Trong sân ngôi chùa nhỏ, tiếng sồn sột của bộ pháp tiến lên, lùi xuống, sang trái, sang phải nhẹ nhàng như chim yến. Tiếng vùn vụt của đòn quyền nhanh tựa như báo , mạnh tựa như hổ của một đứa bé khoảng chừng chín tuổi.Mặc dù ra đòn liên tục, di chuyển không ngừng nhưng gương mặt đứa trẻ đó vẫn bình lặng, hơi thở nhẹ nhàng không có vẻ gì là mệt mỏi và thở gấp như người bình thường.Bên cạnh là một vị sư già với gương mặt hiền lành, mỉm cười cùng đôi mắt quất thước.
"Trầm Tư , huyền dương công con luyện đã có đủ hỏa hầu rồi, kết hợp với tâm pháp thổ nạp huyền dương dưỡng thể không bao lâu âm dương nhị khí trong cơ thể con sẽ được cân bằng" Nhất Thiện đại sư hiền lành nói.
Nghe sư phụ nói, Lý Trầm Tư ngừng luyện quyền lại, gương mặt hớn hởn chạy đến rót cho thầy một ly trà nóng.
"Mời sư phụ uống trà" Lý Trầm Tư kính cẩn nâng ly trà khỏi đầu hướng về Nhất Thiện đại sư dâng trà.
Nhất Thiện đại sự mỉm cười nhìn hắn rồi nghiêm mặt lại nói : "Trầm Tư! Hôm qua ta xem thiên tượng thấy sao Thái Tuế trực chiếu , không bao lâu nữa Đại Việt quốc sắp có nạn kiếp. Sao Thanh long , Chu tước, Bạch hổ và Huyền vũ thì lờ mờ lại sáng, nên trận tai kiếp này có thể vượt qua. Chỉ sợ chiến tranh dân chúng lại cơ khổ. Ta đã đem y bát truyền lại cho con, nhưng con nên nhớ kỳ môn độn thuật , phong thủy - tướng số vốn là mượn sức mạnh trời đất mà dùng, đây là việc tổn thiên hòa mà lợi nhân nên thường gặp nhân quả. Có vay thì phải có trả, nên đa phần loại người này vận rủi đeo bám. Nhẹ thì chết già không con cái hay nghèo khổ đến đời con cháu. Nặng thì chết bất đắc kỳ tử, tuyệt tử tuyệt tôn. Nên phải thận trọng thuận thiên đạo mà làm, không vì danh lợi làm việc bất nghĩa.
Lý Trầm Tư nghe vậy kinh hồn khiếp đảm, trịnh trọng hướng sư phụ vái một cái sâu" Đệ tử ghi nhớ suốt đời không quên".
Nhất Thiện đại sư nhìn hắn hài lòng lại nói: "Con theo ta học đạo đã được ba năm, hôm qua ta xem một quẻ cho con. Vài hôm nữa nhà con có khách đến chơi. Đây cũng là một chuyến xa nhà của con ,như một trận rèn luyện cho trận tai kiếp sắp đến. Vào ngày rằm tháng bảy âm lịch ngày âm khí nặng nhất trong năm, cực âm sinh dương ta sẽ bày trận cửu cung bát quái trận đồ tập hợp linh khí vùng Gia Thành hướng trời cao xin một tia thuần dương chi khí cho con. Lúc đó cơ thể con sẽ âm dương cân bằng. Long khí Gia Thành sẽ tẩm bổ gia trì cho con vượt qua lần này tai kiếp.
Lý Trầm Tư nghe vậy kinh hoảng , hắn theo sư phụ học tập kỳ môn độn thuật, phong thủy kinh dịch, hắn hiểu thế nào là hướng trời cao xin một tia thuần dương chi khí. Đây là mượn trời một tia tính cả lãi vay và vốn gốc không phải sức một người, một tộc có thể làm được. Không lẽ, nghĩ đến một việc chân tay Lý Trầm Tư lạnh buốt.
Tương truyền thời Tam quốc nước trung hoa khi đó, nội chiến triền miên, chia làm ba nước cát cứ: Ngô do Tôn Quyền cai quản, Thục do Lưu Bị, Ngụy do Tào Tháo. Tuệ thần nước Thục là Gia Cát Lượng tự là Khổng Minh. Khi đánh quân Ngụy do Tư Mã Ý dẫn đầu, nhưng vì tuổi cao sức yếu, thọ mệnh đã hết, mới hướng trời cao xin vài năm thọ mệnh muốn giúp Thục thống nhất đất nước. Nên dùng vận mệnh nước Thục bày thất tinh đoạt mệnh đăng xin trời cao thương xót. Nhưng tướng thục là Ngụy Diên chạy vào làm tắt một đèn . Trận bàn thất bại , Gia Cát Lượng bệnh càng thêm nặng qua đời, nước Thục không lâu thì cũng bị con Tư Mã Ý là Tư Mã Chiêu thống nhất tạo nên nhà Tấn.
Hôm nay, sư phụ lại muốn vì hắn hướng trời cao xin một tia thuần dương chi khí lấy cả thọ mệnh của sư phụ với thọ mệnh môn phái cùng vận khí của Gia Thành to lớn để đổi. Nghĩ vậy, Lý Trầm Tư nước mắt lưng tròng, vội vã dập đầu.
Nhất Thiện đại sư cười nói: "Ở đời ai mà không chết, trước khi chết ta cũng không phụ ý bát thầy ta truyền cho ta. Vả lại ta cũng không chết liền, ta còn ba năm tuổi thọ. Vào ba năm sau ngày rằm tháng giêng con nhớ phải quay về nhận ấn phong. Bây giờ , con về nhà đi, cũng sắp tết nguyên tiêu rồi, khách sắp đến."
Lý Trầm Tư quỳ xuống lạy thầy ba lạy rồi về nhà chuẩn bị tết nguyên tiêu.
Tết nguyên tiêu nhà nhà treo đèn lồng màu đỏ trước của nhà, gia đình quây quần bên nhau. Trên bàn thì mâm cỗ cúng tổ tiên để tưởng nhớ công ơn và mong tổ tiên gia ơn cho con cháu. Cả nhà Lý Trầm Tư đang ngồi bên nhau ăn bánh trôi nước thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Phụ thân Lý Trầm Tư ra mở cửa, từ ánh đèn trong nhà lờ mờ thấy được có một vị trung niên độ tuổi , tướng tá , gương mặt hao hao giống phụ thân hắn. Chỉ có điều người này trắng trẻo cùng với chiếc bụng hơi phệ. Nhìn cách ăn mặc cũng thuộc gia đình khá giả.
Phụ thân hắn ôm trầm lấy người đó, nhảy cẫng lên như đứa trẻ được quà. Lần đầu hắn thấy phụ thân hắn có biểu hiện lạ vậy, khác với gương mặt nghiêm khắc hàng ngày. Vừa dắt người trung niên này vào vừa gọi vang lên.
"A Tú ...A Tú e xem ai đến này" mẹ Lý Trầm Tư ngồi dậy. Nước mắt tự tràn ra " A Phúc hả... lâu quá sao em không về thăm tỷ.." Mẹ hắn ôm người trung niên khóc.
Phụ thân Lý Trầm Tư gọi hắn: "Trầm Tư lại chào cậu đi! "
Lý Trầm Tư hướng người trung niên này chào hỏi : " Con! Lý Trầm Tư xin chào cậu"
Người trung niên này nhìn Lý Trầm Tư một vòng lại cười bảo: "Trầm Tư hả, đã lớn vậy rồi, lúc con ra đời ta còn bế con trên tay. Mới đó mà đã chín năm rồi."
Mẫu thân và phụ thân hắn nhìn hắn cũng cười. Mới đó mà đã chín năm. Người trung niên này tên là Lý A Phúc là cậu của hắn, hiện nay đang làm quản gia ở một gia đình giàu có Vũ gia ở Huyện Thanh Dực. Nay tết nguyên tiêu được cho về thăm nhà. Thấy Lý Trầm Tư gương mặt sáng sủa , tuy không phải tuấn tú nhưng nhìn vào có sự thiện cảm với làn da bánh mật. Lại nghe vợ chồng Lý Hào nói mấy năm nay cháu hắn theo nhà sư học chữ , nên cũng có biết đôi chữ. Tính qua rằm tháng tám sẽ cho hắn lên Thanh Dực huyện làm thư đồng cho một nhà giàu. Mong sau này hắn có tiền đồ rồi cưới vợ sinh con.
Nghe đến đây, linh cơ chợt động . Hắn ! Lý A Phúc làm quản gia ở Vũ gia tuy không phải là Tổng quản nhưng cũng thuộc loại bát mặt linh lung, tâm tư kín kẽ. Vũ gia có một thiếu gia đang cần thư đồng mà đã tuyển rất nhiều nhưng lão gia hắn không vừa ý nay nghe cháu hắn cũng có ý làm thư đồng nên muốn thử vận một lần.
Lý A Phúc nói: "Tỷ phu ! Nay đệ làm quản gia ở Vũ gia tuy không phải là tổng quản, nhưng cũng có tiếng nói. Lão gia đệ có một người con trai đang cần một thư đồng, nhưng tuyển nhiều lần vẫn chưa tìm thấy người thích hợp. Nay nghe tỷ phu nói nên đệ cũng muốn thử".
Vợ chồng Lý Hào nghe vậy vui mừng khôn xiếc. Lý A Phúc nhìn Lý Trầm Tư " Hôm nay là ngày tết nguyên tiêu con hãy làm một bài thơ cho ta nghe thử".
Lý Trầm Tư im lặng một hồi rồi đọc:
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Tạm dịch :
Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu già đến rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua, sân trước một cành mai
Lý Trầm Tư đọc xong bài thơ Nhất Chi Mai thì Lý A Phúc há mồm to, tựa có thể nhét vào một quả trứng gà. Hắn không thể tin một đứa trẻ chín tuổi như thể có thể làm một bài thơ tuyệt diệu như vậy. Kinh ngạc qua đi, lòng hắn nóng như lửa đốt, hận không thể sinh thêm bốn cái chân chạy về Vũ gia. Hắn biết đây là cơ hội để hắn lên làm tổng quản.
Sau khi hỏi thăm tường tận mọi việc, hắn tặng cho Lý Trầm Tư hai trăm đồng tiền , lúc này đầu Lý Trầm Tư ong ong, số tiền quá lớn đủ để gia đình hắn ăn hơn một năm rưỡi. Vợ chồng Lý Hào từ chối nhưng Lý A Phúc lấy thân phận cậu tặng riêng cho cháu. Hai vợ chồng đành nhận, sau khi ăn xong bữa cơm gia đình, hắn không ngủ lại mà tức tốc quay về. Hẹn sau ngày rằm tháng tám sẽ đón Lý Trầm Tư lên Thanh Dực huyện.
Lúc này còn hơn bảy tháng nhưng Lý Trầm Tư không biết bài thơ Nhất Chi Mai của hắn đã náo động cả Thanh Dực huyện.
Hôm nay là ngày quan trọng nhất đời Lý Trầm Tư ngày rằm tháng bảy. Một trận đồ to lớn Cửu Cung Bát Quái trận mà Lý Trầm Tư đang ngồi ở chính giữa trận. Bên ngoài trận sư phụ hắn Nhất Thiện đại sư đang làm phép.
" Lịch đại tổ tông của Chính Nhất phái, con Nhất Thiện chưởng môn đời thứ chín. Nay mở cửu cung bát quái đồ dùng con thọ mệnh, lại thỉnh tứ tượng phù , phong thủy Gia Thành hướng trời cao xin một tia thuần dương chi khí mong giúp một phần sức để Đại Việt quốc qua cơn tai kiếp này" Nhất Thiện đại sư khấn vái các đời chưởng môn cùng tiên hiền giúp sức, lúc này bầu trời đen kịt, ánh trăng bị che khuất, gió thổi vùn vụt. Trong tiếng gió có tiếng hét lớn" Trầm Tư đến giờ! ".
Lý Trầm Tư ngồi ở chính tâm của trận pháp , mình được vẽ bùa chú. Bật dậy hét lớn: "Con Lý Trầm Tư nhận lệnh"
Bầu trời vang lên tiếng sấm, một vệt ánh sáng màu đỏ ngang trời. Cùng lúc đó ở Cố Thành và Thăng Long Thành hai vị lão đạo đứng dậy.
Cùng hét lớn: "Thật là lợi hại, vậy mà có thể nghịch thiên cải mệnh."
Sau đó lại thở dài : "Cái giá phải trả lớn quá. " Sau đó không cùng mà hẹn đều hướng về Gia Thành mà vái một cái: " Đạ ta sự nhân nghĩa vĩ đại của đại sư."
Lúc này Lý Trầm Tư ngã ngào trên đất vì hôn mê , xung quanh trận địa bị sấm sét đánh tan hoang.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cáo tật thị chúng
告疾示眾
Cáo tật thị chúng
Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tùng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tùng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
Dịch nghĩa
Xuân đi, trăm hoa rụng,
Xuân đến, trăm hoa nở.
Việc đời theo nhau ruổi qua trước mắt,
Tuổi già hiện đến từ trên mái đầu.
Đừng cho rằng xuân tàn thì hoa rụng hết,
Đêm qua, một cành mai đã nở trước sân.
Xuân đến, trăm hoa nở.
Việc đời theo nhau ruổi qua trước mắt,
Tuổi già hiện đến từ trên mái đầu.
Đừng cho rằng xuân tàn thì hoa rụng hết,
Đêm qua, một cành mai đã nở trước sân.
Tiêu đề do Lê Quý Đôn thêm trong Toàn Việt thi lục.
Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập I), NXB Khoa học xã hội, 1977
Mãn Giác thiền sư 滿覺禪師 (1052-1096) tên thật là Lý Trường 李長, người đất Lũng Triền, hương An Cách, con viên Trung thư ngoại lang Lý Hoài Tố, là người ham học, thông hiểu cả Nho và Phật. Nhờ sớm nổi tiếng nên trước khi đi tu, ông đã được Lý Nhân Tông (1072-1128) tuyển vào cung và đặt tên cho là Hoài Tín. Sau khi đi tu, ông đi khắp mọi nơi tìm bạn. Đến đâu cũng có đông học trò, trở thành một nhân vật nổi tiếng trong thế hệ thứ tám dòng thiền Quan Bích.
Vua Lý Nhân Tông và hoàng hậu rất trọng đãi ông, cho làm một ngôi chùa ở bên cạnh cung Cảnh Hưng, mời ông đến ở, để tiện hỏi han về đạo Phật và bàn bạc việc nước. Vua còn phong ông làm Nhập nội đạo tràng.
Ông mất ngày 30 tháng Mười một năm Bính Tý, niên hiệu Hội Phong thứ năm (tức ngày 17 tháng Mười hai năm 1096); thọ 45 tuổi. Sau khi mất vua đặt hiệu cho là Mãn Giác. Tác phẩm còn lại một bài kệ.
Nguồn thivien.net
Vua Lý Nhân Tông và hoàng hậu rất trọng đãi ông, cho làm một ngôi chùa ở bên cạnh cung Cảnh Hưng, mời ông đến ở, để tiện hỏi han về đạo Phật và bàn bạc việc nước. Vua còn phong ông làm Nhập nội đạo tràng.
Ông mất ngày 30 tháng Mười một năm Bính Tý, niên hiệu Hội Phong thứ năm (tức ngày 17 tháng Mười hai năm 1096); thọ 45 tuổi. Sau khi mất vua đặt hiệu cho là Mãn Giác. Tác phẩm còn lại một bài kệ.
Nguồn thivien.net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét