón đầu năm thì một hộ vệ Vũ gia tức tốc hồi  báo.

Hộ vệ trưởng bước vào: "Bái kiến lão gia và  công tử. Mạo muội quấy rầy mong công tử cùng lão gia thứ lỗi. Chiêm thành có tin tức."

Lý Trầm Tư bỏ đũa xuống , một khí thế từ hắn toát ra làm người ta cảm giác một con rồng đã tỉnh dậy :

"Hộ vệ trưởng cực khổ rồi ,đứng dậy đi, nghỉ ngơi cùng đám huynh đệ đi. Hôm nay là tết nguyên đán, mọi người ăn uống, lát sau sẽ bàn " Hộ vệ trưởng đa tạ rồi lui ra. Hạ nhân đi chuẩn bị một bàn rượu thịt mời bọn hắn.

Lý Hào cũng bị khí thế Lý Trầm Tư kinh trụ, trong lòng thì hưng phấn hò hét đây là con lão tử.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét