Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019
Lý Trầm Tư Truyện - Chương 23 : Gặp Lại Lý Công Tử
Mọi người hăng say bàn về chiều hướng phát triển của Lụa tơ tằm cùng nhiệm vụ từng người, vai trò từng người. Có thể nói, lúc này đây mới đúng không khí tiệc nguyên tiêu. Không khí vui vẻ cùng tiếng cười vang vọng mãi trong phòng. Một liên minh Quan - Thương được hình thành. Liên Minh Giai Thành.
Tổng bộ liên minh được đặt ở trung tâm Gia Thành, gần phủ đệ của An Lạc Hầu. Về cơ cấu liên minh không khác gì liên minh các tộc ở huyện Thanh Dực. Nhưng chỉ có hộ vệ đường là không thành lập.
An Lạc Hầu - Lý Trầm Tư tạm giữ quyền Tổng minh chủ liên minh, dưới tổng minh chủ là bốn vị nguyên lão là bốn vị gia chủ đại tộc ở Gia Thành. Bốn vị vương gia không nằm trong cơ cấu vận hành của liên minh vì thân phận đặc thù.
Lý Trầm Tư nhìn mọi người làm mọi người giật mình, không biết hắn có ý gì. Lý Trầm Tư nhắm mắt suy nghĩ, mọi người cũng không làm phiền hắn. Qua hồi lâu, hắn thở dài một hơi có lẽ vì tiếc nuối điều gì.
"Bốn vị gia chủ cùng bốn vị vương gia. Chuyện hôm nay, đáng lẽ ta không muốn nói cho các vị biết. Nhưng vì các vị là thành viên liên minh ta mới nhắc nhở các vị. Ta ở Nghênh Tiên Lâu- Đông Thành gặp Lê đế lão nhân gia người"
Tin tức này quả thật hù chết bọn họ. Mọi người lạnh cả sống lưng, giờ thì họ đã biết vì sao mình cảm nhận được không khí quỷ dị ở Gia Thành. Nhưng cuối cùng không biết nó quỷ dị ở đâu. Lê đế đến Gia Thành. Ý vị gì? Lê đế muốn xuống tay với bọn họ. Lê đế sẽ chém xuống một đao. Một đao này là sống hay chết, bọn hắn không biết được. Đối mặt với cái chết làm ai nấy bất giác run lên. Nhất là không biết mình chết như thế nào.
Lý Trầm Tư thâm ý nhìn bốn vị gia chủ nói:
"Chúc mừng các vị dạo chơi một vòng quỷ môn quan trở về. Lão nhân gia người vì nghĩ tình Đinh đế mà bốn gia tộc các vị may mắn qua vòng khảo nghiệm này. Các vị nên về thắp hương bái tạ tổ tiên mình. Hãy ghi nhớ một điều Đại Việt quốc ai mới là ông chủ. Nghĩa tình có lúc dùng hết, đừng đến khi bước tới hoàng hà mới biết gặp Diêm Vương. Đừng nghĩ mình mập một tí mà đắc ý quên thân. Đến khi thanh đại đao chém xuống không phải đầu các vị mà là cả tộc chôn cùng. Chuyện như vậy, không phải chưa từng xảy ra. Làm người! phải biết mình biết người, mới có thể sống lâu. "
"Ta cũng báo cho các vị một tin nữa, nước Chân Lạp hùng mạnh không thua gì Tống quốc ở phía bắc Chiêm Thành đang xui quân xâm chiến các nước khác. Các vị cầu trời để Chiêm Thành không bị công phá đi. Nếu Chiêm Thành mà bị phá...Vui rồi...Mọi người rửa sạch cổ đợi đồ đao Chân Lạp quốc chém xuống đi"
Bốn vị nghe tin đầu trước là kinh hãi gần chết nhưng cuối cùng may mắn vượt qua. Nhưng tin thứ hai thì cả người lạnh ngắt. Hèn chi họ có thể qua vòng khảo nghiệm này, đối với chân long một con kiến không đáng nó phải nhìn.
Sau đó, Lý Trầm Tư quay lại nói với bốn vị vương gia:
"Bốn vị vương gia , ta có lời khuyên chân thành cùng các vị. Liên minh Gia Thành là huyết mạch để Lê đế mài dao chuẩn bị đối phó các thế lực ngoại xâm. Tốt nhất! Mọi người không nên can thiệp vào. Mọi người đã nhận được lợi ích thì chỉ yên lặng nhận lợi ích. Nếu như nhúng tay vào đến khi Lê đế nổi giận. Khi đó, sẽ không có quả ngọt để ăn đâu. Nên tôn chỉ của Liên Minh Gia Thành. Tuyệt đối !Là không tham gia , không ủng hộ, bất kỳ gì vào hoạt động chính trị. Liên minh là kinh doanh nên Liên Minh Gia Thành chỉ làm việc một thương nhân nên làm. Có tiền thì kiếm chia cho mọi người. Mong các vị lượng thứ"
Bốn đại gia chủ gia tộc hướng Lý Trầm Tư vái một cái:
"Cảm ơn Hầu gia rộng lượng, ơn này bốn đại gia tộc ghi nhớ"
Bốn vị vương gia cũng hướng Lý Trầm Tư hữu lễ. Hắn cũng hữu lễ với mọi người. Hắn lại nhìn mọi cười nói:
"Thật ra, các vị đừng thấy ta uy phong. Ta cũng bị lão nhân gia cảnh cáo, gõ một gậy. Lão nhân gia phong ta làm An Lạc Hầu các vị biết rồi. Ý bảo ta ở yên mà quản lý tốt Gia Thành cho người. Cùng trông coi tốt khu giao dịch Chiêm Thành và Đại Việt quốc. Việc hoàng thất để hoàng thất lo. Bốn vị vương gia xin lượng thứ"
Mọi người cũng cười hiểu, không khí trở nên vui vẻ hơn. Lý Trầm Tư nhờ bốn vị vương gia khơi thông giúp con đường ở Cố Thành cùng Thăng Long Thành. Bốn người vỗ ngực việc đó để họ lo. Bốn vị tướng quân sương quân sẽ thay các vị vương gia ở lại Liên minh. Có gì cứ nói họ, họ sẽ tự liên hệ với bốn người.
Bốn vị tướng quân bước ra hữu lễ với Lý Trầm Tư cùng bốn vị gia chủ. Lý Trầm Tư nhìn họ mỉm cười nói:
"Trầm Tư hữu lễ các đại ca! Bốn vị gia chủ, sương quân binh lính đều là huynh đệ nhiệt huyết nên phù sa không thể chảy ra ruộng ngoài. Bốn vị hãy nói địa đầu xà Gia Thành. Sau này, sương quân binh lính sẽ cùng họ ăn chia khâu vận chuyển cùng bảo vệ hàng. Có tiền thì mọi người cùng kiếm"
Bốn vị tướng quân sương quân nghe vậy cười ha ha, bọn hắn còn xấu hổ lần trước hùng hổ đến nhà người ta. Nhưng tấm lòng rộng lượng của Lý Trầm Tư cũng không khó dễ bọn hắn. Bọn hắn muốn về doanh trại báo cho đám huynh đệ. Đám huynh đệ sương quân nghe được sẽ vui mừng mất ngủ.
Mọi người tiếp tục bàn về các phương hướng cho tới canh ba gà gáy mọi người mới tan họp.
Mọi người nối gót nhau rời Nam Phong phủ, lần lượt xe ngựa được hạ nhân đánh xe hồi phủ về các hướng khác nhau. Một thân vệ của Khai Minh Vương đến chào Lý Trầm Tư , nói vương gia muốn đưa hắn một đoạn về Nghênh Tiên Lâu.
Khi thấy người thân vệ này , Lý Trầm Tư kinh hãi gần chết. Người này không ai khác chính là vị Lý công tử đi theo Chi Hậu - Đào Cam Mộc xuất hiện ở lễ điển Vũ gia nhận hắn làm con nuôi.
"Hầu gia, đã lâu không gặp. Phong phạm Hầu gia càng thêm phong quang"
Hắn thật bị dọa sợ, vì tính nguy hiểm của việc này. Ai không biết Khai Minh Vương lòng chiếm hữu cùng đố kỵ cực cao, tuyệt không dung người tài năng hơn hắn. Vị Lý công tử này tài cao, gan lớn, đảm lượng không phải loại phàm nhân có thể sánh. Ở cạnh lão hổ mà không sao, còn chiếm được lòng tin của lão hổ. Thật không hổ là tiềm long nhập uyên không dấu vết.
Vị Lý công tử này xuất hiện ở đây, lại còn là thân vệ Khai Minh Vương. Lý Trầm Tư làm sao không hiểu ý Khai Minh Vương, trước đây hắn có thắc mắc với bản tính của Khai Minh Vương sao chỉ nhận mười phần trăm mà yên lặng vậy. Thì ra hắn được vị Lý công tử này tặng ba mươi phần trăm. Nhưng hắn lại muốn cắn một miếng nữa. Nên sai Đông sương tướng quân Triệu Hồng Long nuốt xuống mười phần trăm.
Lý Trầm Tư lười quản sự khôn vặt của hắn. Nhưng khâm phục sự trí- dũng của vị Lý công tử này. Ba mươi phần trăm là con số không phải ai cũng có đảm lược tặng người khác. Quả thật đại trí- đại dũng, người làm việc lớn không tính tiểu tiết. Chỗ nguy hiểm nhất chính là an toàn nhất.
Xe ngựa lắc lư tiến về Nghênh Tiên Lâu, Khai Minh Vương nhìn Lý Trầm Tư rồi nói:
"Không biết Trầm Tư nghĩ gì về thế cuộc sau này".
Khai Minh Vương không xưng hô chức vị tức muốn nói hắn xem Lý Trầm Tư là huynh đệ. Hắn muốn kéo Lý Trầm Tư về phía mình.
Nếu Lý Trầm Tư chưa gặp vị Lý công tử cũng lười cùng hắn nói nhiều. Nhưng giờ thì khác, hắn lờ mờ hiểu ra một kế hoạch kinh thiên động địa. Ai cũng nói tuệ thần Gia Cát Lượng nước thục đáng sợ nhất về trí tuệ. Nhưng lịch sử chứng minh không phải vậy. Mà là ẩn thần Tư Mã Ý nước ngụy.
Lý Trầm Tư nhìn Khai Minh Vương mỉm cười nói:
" Hành trình định Gia Thành bình Chiêm Thành của vương gia đã kết thúc. Tuy không đến nỗi đao to, búa lớn đập Gia Thành như vương gia đã đem về quốc khố một lượng lớn của cải. Đây được xem là hành trình thành công. Lê đế có lẽ không bao lâu sẽ triệu bốn vị vương gia về, sau đó sẽ cử các vị đến đóng ở một chỗ nào đó để tiến hành quan sát tiếp"
"Vương gia! ngài có hiểu tình thương Lê đế giành cho ngài , cùng kỳ vọng lớn hơn các vị vương khác không"
Nghe tới đây Khai Minh Vương kinh hãi đứng lên nhìn Lý Trầm Tư run giọng hỏi:
"Sao đệ nói vậy?"
Lần này đã đổi từ tên sau xưng huynh gọi đệ. Ý bảo ta Khai Minh Vương xem ngươi là huynh đệ, người đừng làm ta thất vọng.
Lý Trầm Tư nhìn hắn cười nói:
"Bởi vì, lão nhân gia người xuất hiện ở Nghênh Tiên Lâu Đông thành chứ không phải các mặt thành khác"
Khai Minh Vương mắt ngấm lệ thì thào:
"Phụ hoàng..."
Xe ngựa về tới Nghênh Tiên Lâu , Lý Trầm Tư từ giã Khai Minh Vương về phòng.
Ở một biệt viện nhỏ ở Đông Thành
Hai vị lão giả độ ngoài ngũ tuần đang đánh cờ, bên cạnh đó có thêm một vị lão nhân khác vừa pha trà, vừa nhìn hai người đánh cờ.
"Lão Phạm kỳ nghệ của ngươi ngày càng kém à"
Lão giả họ Phạm nhìn lão gia mặc hoàng bào đối diện nói:
"Không phải kỳ nghệ của tiểu nhân kém đi, mà kỳ nghệ của lão gia càng cao"
Lão giả cười to:
"Ngươi nhe, nếu ai nhìn thấy sẽ kinh hãi gần chết Thái Úy Phạm Cự Lạng cũng thích vỗ mông ngựa"
Lão giả đang pha trà mang đến cho lão giả mặc hoàng bào cùng lão giả họ Phạm
"Mời lão gia, thái úy dùng trà"
Lão gia mặc hoàng bào nhìn lão nhân pha trà rồi nói:
"Lão Đào lần này phiền ngươi đi một vòng Đại Việt quốc rồi"
Lão nhân họ Đào kính cẩn thưa:
"Sẽ không làm nhục mệnh lão gia giao phó, nhưng sợ lần này sẽ náo động lớn"
Lão gia mặc hoàng bào ánh mắt nhìn về xa xăm rồi nói:
"Thời đại thay đổi, nếu như bọn hắn không hiểu cái gì là đủ thì chỉ trách mình quá tham thôi"
Lão giả họ Phạm cũng gật đầu đồng ý.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét